• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: MDL

Beta-er: Misery De LuviMộc Như Lam nhìn xuống góc tranh nhưng không thấy chữ ký, chắc là tác giả không muốn làm mất mỹ cảm nên không ký.

“Tranh này do ai vẽ vậy?” Mộc Như Lam hỏi, mắt nhìn chăm chú vào bức tranh, đúng là một bức tranh đẹp, nhưng liệu đây có thật là cô không?

“Do điện hạ Gamela vẽ, có điều…” Chợt nhớ lại một chuyện đau lòng, cô gái nọ mắt cay cay.

Gamela? Sao nghe quen quen… A, có phải là người đã bị Jack Tay Quỷ giả mạo hồi ở núi Alps không? Một chàng trai đẹp như bạch khổng tước, thật đáng tiếc. Cơ mà bức tranh này cũng làm cô thật khó hiểu, hình như cái tiếng của cô ở đây đâu phải tiếng xấu, vậy sao Tần Phá Phong lại…

Mà thôi không quan trọng, dù gì cô cũng sắp rời khỏi đây rồi.

Một chiếc xe golf chạy tới đón Mộc Như Lam, người lái xe là Ebert, bên cạnh đặt một cái lồng chim, trông ung dung điềm nhiên thế thôi chứ thật ra trong lòng hắn đang khóc thầm.

Vốn hắn tới đây xem Mộc Như Lam diễn kịch, thế quái nào lại bị một cô gái tên Mina chặn lại ở cổng, cô ấy tay xách theo một cái lồng chim, coi bộ là bị bảo vệ ngăn không cho vào vì không có tư cách. Tại Mina nhờ hắn mang con bồ câu vào giúp mà hắn bị lạc đoàn, cuối cùng đành tự lái xe mò mẫm, lúc hắn tìm tới được nhà hát thì Mộc Như Lam đã ra chào khán giả mất rồi!

Hắn bị lạc trong này tận ba tiếng ròng! Đáng sợ hơn nữa là trên đường đi không hề có một giáo viên hay sinh viên nào cả, rốt cuộc cái trường này rộng tới mức nào thế! Mà đây chưa phải trọng điểm, trọng điểm là hắn mất hơn ba tiếng đồng hồ chỉ để đưa cho Mộc Như Lam một con chim!

Thật ra Mộc Như Lam cũng không ngờ chuyện sẽ thành ra thế này, mấy hôm trước cô gọi điện bảo Mộc Như Lâm gửi con bồ câu sang đây, dự là sáng hôm nay tới nên cô nhờ Mina nhận hộ rồi đem tới học viện Bạch Đế giúp cô, nào ngờ Mina lại bị chặn ở ngoài, cuối cùng thành ra là Ebert mang vào, đã vậy còn tận khúc cuối mới tới, ban đầu cô định để con bồ câu làm vật nuôi của ma nữ cơ, cũng may thiếu nó vở kịch vẫn hoàn hảo như thường.

Có Ebert rồi nên Mộc Như Lam không cần ngồi xe về chung với nhóm Tần Phá Phong nữa, vả lại học viện Bạch Đế cũng hoan nghênh sinh viên Harvard ở lại tham quan nên cô không việc gì phải về vội. Mộc Như Lam ngồi ghế sau mải trêu chú chim ngốc nghếch của mình, chẳng mảy may nhận ra Ebert là một tên mù đường, Ebert ngồi trước thì khóc một dòng sông, chỉ cầu cho mình đừng lạc lâu hơn nữa, không là bách nhục cho xem!

Sự thật chứng minh, may mắn chả bao giờ chịu mỉm cười với Ebert cả. Xe càng chạy cảnh vật càng lạ, mới nãy còn không thấy một ai mà bây giờ đã có vài bóng người xuất hiện, cứ như chạy sang một khu khác vậy, những sinh viên mặc đồng phục Bạch Đế thấy Ebert và Mộc Như Lam thì cũng ngạc nhiên không kém.

“Anh Ebert?” Bấy giờ Mộc Như Lam mới nhận ra có điều bất thường, hình như họ đã chạy xe hơn nửa tiếng rồi thì phải?

Ebert ngậm đắng bẻ tay lái, chuẩn bị quay về đường cũ.

Ngay lúc đó có một tiếng hét hoảng loạn vang lên, một sinh viên mặc đồng phục Bạch Đế người ướt đẫm lảo đảo chạy về phía họ, phía sau có một chiếc xe golf màu đen bóng loáng đang rượt theo như muốn cán chết cậu ta. Trên dãy phòng học xây theo phong cách La Mã cổ, mấy sinh viên khác bàng quan đứng nhìn, có người im lặng, có người hô to, “Cán đi! Cán chết thằng Joel đần độn đó đi!”

“Hahahaha… Đồ hạ đẳng, về mà bú sữa mẹ mày đi haha…”

Mộc Như Lam nhìn Ebert, Ebert chỉ biết khóc cho cái sự chậm chạp của con xe này!

Nam sinh bị bắt nạt lập tức chạy ra trước đầu xe họ, hơn nữa còn chạy vòng quanh nó, như vậy chiếc xe kia sẽ không tông cậu ta được.

Chiếc xe golf đen đương nhiên xịn hơn chiếc Ebert đang lái nhiều, chẳng mấy chốc nó đã vọt lại gần, mãi không tông được người muốn tông, nam sinh lái xe cáu tiết trừng Ebert vô tội, “Cút con mẹ nó đi!”

Nhìn ánh mắt cầu xin của nam sinh đang núp cạnh xe mình, Ebert thấy thế giới quan của hắn như bị đảo lộn, ngôi trường này đã cho hắn thấy cái gì thực sự gọi là cá lớn nuốt cá bé.

Tần Phá Phong tách đoàn đi ra thì thấy cảnh tượng này, hắn cau mày nhìn Mộc Như Lam, sao đi đâu cũng gặp cô ta thế nhỉ?

Ebert lái xe vòng qua chiếc xe golf đen, bất chấp cái nhìn bất lực của nam sinh nọ, hắn và họ không cùng chung một thế giới, đừng dây vào thì hơn.

Thế nhưng khi hai xe đi ngang qua nhau, nam sinh lái xe nhìn thấy Mộc Như Lam đang ngồi chơi với con bồ câu ở ghế sau thì tròn mắt, “Ấy! Dừng lại! Cô ma nữ!”

Cả Mộc Như Lam và Ebert đều lờ đi, ngặt nỗi nam sinh bốc đồng kia nhất quyết không bỏ cuộc, hắn mặc kệ con mồi của mình mà quay xe chặn lại đường đi của Ebert, đoạn xuống xe nhảy lên ngồi cạnh Mộc Như Lam rồi cười toe toét, “Hi.”

Nhìn vị khách không mời mà đến, Mộc Như Lam nở một nụ cười xa cách, “Hi.”

Nam sinh nọ định nói gì đó nữa nhưng Tần Phá Phong lại bất ngờ xuất hiện, hắn nhăn mặt bực dọc, “Này! Đây không phải là chỗ các người có tư cách vào, ai cho phép các người vào đây?”

“Có sao đâu, cô ấy là…” Nam sinh ngồi cạnh Mộc Như Lam thản nhiên lên tiếng.

“Im mồm, ai cho mày ngắt lời tao?” Đôi mắt Tần Phá Phong đanh lại hung hăng, nam sinh mới nãy còn kiêu ngạo nay mặt biến sắc, dù không muốn nhưng vẫn phải xuống khỏi ghế, không dám cự lại.

“Hóa ra là cô bé.” Một giọng nữ dịu dàng vang lên, Tần Lãnh Nguyệt bước ra từ cầu thang dãy phòng học, cô đi đến cạnh Tần Phá Phong, nhìn Mộc Như Lam bằng ánh mắt ấm áp dịu hiền mà người chị dành cho em gái.

Mộc Như Lam chỉ gật đầu với cô ta một cái rồi nói, “Ebert, đi thôi.”

“Đã đến đây rồi, em có muốn thử kiểm tra thứ hạng của mình không?” Tần Lãnh Nguyệt cười chỉ sang dãy phòng học, “Ở tầng một có một bảng xếp hạng khá hay, dùng để kiểm tra xem thực lực của em đứng hàng thứ mấy, bên cạnh còn có một bài test chòm sao nữa, có muốn thử không?”

Tần Phá Phong nhíu mày, trước lễ kỷ niệm hắn cũng muốn xem Mộc Như Lam kiểm tra thứ hạng, nhưng bây giờ… Được xếp hạng, tức là cô ta sẽ được đứng trên một số sinh viên nào đó, đồng thời cũng sẽ có một số sinh viên nào đó đứng trên cô ta, theo quy củ học viện Bạch Đế, người xếp dưới không được phép phản kháng người xếp trên, tỉ như nam sinh bị bắt nạt ban nãy, tỉ như tên kiêu ngạo vừa bị hắn quát bảo im mồm.

Mộc Như Lam không phải sinh viên Bạch Đế, không nhất thiết phải tham gia vào bảng xếp hạng đó, trừ khi cô dựa vào tiền, bằng không sẽ rất mất thể diện, nhất là khi Mộc Như Lam đã nổi tiếng sẵn ở học viện Bạch Đế, sẽ có rất nhiều kẻ lăm le hòng bắt bẻ cô.

Mộc Như Lam mỉm cười, “Cảm ơn chị nhưng thôi, tôi phải về trường rồi.”

“Tiếc quá, vậy mà chị còn tò mò không biết em đứng hạng mấy.” Tần Lãnh Nguyệt cười, cả người như sáng lên vầng sáng hiền dịu của người mẹ, cô ta nhìn sang Tần Phá Phong, “Học viện hơi rộng, em dẫn họ ra cổng đi, kẻo lại vô tình chạy vào chỗ không nên tới.”

Tần Phá Phong liếc Mộc Như Lam một cái rồi lên xe golf, “Đi thôi.”

Có Tần Phá Phong dẫn đường, xe golf từ từ rời khỏi khu trung tâm, lúc sắp đi ra cổng, Tần Phá Phong chọt nói, “Chị tôi đứng hạng nhất trên bảng tổng xếp hạng của học viện Bạch Đế.”

Nói cách khác, chị hắn là người có được tất cả các đặc quyền trong học viện Bạch Đế, vậy đã đủ rõ ràng chưa, để xem Mộc Như Lam còn dám không coi chị hắn ra gì nữa không, có gì thì người lãnh đủ cũng là cô ta thôi, bởi vì cho dù tổng xếp hạng của Mộc Như Lam cao đến mấy thì cũng không thể nào cao hơn Tần Lãnh Nguyệt.

“Hả?” Mộc Như Lam nhướng mày.

“Trên các bảng xếp hạng khác chị tôi đều nằm trong top 10. Học viện Bạch Đế hiện có hơn 3000 sinh viên, tức là chị tôi đứng trên hơn 3000 người, có toàn quyền ra lệnh cho họ.”

“Anh nói với tôi chuyện này làm gì?” Cô không phải sinh viên Bạch Đế, Tần Lãnh Nguyệt cao quý ra sao cũng chẳng can hệ gì đến cô.

Tần Phá Phong bỗng thấu hiểu cảm giác của Lã Động Tân khi bị chó cắn*, hắn trợn mắt kệ Mộc Như Lam luôn, hắn hảo tâm nhắc nhở, vậy mà cái con người này lại chẳng hiểu gì cả! Ngu ngốc!

*Truyền thuyết kể rằng lúc Hao Thiên khuyển gieo họa xuống trần gian, Lã Động Tân đã dùng pháp bảo nhốt nó lại; sau khi Hao Thiên khuyển bị nhốt, Lã Động Tân sợ nó kẹt trong đó lâu ngày sẽ cháy thành tro nên đã tốt bụng thả nó ra, cuối cùng bị nó quay lại cắn một cái.

++++

Trong văn phòng im ắng, nhiệt độ dường như còn thấp hơn cả bên ngoài.

Người đàn ông mặc âu phục đen ngồi tại bàn làm việc, chiếc bút máy trong tay lóe lên tia sáng cao quý.

Ngòi bút lướt trên mặt giấy, hương mực thoang thoảng chẳng được ai ngó ngàng.

Bạch Mạc Ly đột nhiên dừng tay, nét bút thanh thoát bị khựng lại, chút mực thừa phá hỏng một chữ ký lạnh lùng.

Nhớ lại cảnh cô gái đó nằm bất động trên sân khấu, không hiểu sao y có cảm giác như cô đã chết đi thật vậy. Cảnh tượng ấy quen thuộc là thế, nhưng y biết chắc nó chưa từng tồn tại, y mới chỉ gặp Mộc Như Lam gần đây mà thôi.

Sau vài giây thẫn thờ, Bạch Mạc Ly nhìn lại chữ kí vừa rồi, y nhíu mày không vui, ánh mắt như muốn thiêu trụi cả tờ giấy.

Có tiếng gõ cửa, Tuyết Khả bước vào, đặt xấp văn kiện vừa đóng dấu xong xuống trước mặt y, “Boss, danh sách đã sắp xếp xong, các thông tin về gia cảnh của họ cũng được điều tra xong rồi.”

Cái gọi là lễ kỷ niệm quan hệ hữu nghị – đúng như Morse nói – chỉ là để hút máu chất xám mà thôi. Các sinh viên lên sân khấu biểu diễn hôm ấy đều thuộc hàng top của Harvard, và bọn họ muốn từ trong số đó lựa ra những người phù hợp nhất để chuyển về Bạch Đế bồi dưỡng, dân thường dễ kiểm soát hơn quý tộc, và cũng dễ bị kích phát tiềm lực hơn.

Bạch Mạc Ly chẳng buồn liếc chúng lấy một cái, thay vào đó chỉ nói, “Thêm tên Mộc Như Lam đi.”

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay