Du Tử Quân biết mình lưu ý tính khí khi nắm quyền, có thể khẩu khí này không tránh mà trở về, sau này khi hắn ra ngoài lăn lộn, nhưng bây giờ trước mặt nữ nhân chết bầm kia lại bị xem thường?

“Du tổng, Tô Quân Ly vừa mới từ nước ngoài trở về, phòng hoà nhạc của Tô gia lại được đặt tên theo tên tiếng anh của hắn....” Giản Mạt tiếp tục nói, “Mặc dù Tô gia chỉ có danh tiếng trong giới nghệ thuật nhưng phòng hoà nhạc này lại có liên quan đến Tô Quân Ly, cho nên nếu như có thể giành được dự án này thì cũng không thua kém hơn so với câu lạc bộ của Đế Hoàng!”

Du Tử Quân sắc mặt có chút không được, có thể vẫn công nhận nhìn một chút tài liệu, nhưng cuối cùng vẫn thở dài, nói:

“Dùng làm phương án dự bị đi..... Giản Mạt, phòng hoà nhạc này liên quan đến Tô Quân Ly cho nên tỷ lệ thành công cũng không biết là bao nhiêu...” Du Tử Quân chầm chậm nói, “Câu lạc bộ mới là dự án quan trọng nhất bây giờ, cho nên cô vẫn nên chú tâm với dự án này hơn!”

“Được, tôi sẽ nghĩ biện pháp.” Giản Mạt trả lời.

Sau khi hội nghị kết thúc, chờ Du Tử Quân đi rồi, mọi người đều không có rời khỏi phòng họp,.... Tất cả mọi người lo lắng nhìn Giản Mạt.

“Giản Mạt, cố gắng lên...” Đường Hạo Dương khinh bỉ thở dài một tiếng, sau đó đứng dậy rời khỏi phòng họp.

Nhất thời, phòng họp liền rầm rộ.

Có tức giận, có lo lắng, có trầm mặc, có vô dụng... Từ đầu đến đuôi, chỉ có Giản Mạt vẻ mặt hoàn toàn bình tĩnh.

Đương nhiên, không phải cô và Cố Bắc Thần là vợ chồng mà không lo lắng, chỉ là cô biết rõ Đế Hoàng sẽ nói giúp.

“Từ Vực, Đinh Đương, hai cô liên hệ với Tô gia đi.” Giản Mạt lạnh nhạt dăn dò, “Xem có cơ hội đưa luôn bản thiết kế cho họ không....”

“Vâng!” Từ Tư Vực cùng Đinh Đương trả lời.

“Mạt tỷ.” Vãn Hướng bộ dạng muốn khóc, “Em cảm thấy... hai dự án này cũng kẻ tám lạng, người nửa cân....!”

Giản Mạt than nhẹ, “Cố gắng lên!”

Cô cùng mọi người đều đã giao việc xong, liền rời khỏi phòng họp.

Sáng sớm, cả phòng làm việc đều bận rộn bởi vì cuộc họp, thẳng đến buổi chiều Giản Mạt mới có hơi yên tĩnh rảnh rỗi.

Ngồi ở trên ghế xoay, Giản Mạt suy nghĩ đến như thế nào mới có thể có dịp tham dụ đến bản thiết kế của Đế Hoàng, cũng mặc kệ nghĩ như thế nào, đều chỉ giống như có một kết quả...Không có khả năng!

Đúng lúc đó, tiếng chuông di động truyền đến, quấy nhiễu mạch suy nghĩ của Giản Mạt.

Cô sững sờ lại, lập tức kịp phản ứng cầm di động lên, vừa nhìn đến người gọi là “bác sĩ Vương”, tim trong nháy mắt rét lạnh, vội vàng bắt máy:“Bác sĩ Vương, mẹ tôi có vấn đề gì phải không?”

“Mẹ cô không có việc gì, vẫn như cũ!” Bác sĩ Vương thở dài một tiếng. “Tiểu Giản, cha mẹ cô ngại nên không muốn gọi điện thoại cho cô, vì thế tôi đành phải gọi...Số tiền tạm ứng viện phí lần trước cô nộp đã hết rồi, vì thế bên tài chính không chịu phát thuốc...”Giản Mạt trong lòng lập tức khó chịu, “Vâng, tôi biết rồi... tôi sẽ chuyển tiền tới trong vòng hai ngày nữa.”

“Thế thì được, ôi...” Bác sĩ Vương lại thở dài một tiếng, “Tiểu Giản, cô đã nghĩ tới việc kết thúc điều trị chưa..? Thuốc để điều trị cho mẹ của cô đều là thuốc nhập khẩu từ nước ngoài cho nên rất đắt....Người bình thường khó mà chi trả nổi.”

Trái tim Giản Mạt giống như bị ai đó nên một gậy, đau đến nỗi nước mắt cô thoáng cái liền tràn ra, “Nhưng mẹ tôi vẫn còn sống...cho nên tôi đâu thể từ bỏ việc điều trị được? Chẳng lẽ tôi lại ngồi nhìn mẹ chờ chết? Tôi không làm được...”

Cô hít một hơi thật sâu, “Tôi sẽ nghĩ biện pháp!”

Bác sĩ Vương nghe vậy, cũng chỉ có thể than thở đáp ứng, “Được rồi, tôi sẽ kê thuốc xa một chút, cô hãy nghĩ biện pháp đi!”

“Bác sĩ Vương, cảm ơn ông!” Sau đó Giản Mạt hỏi thăm mấy câu, rồi cúp điện thoại.

“Cốc cốc”

Hướng Vãn (ở đây là Hướng Vãn không phải Vãn Hướng nhé T.T mềnh có cái tên cũng dịch sai nữa!) gõ cửa kính tiến vào, liếc mắt liền thấy Giản Mạt viền mắt hồng hồng, “Mạt Mạt, chị làm sao vậy?” Cô vội vàng tiến đến, “Chị đừng áp lực quá lớn, cùng lắm thì năm nay đề cử qua, chúng ta năm sau lại không ngừng cố gắng.”

Giản Mạt giật giật khoé miệng, “Không phải chuyện này đâu...chị đi ra ngoài một lát, nếu giám đốc có hỏi thì báo chị đi liên hệ với người của Đế Hoàng!” Dứt lời, cô đã cầm di động cùng túi, rời khỏi.

Hướng Vãn sứng sờ ở tại chỗ, có chút phản ứng không kịp, chờ đến khi phản ứng kịp, Giản Mạt sớm đã rời đi rồi.

Giản Mạt lại xe đến Lạc Thành, trên đường cái không ngừng đung đưa, lúc trước kết hôn cùng Cố Bắc Thần có đề cập điều kiện, mỗi tháng muốn cho cô hai vạn tiền sinh hoạt.

Lúc đó nghĩ đến sẽ có thể giúp mẹ trả tiền cho bệnh viện cứ nghĩ như vậy là đủ rồi là đủ rồi... nhưng không ngờ gần đây thân thể của mẹ suy nhược, cần tăng thêm nhiều loại thuốc mới, vì thế hai vạn liền không còn đủ để điều trị...

Chẳng lẽ lại xin Cố Bắc Thần tiền sao?

Giản Mạt đem xe dừng ở ven đường, khoé miệng không tự chủ được tự giễu cợt chính mình.

Nàng lấy lý do gì để xin tiền? Huống hồ, nếu mẹ dùng thuốc đến khi tìm được tim thích hợp vần cần thời gian, quá trình đó cô làm cách nào để mở miệng?

Giản Mạt có chút vô lực nằm tự trên ghế ngồi của xe, tầm mắt vô lực xuyên qua kính chắn gió rơi ở phía trước...

Đột nhiên, cô thấy phía trước bên đường có một nhãn hiệu, trong nháy mắt cô ngồi bật dậy, trợn to hai mắt nhìn một chút, xác định nội dung trên nhãn hiệu, ánh mắt cô trong nháy mắt nổ mở vui vẻ.

Xuống xe, Giản Mạt nhanh chóng bước đến, đầu tiên là muốn xem đơn tuyên truyền....

“Tiểu thư, cô có hứng thú không?” Người phát tuyên truyền đơn Đại Nam Hài (1) cười hỏi, “Cái này là chúng tôi làm hoạt động công ích...thiết kế được một bản vẽ có thể ra giá, một nửa làm từ thiện, một nửa kia là chi phí bản quyền của cô.”

(1) Đại Nam Hài là chỉ những thứ cao lớn, to lớn.

Đại Nam Hài thấy Giản Mạt vẫn đang nhìn tuyên truyền đơn, lại vội vàng nói, “Đến thời gian cô tới hội nghị sẽ có rất nhiều danh nhân, chỉ cần bản thiết kế của cô làm cho đối phương vừa ý, giá trị thu hoạch sẽ khiến cô không tưởng tượng nổi đâu.”

Giản Mạt nhìn thời gian, dĩ nhiên là buổi chiều, “Thiết kế cái gì cũng được sao?”

“Đúng vậy...” Đại Nam Hài cười gật gật đầu, “Cô nếu như không có việc gì, có thể đi vào chuẩn bị trước.”

Giản Mạt gật gật đầu, sau đó đi đem đến nơi đất phẳng của một nhà trọ, có thể để xe ở đó một lúc lâu.

Bên trong vắng lặng lẻ loi chỉ có vài người đang vẽ đồ, Giản Mạt đại thể nhìn xuống, các ngành các nghề đều có.

Bởi vì cô ký hợp đồng với Tường Vũ, không thể đối với một loại thiết kế lén lút, sau đó suy nghĩ một chút, cô quyết ddingj vẽ một bộ trang sức.... Nếu như gặp phải người mang nữ nhân đến, không chừng có thể bán cái giá tốt.

Nếu như thời gian cho phép, cô có thể sẽ vẽ được nhiều hơn...

Giản Mạt nghiêm túc vẽ, thời gian chầm chậm trôi qua, bởi vì bản thân học thiết kế, thềm vào đó cô đối với sự vật vô cùng mẫn cảm, tới thời gian bán đấu giá, cô đã hoàn thành một bộ tác phẩm.

Giản Mạt hé miệng cười, không có chú ý một ánh mắt thâm thuý sắc bén rơi vào trên người cô,chỉ là trau chuốt lại bản vẽ của mình, sau đó ở một bên viết xuống “Khuynh Thành Chi Luyến“.

Hài lòng nhìn bản thiết kế của chính mình, Giản Mạt đem bản vẽ tiến tới nơi triển lãm.

“Bắc Thần, bộ thiết kế kia quả thật rất đặc biệt....” Đột nhiên, có tiếng nữ nhân hờn dỗi truyền đến đúng lúc Giản Mạt muốn xoay người.

Thân thể Giản Mạt bỗng nhiên chấn động, trong lòng một trận tử kêu rên, nơi dư quang thoáng nhìn thấy thân ảnh quen thuộc, phản xạ tính dùng tay che nửa khuôn mặt lại, không muốn để hắn nhìn thấy.....

Cố Bắc Thần đút một tay trong túi, nữ nhân khoác vào khuỷu tay của hắn, một nhìn Giản Mạt, một nhìn bản thiết kế....Hai tầm mắt tràn đầy ý cười.

Chỉ khác nhau là nữ nhân kia là kinh diễm còn hắn là cười chế nhạo.

“Thần, mua bản thiết kế này có được hay không?” Nữ nhân hơi chu đôi môi đỏ mọng, nói:“Anh mua đi mà, sau đó chúng ta tới cửa hàng trang sức để làm một bộ trang sức giống như thế này!”

Cố Bắc Thần ánh mắt vẫn nhìn Giản Mạt, ánh mắt u ám nhìn không thấy đáy, chỉ là khoé miệng hơi cong như có như không, khẽ mở môi mỏng, “Được!”

“Không biết giá của bản thiết kế này bao nhiêu tiền?” Đôi môi đỏ mọng của nữ nhân nhìn Cố Bắc Thần hờn dỗi hỏi.

“Mặc kệ bao nhiêu tiền, cô ra giá!” Cố Bắc Thần thanh âm thanh đạm làm cho người nghe không nắm bắt được cảm xúc, tằm mắt từ đầu đến cuối dường như không rời khỏi Giản Mạt, phảng phất muốn nhìn thấu được cô!

Đăng bởi: admin