• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Quân Thần Tinh vừa nói xong, Chu Thải Tâm liền sững sờ, chỉ biết nhìn chằm chằm vào anh, không thốt nên lời. Cô nghi rằng anh đã đạt được mục đích của mình, sẽ không nhắc đến vấn đề này nữa.

Nhìn phản ứng của cô, anh vừa thấy mệt mỏi vừa thấy tức giận. Anh là người luôn được phụ nữ yêu mến, khi nói chuyện với anh, họ luôn nghe lời anh, không bao giờ phản kháng lại. Vậy mà giờ đây, anh lại thất bại đến mức không đảm bảo nỗi lòng tin về nhân cách trong mắt một cô gái, anh... Anh có nên khóc luôn không?

Thở dài bất lực, nhìn khuôn mặt khiến anh yêu thương lưu luyến của cô, anh mở miệng: “Được rồi! Xem ra, em không định trả lời tôi, vậy để tôi nói cho xong. Nhớ, đây là lần cuối cùng tôi nói rõ ràng chuyện này với em. Nếu em còn dám nghi ngờ tôi lần nữa, tôi nhất định sẽ đánh mông em thật đau, nghe không?” Anh cố ý la hét tức giận với với cô, giọng nói cũng mang theo sự uy hiếp, đe dọa.

Chu Thải Tâm bị hấp dẫn khi nhìn thật gần khuôn mặt xinh đẹp của anh, hoàn toàn quên luôn việc phải trả lời anh. Cô đưa hai bàn tay áp lên hai gò má anh, sau đó, ngạc nhiên hỏi: “Người đàn ông xinh đẹp như anh, sẽ thật sự trở thành bạn trai của em sao?”

Vốn dĩ còn định nói thêm nhiều lời nữa nhưng cô lại bất ngờ hỏi đến vấn đề này khiến anh nghẹn lời. Quân Thần Tinh nhịn không được, lắc đầu. Xem ra, suy nghĩ của cô còn nhanh hơn anh nữa. Vậy cũng tốt, nói từ vấn đề này cũng tốt. “Tất nhiên. Không lẽ, em còn điều gì nghi ngờ sao?”

Chu Thải Tâm lắc đầu, “Không phải em nghi ngờ, mà là em không cách nào tin nổi. Hơn nữa, em không hiểu được, anh... Sao anh lại nhìn trúng em vậy. Sao lại muốn em trở thành bạn gái anh? Không lẽ, do em có thể nấu được rất nhiều món, có thể nấu cho anh ăn hả?”

Quân Thần Tinh tức giận muốn phản bác lại lời cô. Cô gái này, càng lúc càng có thể chọc giận anh hơn nữa mà. Nhưng mà, ngay sau đó, lại có thể làm dịu đi cơn giận của anh.

“Nhưng mà, nếu anh thật sự là vì khả năng nấu nướng của em, vậy thì, cũng không cần phải cùng em... Cùng em... Ừm...”

Thấy cô ngại ngừng không dám nói ra miệng, anh liền nói thay cô: “Lên giường.”

Nghe anh nói vậy, mặt Chu Thải Tâm liền đỏ bừng lên.

Quân Thần Tinh buồn cười lắc đầu, nhéo nhẹ lên chóp mũi cô. “Em đó, cô gái ngốc nghếch này! Cứ thích suy nghĩ lung tung, suy đoán bậy bạ. Nhưng sao lần này lại thông minh vậy, có thể nhìn thấu tâm tư của tôi rồi?”

“Em... Em không có nhìn thấu tâm tư anh. Nếu như em... Nếu có thể, em muốn biết anh đối với em có phải nghiêm túc hay không.” Cô cúi thấp đầu, không dám nhìn anh, giọng nói lại rất cô đơn.

Quân Thần Tinh nâng cầm cô lên, tỉ mỉ nhìn nét mặt cô. Sau đó, lại đột nhiên nở một nụ cười như hiểu rõ, không vì lời nói của cô mà tức giận, chỉ hỏi ngược lại: “Thải Tâm, em thích tôi, đúng không?”

Chu Thải Tâm nghe anh nói xong, hai mắt lập tức trợn to, nhìn chăm chú vẻ mặt anh lúc này, lại lập tức cúi đầu xuống, bàn tay còn vô cùng hồi hộp kéo kéo cái mền. “Em... Em...” Cô không nghĩ đến anh đã phát hiện ra được.

Đúng thôi, người đàn ông xuất sắc như anh vậy, đương nhiên hiểu rõ sức hút của bản thân đối với phụ nữ. Mà người bình thường như cô, dĩ nhiên càng không có cách nào cưỡng lại được việc yêu thích anh. Hơn nữa, sau khi cô trao cho anh bản thân cô, cô càng hiểu rõ, cô yêu anh rồi.

Nghĩ đến đây, đầu cô càng cúi thấp hơn nữa, cả khuôn mặt gần như sắp chôn vào ngực. Vẻ mặt cô buồn bã nghĩ, nếu anh đã biết, anh nhất định sẽ cười chê cô không biết tự lượng sức mình!

Nhìn chăm chú đỉnh đầu cô, nhận ra được hình như cô không muốn trả lời vấn đề này, anh đành phải ép buộc cô đối mặt với anh lần nữa. Lần này, anh nhất định phải nói chuyện rõ ràng cho cô hiểu, anh không có nhiều thời gian để lãng phí cho một vấn đề mà anh đã quyết định từ sớm. Quan hệ của họ nếu không xác định rõ ràng, anh sẽ không thể nào yên tâm được.

“Thải Tâm, nói cho tôi biết! Em thích tôi, đúng không?”

Thấy anh nhất định muốn biết được đáp án, d Chu Thải Tâm cũng không muốn phủ nhận nữa, bởi vì cô biết, vẻ mặt cô lúc này đã bán đứng cô rồi. Giống như người nhà cô từng nói, cô là người không thể che giấu được tâm tư, vì chúng đều hiện rõ trên khuôn mặt cô.

Cũng như trước mặt người đàn ông vừa xuất sắc vừa nhạy cảm như Quân Thần Tinh vậy, cô không nghĩ mình có thể giấu được anh.

“Đúng, em thích anh.” Không dám nhìn vẻ mặt anh, cô nói tiếp: “Em không chỉ thích anh, mà còn yêu anh nữa. Nếu không phải, em... Em làm sao có thể cùng anh làm những chuyện như vậy được?” Cô lấy hết can đảm nói ra mọi chuyện, sau đó, nín thở chờ anh cười chê, sỉ nhục cô không biết tự lượng sức mình, đuổi cô ra ngoài.

Nhưng, cô đợi khá lâu, nhận thấy anh không hề có thêm bất kỳ hành động hay lời nói nào khác, vì vậy, cô lấy dũng khí ngẩng đầu lên nhìn anh một chút. Vừa ngẩng đầu lên, cô đã bị anh ôm vào trong ngực.

Anh ôm cô thật chặt, không ngừng hôn khắp khuôn mặt cô.

“Tôi biết, tôi biết là em cũng thích tôi. Chẳng qua, tôi không nghĩ đến, em sẽ nói lời yêu tôi như vậy.” Anh vốn nghĩ cô là một cô gái hướng nội, lại tự ti, muốn cô thừa nhận việc cô thích anh là rất khó, không nghĩ đến, cô lại nói ra lời yêu anh.

Cảm nhận vòng ôm cùng những nụ hôn của anh, không cách nào dời mắt khỏi khuôn mặt vô cùng vui vẻ của anh, cũng không thể mở miệng nói ra câu nào, chỉ có thể mặc kệ anh reo hò bên tai cô.

“Thải Tâm, tôi thật vui sướng vì em yêu tôi, em biết không hả? Từ lần đầu tiên tôi gặp được em, tôi đã tự nhủ với lòng, chính là em! Sự rung động đó, cảm giác kỳ lạ đó, em có hiểu hay không?”

“Anh...” Chu Thải Tâm phát hiện những việc mà cô tưởng tượng, anh đều không làm. Ngược lại, còn vui vẻ đắc ý như một đứa trẻ ngoài sức tưởng tượng của cô, khiến cô không thốt nên lời. “Anh nói thật sao?”

Nhìn anh gật đầu, Chu Thải Tâm hỏi lại lần nữa: “Tại sao?”

“Tôi biết em đang nghĩ điều gì.” Khi Chu Thải Tâm nhìn anh, Quân Thần Tinh cũng chăm chú nhìn cô, nghiêm túc nói. “Thải Tâm, em trưởng thành nhưng lại vô cùng tự ti, cho nên, khi tôi nói tôi muốn em trở thành bạn gái tôi, em mới khó tiếp nhận như vậy. Trực giác của em cho em biết là tôi đang trêu chọc em, đúng không?”

“Chẳng lẽ không đúng hay sao?”

“Dĩ nhiên không đúng! Tôi thích em. Em xem, tôi sẽ đùa giỡn với người con gái tôi thích hay sao?”

“Anh... Anh thích em?” Khuôn mặt Chu Thải Tâm tràn đầy sự kinh sợ, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh, cả khuôn mặt cô liền bừng sáng. “Anh thật sự thích em.” Trong lời nói của cô lộ ra sự kích động từ sâu trong lòng.

Nhìn anh lần nữa, thấy anh gật đầu khẳng định với cô, cuối cùng cô đã có thể thở phào nhẹ nhõm, dùng cơ thể nhào mạnh vào lòng anh, đánh lên ngực anh, vừa khóc vừa cười.

“Em tin là thật, lần này, em muốn được yêu một cách thực sự!”

Quân Thần Tinh yêu chiều vuốt tóc cô, đảm bảo thêm lần nữa với cô: “Tôi muốn em tin là thật. Thải Tâm, tôi có mắt, tôi thấy rõ dáng vẻ trưởng thành của em, từng chút trên cơ thể em tôi đều ghi nhớ trong đầu. Cho nên, em không cần nhắc nhở với tôi dáng vẻ trưởng thành của em đâu, biết không?”

Anh mang cho cô lòng tin, anh phải giúp cô tìm về lòng tin của cô. “Tôi không muốn lừa dối em, cũng không muốn dùng lời ngon tiến ngọt để dụ dỗ em. Bởi vì, theo tiêu chuẩn chung của mọi người, dáng vẻ của em thật sự rất bình thường, hơn nữa, còn là bình thường đến mức không ai chú ý đến sự hiện diện của em. Nếu như chúng ta không phải trải qua cuộc gặp gỡ được sắp xếp từ trước, tôi thừa nhận, tôi cũng sẽ không thể nào chú ý đến em.”

Cảm nhận được cơ thể cô cứng đờ lại, Quân Thần Tinh cũng không để ý đến, tiếp tục nói: “Đây là một xã hội chú trọng hình thức thực tế. Phụ nữ với vẻ ngoài xinh đẹp, thực sự tương đối dễ dàng lấy được sự chú ý cũng như hấp dẫn được người khác phái. Tôi cũng yêu thích những người phụ nữ đẹp, nhưng tôi không phải là một người đàn ông nông cạn chỉ biết chú trọng hình thức bên ngoài. Khi tôi và em nói chuyện, tiếp xúc qua lại với nhau, tôi biết được em thật sự rất đặc biệt.”

Anh nâng nhẹ cầm cô, nhìn cô đầy quyến luyến. “Thải Tâm, có thể em không tin những lời nói của tôi lúc này, nhưng mà, tôi vẫn muốn nói cho em biết. Em có một tâm hồn rất đẹp, nó là ánh sáng phát ra từ tận sâu trong tâm hồn em, khiến em không giống như những người khác, cũng khiến cho tôi nhận ra rằng, em là người mà tôi luôn tìm kiếm.”

Chu Thải Tâm hoàn toàn bị hấp dẫn bởi lời nói của anh. Cho đến bây giờ, chưa từng có ai nói với cô những lời nói dễ nghe như vậy. “Tại sao em lại là người anh tìm kiếm?”

“Bởi vì, những điểm đặc biệt của phụ nữ mà tôi tìm, tôi đều thấy được trên người em!”

Chu Thải Tâm say mê nhìn anh. “Anh càng nói em lại càng không hiểu. Trên người em có đặc điểm gì chứ?”

Biểu hiện vô cùng tự ti của cô khiến cho Quân Thần Tinh lắc đầu. Xem ra, anh phải thay đổi hết tất cả những quan niệm sai lầm kia của cô thôi. “Đương nhiên là có!”

Không tin?

Quân Thần Tinh nhướng lông mày, nhìn vẻ mặt khó tin của Chu Thải Tâm, nói tiếp: “Tính tình em tốt, tấm lòng lại lương thiện... Còn nữa, quan trọng nhất vẫn là, em khiến tôi cảm thấy ấm áp.”

Hả? Đây được xem là đặc điểm sao? “Em cũng không phải lò sưởi, sao cho anh ấm áp được chứ? Hơn nữa, bây giờ vẫn đang là mùa hè, trời nóng như vậy, cũng cần em mang lại ấm áp sao?” Chu Thải Tâm hoang mang, mù mờ hỏi lại anh.

Khóe miệng Quân Thần Tinh co quắp lại, quên mất phải nói rõ với cô. “Tôi nói là nội tâm của em.”

Nhìn dáng vẻ thật sự muốn nghe tiếp lời anh nói, Quân Thần Tinh không thể làm gì khác, đành bước lên một bước, nói rõ: “Chỉ là một loại cảm giác, em hiểu không? Trên người em có một loại cảm giác khiến cho người khác cảm thấy yên lòng, cảm thấy bình tĩnh. Chính là cảm giác đó khiến tôi bị rung động thật sâu. Khi cha mẹ tôi qua đời, tôi mới tám tuổi, nhỏ nhất trong tất cả các anh em. Lúc đó, anh cả vừa phải lo liệu việc của nhà họ Quân lại vừa phải bận lòng chăm sóc bọn tôi. Anh ấy manh theo trách nhiệm nặng nề như vậy, không thể phân tâm được. Vì vậy, bọn tôi không thể nhìn anh cả vất vả cực khổ một mình như vậy, bọn tôi bắt buộc phải trở nên độc lập, kiên cường hơn nữa.”

Sau khi Quân Thần Tinh nói xong, lập tức dùng khuôn mặt nghiêm túc nhìn Chu Thải Tâm: “Khi tôi gặp em, có thể lúc ban đầu không có cảm giác gì, nhưng tiếp xúc rồi, tôi liền biết, em là người mà tôi mong muốn. Thải Tâm, cho nhau một cơ hội, để tôi dùng hành động chứng minh với em là tôi đối với em thật sự nghiêm túc.”

Lời nói của anh cảm động Chu Thải Tâm, mặc dù trong lòng cô vẫn còn chút do dự, nhưng cô thương anh mà! Cho dù cuối cùng vẫn chịu tổn thương, cô cũng không thể nào quay đầu lại nữa rồi, “Được.”

Thấy cô đồng ý, Quân Thần Tinh liền kiêu ngạo nói: “Tốt lắm, tôi sẽ không khiến em phải hối hận. Hơn nữa, em ở cùng tôi rất tốt đó!”

Nhìn khuôn mặt anh không ngừng hi hi ha ha tươi cười, trong lòng Chu Thải Tâm có chút giật mình, nhất thời không thể thích ứng được với dáng vẻ thay đổi quá nhiều này của anh.

Thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của cô, Quân Thần Tinh lập tức hỏi tiếp: “Không lẽ, em không muốn hỏi xem có điều gì tốt hay sao?”

“Em biết dù cho em không hỏi anh cũng sẽ tự nói cho em biết.” Chu Thải Tâm dần dần hiểu được tính cách của anh.

Quân Thần Tinh liền cười đắc ý. “Ai da, em càng lúc càng hiểu rõ tôi rồi đó! Được rồi, vậy tôi nói cho em biết.” Anh đột nhiên cười cười thần bí đến gần bên tai cô nói: “Điều tốt chính là, em sẽ càng lúc càng trở nên quyến rũ đó.”

Lời nói của anh khiến Chu Thải Tâm nhìn anh khó hiểu. Quân Thần Tinh liền trưng ra bộ mặt không chịu nổi. “Nói vậy mà em cũng không hiểu sao, em thật sự ngốc quá đi! Quên đi, quên đi, tôi sẽ tốt bụng nói cho em biết, bởi vì, mỗi ngày em sẽ chìm đắm trong tình yêu của tôi, đương nhiên sẽ trở nên quyến rũ hơn rồi! Nghĩ xem, nhận được sự yêu thương như vậy từ Quân Thần Tinh tôi, là ai chứ!” Quân Thần Tinh vô cùng kiêu ngạo hất hàm nhìn cô.

Sau khi nghe được lời nói của anh, Chu Thải Tâm liền ngây ngẩn. Cô không thể tin nỗi người đàn ông tự cao tự đại này là người đàn ông cô gặp lần đầu. Hơn nữa, có người khoe khoang không biết xấu hổ như anh sao?

Thấy cô nghẹn lời, trân trối nhìn anh, Quân Thần Tinh liền lớn tiếng kiêu ngạo nói: “Thế nào? Vui đến nỗi không nói nên lời đúng không? Nói cho em biết, người ta nói phụ nữ trong tình yêu là đẹp nhất. Mà tôi đây, sẽ là loại mỹ phẩm cao cấp nhất của em, nhất định sẽ biến em trở thành người phụ nữ xinh đẹp nhất trên đời này.”

Chu Thải Tâm đột nhiên cười dịu dàng. Dáng vẻ đó của cô, khiến cho hai mắt Quân Thần Tinh sáng bừng lên, khen ngợi: “Đúng! Đúng! Thải Tâm, em phải thường xuyên cười như vậy. Em biết không, mỗi lần em cười như vậy, hồn phách tôi như bị em kéo đi mất.”

Lời anh nói càng làm cho Chu Thải Tâm cười vui vẻ hơn. Cô đột nhiên cảm thấy, người đàn ông trước mắt này, giống như một tên lưu manh bá đạo vậy! Có khi nào cô đã bước lên nhầm thuyền giặc hay không? Nhưng mà, dáng vẻ này của anh khiến cô cảm thấy thật thoải mái, dường như, cô không còn bất kỳ cảm giác mất tự nhiên nào nữa.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay