Cảm giác trời sáng rực lên thật tuyệt. Nắng mai mờ nhạt như sương mù, nhẹ nhàng lướt qua, bao trùm lên thành phố Bắc Kinh rộng lớn này. Một ngày làm việc nghiêm túc và sôi động lại bắt đầu.

Khi Tố Diệp gặp Lương Hiên, anh ta gần như đang nằm bất động trên giường bệnh, cả người quấn băng kín mít như xác ướp, ánh mắt đờ đẫn, sắc mặt nhợt nhạt. Cái dáng vẻ loắt choắt yếu ớt rất khó khiến người ta tin rằng anh ta chính là người đàn ông đã cầm dao gọt hoa quả đâm chết vợ trong đoạn băng ghi hình.

“Lương Hiên! Anh còn nhớ tại sao mình lại được đưa vào bệnh viện không?” Sau một hồi quan sát, Tố Diệp mới bắt đầu dò hỏi, ngữ khí điềm tĩnh. Hỏi xong cô lại vô thức đưa mắt nhìn chiếc gương sát đất đối diện. Cô biết rõ Niên Bách Ngạn đang ở phòng bên quan sát mọi tình hình trong căn phòng này. Đây cũng là nguyên nhân anh ta lái xe gần nửa tiếng đồng hồ để đưa cô tới đây.

Lương Hiên, một cổ đông của tập đoàn Tinh Thạch, cũng đồng thời là giám đốc của showroom D do Tinh Thạch nắm quyền. Nói cách khác Lương Hiên là một người qua lại rất thân thiết với Niên Bách Ngạn, một người đồng sự muốn gì được nấy. Điều này cũng lý giải vì sao Niên Bách Ngạn lại để tâm tới chuyện này như vậy.

Rất lâu sau Lương Hiên mới có phản ứng, ngước mắt lên nhìn Tố Diệp. Dần dần, ánh mắt anh ta mới bắt đầu xác định được vị trí, mở lời một cách khó khăn: “Cô là ai?”

“Là người tới giúp anh.” Tố Diệp trả lời thẳng thắn, nhưng cảnh tượng trong clip lại một lần nữa hiện lên trong đầu cô: Đêm khuya, một người phụ nữ mang cơm hộp tới văn phòng, một người đàn ông chủ động ra mở cửa. Khi người phụ nữ đặt hộp cơm xuống và chuẩn bị rời đi thì cảm xúc của người đàn ông thay đổi đột ngột. Anh ta cầm lấy con dao gọt hoa quả, hung hãn đâm về phía người phụ nữ. Người phụ nữ liều mạng đập cánh cửa chống trộm đã khóa chặt, bàn tay đầy máu in dấu lên lớp cửa thủy tinh trong suốt, cuối cùng từ từ ngã quỵ. Rồi phim chuyển cảnh, người đàn ông cũng bất ngờ nhảy từ cửa sổ xuống đất.

Người đàn ông trong đoạn phim chính là Lương Hiên. Theo như lời của Niên Bách Ngạn, người phụ nữ đó là vợ của Lương Hiên. Hôm xảy ra vụ việc, Lương Hiên ở lại showroom tăng ca một mình, vợ anh ta mang cơm tới, ai ngờ lại xảy ra một vụ thảm sát. Showroom D là một phòng trưng bày cao cấp, camera giám sát bật liên tục 24 tiếng đồng hồ, cũng chính vì thế đã ghi lại được vụ án mạng ghê rợn này.

Cũng may tầng lầu nơi Lương Hiên làm việc không cao, nếu không nhảy xuống dưới chắc chắn sẽ thịt nát xương tan.

Lương Hiên bỗng nhiên nhắm chặt hai mắt, vẻ mặt đau khổ: “Cô không giúp được tôi đâu, không thể giúp được… Tổng giám đốc Niên đâu rồi?”

“Lương Hiên! Lúc này chỉ có tôi mới giúp được anh thôi.” Tố Diệp không trả lời, chỉ đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh anh ta. Cô không phải một người thích ôm việc bao đồng, nhưng đoạn phim đó có quá nhiều điểm kỳ lạ. Trực giác và linh cảm nghề nghiệp cho cô biết chuyện này có lẽ không hề đơn giản như những hình ảnh trong clip.

Lương Hiên nghe thấy lời cô nói, từ từ mở mắt ra, khóe môi run run.

“Anh có thể gọi tôi là bác sỹ Tố.” Tố Diệp không giới thiệu quá nhiều về bản thân. Cô tin rằng khoảnh khắc anh ta chịu mở mắt ra nhìn vào mắt cô, đã chứng tỏ anh ta có ý muốn hợp tác: “Lương Hiên! Anh nói thật cho tôi biết, anh có thói quen mộng du hay không?”

Mộng du, nói trắng ra chính là một loại của chứng bệnh khó ngủ. Trạng thái này không thuộc phạm trù giấc ngủ. Nhưng vì mấy năm gần đây hay xảy ra các vụ án mộng du giết người nên đã gây được sự chú ý của rất nhiều học giả. Người mộng du không tự chủ được ý thức, cho dù có thật sự hình thành nên những hành vi gây tổn thương đến người khác cũng không thể tiến hành định tội.

Phản ứng đầu tiên của cô sau khi xem xong đoạn phim là bệnh nhân Lương Hiên mắc chứng mộng du. Toàn bộ hành vi giết vợ và tự sát khi đó đều là vô thức. Không phải cô chưa từng gặp vụ án nào tương tự. Đã từng có một người bệnh mắc chứng mộng du nghiêm trọng, cứ nửa đêm lại như một hồn ma “bay” từ trong phòng ngủ ra ngoài, leo thẳng lên sân thượng rồi nhảy xuống đất. Người bệnh đó ngã mạnh xuống đất như một quả khinh khí cầu đã bơm đầy khí, cả người nát tan.

Tố Diệp đã cho là như vậy. Nào ngờ Lương Hiên lại chầm chậm lắc đầu, nói rất chắc chắn: “Không! Tôi không mắc chứng bệnh đó.”

“Cũng tức là anh rất tỉnh táo, biết rõ đã xảy ra chuyện gì?” Tố Diệp nhíu mày, ánh mắt hơi do dự.

Lương Hiên mở mồm nhưng lại không trả lời ngay, hồi lâu sau mới đột ngột hỏi một câu: “Vợ… Vợ tôi… Cô ta… Cô ta còn sống không?”

Tố Diệp yên lặng nhìn anh ta một lúc: “Còn sống”.

“Tại sao cô ta vẫn còn sống?” Tâm trạng của Lương Hiên đột nhiên trở nên rất kích động. Nếu không phải vì đang bó bột, chắc chắn anh ta sẽ nhảy từ trên giường xuống, gương mặt vô cùng hoảng hốt. Tiếp đó, đôi mắt sâu thẳm của anh ta như ngập tràn bóng đêm vô tận: “Tổng giám đốc Niên!”

“Tại sao anh nhất định phải tìm anh ấy?” Tố Diệp gần như cúi người xuống truy hỏi.

“Bác sỹ Tố! Cô không thể tin vợ tôi được. Cô ta muốn giết tôi! Hai người họ đều muốn giết chết tôi!!!” Lương Hiên nhìn chằm chằm Tố Diệp, con người hằn lên những tia máu khiếp sợ.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiểu Thuyết hay