“Bác sỹ Tố, cuối cùng cô cũng tới rồi. Mau lại đây, tôi giới thiệu qua hai người với nhau.” Giáo sư Đinh vừa nhìn thấy Tố Diệp là như nhìn thấy cứu tinh.

“Không cần giới thiệu nữa. Chúng tôi từng gặp nhau rồi.” Tố Diệp bình tĩnh trở lại, đi tới phía trước bàn hội nghị, ung dung ngồi xuống trước mặt người đàn ông. Nhưng đúng vào khoảnh khắc đặt mình xuống, tận sâu trái tim cô khẽ lướt qua một tia bất thường, rất nhanh, khiến cô không kịp kiểm soát.

Nó giống như, mơ hồ đang có một điều gì âm thầm thay đổi. Cô nhớ lại lời của Lâm Yêu Yêu. Đúng vậy, người đàn ông này cho dù một câu cũng không nói, chỉ trơ trọi ngồi đó, cũng đủ điều kiện khiến phụ nữ chủ động bắt chuyện.

Anh có lẽ không ngờ cô sẽ thẳng thắn thừa nhận, trong ánh mắt điềm tĩnh như có một ánh sao âm thầm lóe sáng. Anh không nói gì, dựa thẳng cơ thể cao lớn ra sau ghế, bờ môi mỏng hơi mím lại, toát ra một nét quyến rũ đầy cương nghị.

“Thì ra hai vị đã quen nhau? Vậy thì chuyện này càng dễ làm hơn rồi.” Giáo sư Đinh vừa nghe vậy thì rất vui mừng, quay đầu sang nhìn người đàn ông: “Tố Diệp là nhà phân tích tâm lý xuất sắc nhất trong phòng chúng tôi, hơn nữa còn đảm nhận vị trí tổ trưởng. Anh Niên! Tôi nghĩ chuyện này bác sỹ Tố chắc chắn sẽ làm tốt.”

Ánh mắt người đàn ông một lần nữa hướng về phía Tố Diệp, giống như đang tìm hiểu gì đó.

“Đợi đã!” Tố Diệp chủ động đoạt lại quyền phát ngôn, nhìn thẳng về phía giáo sư Đinh: “Tôi vẫn chưa hiểu ý của ông, vụ án cấp bách mà ông nói trong điện thoại chính là anh ta?”

“Vì việc này rất đặc biệt, không thể nói rõ ràng trong điện thoại được, nên mới phiền cô tới văn phòng một chuyến.” Giáo sư Đinh hiểu tính tình của Tố Diệp, nhẹ giọng vỗ về: “Anh Niên có thể đích thân tới trước chính là hy vọng mau chóng giải quyết việc này. Đương nhiên, không phải anh Niên xảy ra chuyện gì, mà là công ty của anh Niên, tập đoàn Tinh Thạch có…”

“Tập đoàn Tinh Thạch?” Một sợi dây thần kinh nào đó của Tố Diệp như bị kích thích, cô bỗng nhiên bật dậy, sắc mặt vốn dĩ đã có chút sốt ruột cũng bất giác trở nên khó coi.

Lần này cô nhìn thẳng vào đôi mắt người đàn ông ấy, lồng ngực như bị một tảng đá hàng ngàn cân đè nặng, muốn hít thở cũng khó.

Giáo sư Đinh giật nảy mình vì hành động bất thình lình của cô: “Cô… Chẳng phải hai người quen nhau sao? Sao mà…”


“Xem ra, chúng ta cần phải làm quen lại một chút rồi.” Người đàn ông nãy giờ vẫn giữ im lặng cuối cùng đã lên tiếng. Thanh âm dầy dặn, không nhanh không chậm ngắt lời giáo sư Đinh. Anh ung dung đứng dậy, bóng dáng cao lớn gần như đã che phủ toàn bộ người cô, đưa tay ra trước mặt cô: “Tôi là Niên Bách Ngạn, tổng giám đốc tập đoàn Tinh Thạch.”

Tố Diệp như nghe thấy một tiếng nổ lớn trong đầu, có một khoảnh khắc cô gần như choáng váng, cứ sững sờ nhìn trân trân người đàn ông với nét mặt như cười như không ấy một lúc lâu.

Khả năng kiềm chế của Niên Bách Ngạn vô cùng lợi hại, từ đầu tới cuối tay vẫn giữ nguyên tư thế cũ, nhẫn nại đối mặt với cô.

Đôi mắt anh sâu tới mức có thể khiến người ta kinh sợ. Nó bình thản nhưng có một độ sát thương cực lớn, giống như cất giấu một thứ quyền uy, khiến người đối diện với anh bất giác đã bại trận, bị ánh mắt ấy ép tới mức phải nộp vũ khí đầu hàng.

Nhưng Tố Diệp không hề di chuyển tầm nhìn. Rõ ràng là cô đang không chú ý tới đôi mắt anh. Ngoài sự kinh ngạc trào dâng trong lòng, thì tên anh và hàng chữ “tập đoàn Tinh Thạch” cứ nhảy nhót trong đầu cô. Thì ra thế giới này bé nhỏ đến vậy, tới mức cô vừa về nước đã có liên quan tới tập đoàn Tinh Thạch. Từ buổi sáng cực kỳ mờ ám đó đến khi nghe bản tin về nó, rồi giờ lại gặp người đàn ông này. Một cuộc gặp cô cho rằng chỉ là ngẫu nhiên, như một bản nhạc đệm xen vào trong vô vàn người trên sống trên đời, vậy mà vòng đi vòng lại, anh lại chính là Niên Bách Ngạn; tổng giám đốc tiếng tăm lẫy lừng mà khi Tinh Thạch mới lên sàn đã đao to búa lớn, tên tuổi liên tục được đăng trên những trang tin tức kinh tế hàng đầu.

Kiếp trước cô đã làm chuyện tội lỗi gì mà giờ nhất định phải dây dưa với bọn họ?

“Bác sỹ Tố…” Giáo sư Đinh sợ cô đắc tội với khách hàng, nhỏ giọng gọi cô một tiếng, thấy cô vẫn chưa có phản ứng gì, ông liền khẽ lay người cô: “Tố Diệp!”

Lúc này Tố Diệp mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ánh mắt rơi xuống đôi tay người đàn ông.

Đôi tay to lớn của Niên Bách Ngạn đặt trên mặt bàn. Lòng bàn tay tuyệt đẹp với những đường chỉ tay phân cách rõ nét. Móng tay được cắt gọn sạch sẽ. Từng ngón tay mảnh khảnh, lộ rõ những khớp xương, khi nắm lại có lẽ sẽ rất mạnh mẽ. Cổ tay áo che đi nửa mặt một chiếc đồng hồ, là kiểu đồng hồ dây cót kinh điển, kim giây chạy từng nhịp điềm đạm mà đanh thép, như đâm từng tiếng vào tai Tố Diệp. Đương nhiên, đây chỉ là ảo giác của cô thôi, còn phòng họp thì quá yên tĩnh.

Đăng bởi: admin