Hào Môn Khế Ước: Thẩm Gia Ôn Nhu!

Chương 8: Chương 8: Hơi ấm từ anh




Thẩm Hạ Thiên trở lại tay mang một túi đồ lớn toàn băng vệ sinh. Cung Ân Thần nhìn xong thì méo mặt, chừng này chắc đủ cho cô dùng tới năm sau.

Cô nhận lấy đồ, lại phát hiện ra một điều rằng lúc nãy váy cũng đã bị bẩn, nếu mà cứ để như vậy thì cũng rất khó chịu.

“ Thiên ca ca...” Cô lỡ miệng gọi anh, ngại ngùng sửa lại, “ Thẩm Hạ Thiên.”

Thẩm Hạ Thiên vừa rồi nghe thấy cô gọi anh thì ngây người nhưng sau khi cô gọi lại thì đáy mắt có chút mất mát. Anh lạnh nhạt gật đầu.

“ Anh có mang theo quần áo cho em không?” Cung Ân Thần hỏi.

Anh lúc này mới nhớ là váy cô cũng đã bị bẩn, nhưng mà quần áo thì bây giờ lại đang ở sân bay. Anh bối rối lắc đầu.

Cung Ân Thần xấu hổ, “ Vậy thì đành phải vào đó mua vậy.” Nói rồi cô mở cửa xe đi vào siêu thị, cái áo của anh là áo dạ dài nên cô mặc vào có thể che được phần nhạy cảm, chỉ có điều nó hơi rộng, cô như bơi trong áo.

Thẩm Hạ Thiên cũng đi với cô.

“ Em đi mua đồ, anh đi theo rất ngại.” Cung Ân Thần nhỏ giọng.

“ Dù sao thì cái gì nên và không cũng đã thấy rồi, huống gì là mấy bộ quần áo.” Thẩm Hạ Thiên bình tĩnh.

Cung Ân Thần sững lại, cô và anh cũng đã quan hệ rồi, cơ thể cô anh cũng đã nhìn thấy.

Vị nhân viên tiếp thị lúc nãy thấy Thẩm Hạ Thiên quay lại thì ngạc nhiên. Lần này bên cạnh anh còn có thêm một cô gái. Cả người cô ấy được chiếc áo choàng bao bọc trông rất đáng yêu. Cô đoán chắc chắn đây chính là vợ của anh.

“ Ngài lại muốn mua gì cho vợ sao?” Cô tiếp thị cười thân thiện.

Cung Ân Thần khi nghe cô ta nhắc tới cô là vợ của anh thì hơi lúng túng.

“ Cô ấy cần mua quần áo để thay, cô có thể giúp cô ấy được không?” Thẩm Hạ Thiên lịch sự.

Cô tiếp thị gật đầu rồi nhanh chóng dẫn Cung Ân Thần tới khu quần áo.

Thẩm Hạ Thiên đứng ở quầy thu ngân chờ cô. Anh nhớ ra một chuyện, hỏi cô nhân viên đứng ở đấy.

“ Phụ nữ các cô tới tháng thì cần những gì vậy?”

Một người đàn ông lịch lãm, đẹp trai, phong độ bỗng nhiên hỏi một câu thế này quả thực khiến cho người ta ngạc nhiên. Nhưng nhận ra là anh ta đang lo lắng cho vợ mình nên cô thu ngân rất tận tâm chỉ bảo, “ Khi tới tháng vào những ngày đầu thường rất đau, vẫn là nên uống nhiều nước ấm. Hơn nữa phụ nữ còn rất dễ nổi nóng.”

Thẩm Hạ Thiên nghe rồi ghi nhớ, “ Ở đây là có đồ uống gì ấm không vậy?”

Cô thu nhận lắc đầu.

Thẩm Hạ Thiên gật đầu, thoáng thấy ở đầu kia có bán túi sưởi, anh chọn lấy hai cái lớn. Lúc đưa tới quầy thu ngân, vừa vặn Cung Ân Thần cũng đã thay đồ xong. Đồ của siêu thị thì đương nhiên không thể được như đồ ở các cửa hàng lớn. Cung Ân Thần đã sớm quen với mặc đồ hiệu nên có chút khác lạ nhưng mà tại thời điểm này thì đành phải vậy. Cô mặc quần tối màu, chiếc áo len màu trắng.

Thẩm Hạ Thiên nhíu mày nhìn cô rồi quay sang nói với cô tiếp thị, “ Lấy cho cô ấy thêm chiếc áo ấm đi.”

Cung Ân Thần hơi khó hiểu, cô đã mặc rất dày rồi mà anh vẫn còn muốn thêm nữa sao?

Cô tiếp thị lấy ra một chiếc áo khoác dày. Khi Cung Ân Thần mặc xong, nhìn trước gương, bản thân cô bây giờ chẳng khác gì một cái bánh ú cả.

Nhưng Thẩm Hạ Thiên thì thấy như vậy là ổn, trả tiền rồi đưa cô ra xe.

Cung Ân Thần ngồi im lìm trên xe bởi vậy bây giờ bụng cô đang kêu gào. Cô ghét nhất là tới tháng, bởi vì nó là một cực hình. Đột nhiên một chiếc túi sưởi lớn bỗng đặt lên bụng cô, lại một chiếc nữa đặt trên tay cô. Cung Ân Thần ngây người, Thẩm Hạ Thiên thế mà lại quan tâm cô. ( Anh lúc nào chả quan tâm.)

“ Đừng có nói gì cả. Ngoan ngoãn ngồi đó đi.” Thẩm Hạ Thiên lạnh lùng.

Cung Ân Thần không nói gì, im lặng cầm túi sưởi. Lúc này cô mới để ý, chiếc áo dạ của anh đã bị cô làm bẩn, lại còn để quên trong phòng thay đồ của siêu thị. Rồi cô nhìn anh, cả người chỉ mặc độc bộ tây trang, đến cả vệ sĩ họ còn mặc áo ấm thế mà anh lại như vậy, có phải hơi bất công không?

Cô nhìn xuống mình, hai cái túi sưởi cùng một lúc. Cô lấy chiếc trong tay mình đem về phía anh, ngại ngùng, “ Em dùng hai cái không tiện.”

Thẩm Hạ Thiên sững sờ nhìn cô, trong ánh mắt dần ôn nhu, nhận lấy túi sưởi. Thực ra thì anh không lạnh một chút nào, nam tử hán đại trượng phu ai lại vì chút giá rét mà kêu khổ. Chỉ là nhận được từ cô thì anh rất vui mừng, ít ra cô đã không còn bài xích anh như trước.

Cả hai rơi vào im lặng, tuy nhiên bầu không khí đã trở nên dễ chịu hơn, không trầm mặc như lúc đầu.

Khi đến sân bay, gió có lớn hơn chút. Thẩm Hạ Thiên tay cầm lấy tay cô, che chắn giúp cô.

Thư kí của anh nhìn thấy anh và phu nhân thì gật đầu chào. Cô ta đưa cho anh một bản tài liệu, nói một đống dài bằng tiếng Ý. Cung Ân Thần nghe chẳng hiểu gì, ánh mắt cô vẫn nhìn chằm chằm vào bàn tay ấm áp đang cầm tay mình. Rất lâu rồi anh chưa từng nắm tay cô, bàn tay anh lớn có chút hơi thô nhưng lại mang tới cho cô sự mềm mại và ấm áp lạ thường. Cuối cùng thì cuộc hội thoại của hai người kia cũng đã kết thúc. Thẩm Hạ Thiên nhận chiếc áo dạ từ thư kí, nhanh chóng mặc vào.

Cung Ân Thần thấy cổ áo vẫn còn chưa ngay ngắn, cô vươn tay lên chỉnh giúp anh. Thẩm Hạ Thiên ngây người, anh nở nụ cười nhìn cô, “ Cảm ơn.”

Hai người di chuyển lên máy bay tư nhân của anh. Không gian trên máy bay được trang hoàng rất đẹp. Thẩm Hạ Thiên vừa lên đã tiếp tục cầm tài liệu lên phê duyệt. Cung Ân Thần nhìn một đống hợp đồng kinh tế thì ngao ngán.

“ Thưa phu nhân.” Cô thư kí bỗng nhiên đặt một li trà trước chỗ cô rồi mỉm cười đi ra phía sau máy bay.

Cung Ân Thần nhìn li trà, nước đường đỏ, cái này chẳng phải là dành cho phụ nữ khi tới tháng sao?

Cô cầm li trà, uống một ít để làm dịu cơn đau trong người.

Cô thư kí lại tiếp tục xuất hiện, lần này là một tập truyện tranh. “ Mr.Johasnh nói cô có thể đọc chúng để tránh buồn chán.” Vẫn là nụ cười thân thiện ấy.

Cung Ân Thần nhìn sang anh, anh vẫn cắm cúi đầu vào đống giấy tờ ấy. Cô lấy một cuốn truyện, ung dung đọc.

Máy bay cũng bắt đầu khởi hành. Cung Ân Thần đọc gần xong một cuốn, trong truyện có tình tiết hài hước, cô cười. Thẩm Hạ Thiên dùng tay đang viết lại, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.

Cung Ân Thần phát giác được, nghĩ cô làm phiền anh, “ Xin lỗi, em làm phiền anh.”

“ Không, em cứ tiếp tục đi.” Thẩm Hạ Thiên lắc đầu, tiếp tục viết.

Cung Ân Thần đọc một hồi lâu thì ngủ quên mất. Cuốn truyện trong tay rơi xuống sàn.

Thẩm Hạ Thiên là người rất để ý nên khi thấy cuốn truyện rơi xuống thì anh khẽ nhặt lên. Thấy tiểu cô nương đã say giấc, anh bế cô ra chỗ phòng nghỉ ở khoang sau, nhẹ nhàng đắp chăn cho cô. Đáy mắt hiện lên tia ôn nhu khác thường, nhìn không được, anh hôn nhẹ xuống môi cô rồi lại tiếp tục công việc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.