Tiếng thở dài của Tố Diệp nghe rất nhẹ nhàng yếu đuối. Trong khung cảnh tĩnh mịch này, nó như một giọt sương trong veo rơi xuống những đóa sen xanh mềm mại dịu dàng giữa mặt hồ, khiến người ta ngây ngất, còn uyển chuyển mịn màng hơn cả những thanh âm tuyệt diệu nhất.

Đúng lúc ấy Niên Bách Ngạn cũng nói chuyện xong, khoảnh khắc ngắt điện thoại anh cũng đã thấy tiếng thở dài khẽ khàng ấy. Anh quay đầu, nhìn trọn vẹn gương mặt Tố Diệp. Trong màn đêm yên tĩnh, trông cô càng xinh đẹp hơn, dáng người mảnh khảnh nhỏ nhắn đứng tựa vào cửa. Quầng sáng trong suốt bao trùm lên bóng hình cô, càng soi rọi khuôn mặt thuần khiết ấy.

Cô vẫn khoác chiếc áo vest của anh trên người. Vì chiều cao có sự chênh lệch, trên người cô nó nghiễm nhiên trở thành một chiếc áo măng-tô.

Không hiểu tại sao, tận đáy lòng Niên Bách Ngạn cảm thấy hơi kích động, như ở nơi sâu nhất nào đó nứt ra một kẽ hở, có một hồ nước xuân đang chầm chậm chảy, tựa như tiếng thở dài khe khẽ của cô đã lọt vào tai anh vậy.

Khung cảnh thế này có chút mê hoặc.

“Đây là đâu?” Tố Diệp thấy ánh mắt anh ta nhìn mình rất mạnh bạo, không giấu giếm chút nào, bất giác thấy hơi mất tự nhiên. Sau khi di chuyển tầm mắt, cô bước lên ngồi xuống sôpha. Một hộp tài liệu chất đống trên mặt bàn bên cạnh sôpha.

Niên Bách Ngạn tiến lên: “Phòng nghỉ của tôi.” Anh đặt ly rượu trong tay xuống bàn, rồi lại thấp giọng hỏi: “Muốn uống chút gì không? Hay là… cô đói chưa?”

Tố Diệp lắc đầu, uốn người ngồi lên sôpha. Cô không muốn ăn cũng chẳng muốn uống gì. Cái cảm giác giấc ngủ bị đảo lộn thế này thật sự tồi tệ vô cùng. Quan trọng hơn là, chẳng cần hỏi cô cũng thừa biết mình đã vào phòng nghỉ này bằng cách nào. Chắc chắn không thể là mộng du tự đi vào đây rồi.

“Đây là tài liệu về Lương Hiên. Những tài liệu trong hộp màu đỏ kia cô đều chưa xem tới.” Niên Bách Ngạn chỉ vào cái hộp trên bàn, rồi lại đứng dậy đi tới quầy bar, rót một ly nước chanh đưa cho Tố Diệp.

Tố Diệp đón lấy, nở nụ cười lộ rõ vẻ lười biếng: “Anh không biết thương hoa tiếc ngọc sao?”

“Nếu cô là nhân viên của tôi, có lẽ đến cả thời gian để ngủ vừa nãy cũng không có đâu.” Niên Bách Ngạn ngả người dựa vào lưng ghế sôpha, trông rất thoải mái nhưng không mất đi vẻ bình tĩnh. Vì anh đặt tay lên thành ghế mà cổ áo sơmi mở rộng hơn, vẫn thấp thoáng nhìn thấy lồng ngực rắn chắc phía sau. Nói xong anh hơi ngừng lại một chút, rồi bổ sung thêm một câu thông cảm: “Đương nhiên, nếu cô mệt, bây giờ tôi sẽ đưa cô về nhà.”

Có sự trắc ẩn đó là vì anh đã nhạy bén bắt được vẻ mệt mỏi hiện trên khóe mắt cô. Trước giờ chưa có ai dám lơ đãng hay tỏ ra lười nhác trước mặt anh, nhất là phụ nữ. Cô là người đầu tiên. Cô cứ thế uể oải nằm trên sôpha. Chiếc áo vest rộng thùng thình vừa đủ che kín chiếc đầm công sở của mình, chỉ để lộ ra đôi chân nhỏ nhắn trắng trẻo. Da dẻ cô như đóa sen trắng, cho dù chỉ nhìn từ xa cũng tựa như tỏa ra một mùi hương thanh mát. Mái tóc được tùy ý búi lên đã hơi xổ ra, mấy lọn tóc rơi xuống sau gáy, trông lại đầy vẻ phong tình.

Dáng vẻ đó đã khiến anh phá lệ bế cô vào phòng nghỉ, cũng lần đầu tiên kiên nhẫn đợi cô tỉnh dậy.

“Cũng may tôi không có người sếp như anh.” Tố Diệp cảm thấy ánh mắt anh ta hơi khác lạ, sự ngượng ngập trong cô càng mãnh liệt hơn. Sau khi chỉnh lại tư thế ngồi, cô nói: “Sự hà khắc thái quá và biến thái của anh đối với cấp dưới sẽ trực tiếp làm gia tăng áp lực tâm lý cho họ, lại gặp thêm một nhân viên vốn dĩ đã mang trong mình rất nhiều lo âu và thiếu cảm giác an toàn như Lương Hiên, không xảy ra chuyện mới lạ đấy.”

Niên Bách Ngạn khẽ nhướn mày: “Lo âu và thiếu cảm giác an toàn?”

“Có lúc giấc mơ cũng giống như thôi miên vậy, đều là một loại phương pháp để phân biệt tiềm thức. Từ góc độ suy luận bản năng của con người mà nói, giấc mơ ở một mức độ nào đó luôn chứa đựng một ý nghĩa. Nó thường là một hàm ý khó hiểu, thông qua cách thay đổi trá hình để trốn tránh cơ chế kiểm soát của não bộ. Nói ngắn gọn hơn, nội dung của giấc mơ chính là để thực hiện nguyện vọng của bản thân.” Tố Diệp uống một ngụm nước chanh, mím môi nhìn về phía Niên Bách Ngạn: “Tôi nghĩ chắc anh đã thấy Lương Hiên kể về giấc mơ của mình. Trong giấc mơ, anh ta luôn nhìn thấy một đường ống hẹp dài. Trên thực tế, thực nghiệm lâm sàng đã chứng minh, rất nhiều bệnh nhân hay lo nghĩ, trong giấc mơ đều thường có hình ảnh này. Có thể là mơ thấy một đường ống, hoặc là mơ mình ở dưới nước.”

Đăng bởi: admin

Truyện Tiểu Thuyết hay