Em Là Định Mệnh Của Đời Anh - Tiểu Giai Nhân

Chương 8: Chương 8: Chương 7:




Thời kỳ Chân Bảo đến trường chưa từng tiếp xúc với điện thoại, hiện tại dùng chiếc điện thoại Nokia do ba để lại, chỉ có chức năng gọi điện thoại gửi tin nhắn, đối với cô mà nói, điện thoại Phó Minh Thời quá mức công nghệ cao, trò chơi Phó Minh Thời tìm cho cô chơi cũng hơi mơ hồ khó hiểu.

Phó Minh Thời dừng xe lần nữa, bật tiếng Anh luyện khả năng nghe cho cô.

Làm một thí sinh dự thi được thông báo phải chuẩn bị thi Đại học, Chân Bảo lộ ra vài phần hứng thú với khả năng nghe này, đeo tai nghe, hơi hơi nghiêng cái đầu, nghe đến tập trung tinh thần. Cô có việc làm rồi, rốt cuộc Phó Minh Thời cũng có thể chuyên tâm lái xe.

Hơi qua xế chiều, hai người tới thành phố C.

Ông cụ Phó ngồi máy bay tư nhân đến, lúc đi chuyến bay đến đã để máy bay tư nhân lại cho cháu trai. Lúc Phó Minh Thời đang lái xe đến cửa hàng tổng hợp nghe được điện thoại của vệ sĩ mới biết được sắp xếp của ông cụ Phó, nhìn Chân Bảo đang ngủ gật ở vị trí ghế phụ, Phó Minh Thời không hiểu sao muốn cười.

Ông cụ muốn cho Chân Bảo mở mang kiến thức về tiền tài cực giàu có của nhà họ Phó ư?

Có thể Chân Bảo hoàn toản không phải là loại phụ nữ tham tiền.

Không có thời gian bay bó buột, Phó Minh Thời dẫn đường lái đến cửa hàng tổng hợp, trên đường đi qua một cửa hàng điện thoại, trong lòng Phó Minh Thời khẽ động, quay đầu xe.

Xe ngừng, Chân Bảo đột nhiên tỉnh, bụm mặt ngáp.

Phó Minh Thời giúp cô tháo giây nịt an toàn ra, “Xuống xe.” Thuận tay đẩy cửa xe chỗ ngồi cạnh tài xế ra.

Lúc anh làm động tác này, mặt ngay tại trước mắt cô, bên mặt trắng nõn lành lạnh, lông mi đặc biệt dài. Chân Bảo sợ bả vai anh đụng phải mình, nỗ lực dán vào thành ghế, Phó Minh Thời ngồi xuống chỉnh ngay ngắn, cô lập tức xuống xe. Ngoài xe không khí tươi mát, trước mắt là đường quốc lộ sạch sẽ xe tới xe đi, xa xa từng tòa nhà cao tầng đứng vững, Chân Bảo cố gắng tìm kiếm kiến trúc cùng loại như sân bay, quay người lại, thấy bên cạnh là cửa hàng điện thoại.

Phó Minh Thời khóa kỹ xe, đợi cô tới đây.

“Sân bay đâu?” Chân Bảo còn chưa hiểu Phó Minh Thời muốn làm cái gì.

“Đổi điện thoại cho em trước, sau này bạn học bạn bè sẽ thỉnh thoảng gửi tin tức hình ảnh giọng nói cho em, điện thoại của em bây giờ không thể dùng, ảnh hưởng đến giao tiếp.” Phó Minh Thời vừa đi tới cửa hàng điện thoại, vừa nói ra lý do cô cần phải đổi điện thoại.

Không có so sánh thì sẽ không có tổn thương, chơi đùa điện thoại Phó Minh Thời, Chân Bảo đã sớm biết điện thoại cũ của mình đã lỗi thơi. Nếu như phải đổi, vậy đổi thôi, trong thẻ con hai ngàn, có lẽ đã đủ rồi, điện thoại của cháu trai bà Quách kia cũng là loại màn hình cảm ứng, cũng không khác với Phó Minh Thời lắm, giống như chỉ hơn một nghìn.

Trong tiệm có bốn năm nhân viên bán hàng, đều là nữ, từ lúc Phó Minh Thời dừng xe bước xuống thì đã mê hoặc những nhân viên kia, vụng trộm giơ tay lên chụp lén, trai đẹp bình thường đã khó gặp huống gì là trai đẹp cực phẩm như vậy, chỉ là Phó Minh Thời vừa tiến đến, các cô ấy đã cất điện thoại đi, nghiệp vụ thành thạo.

Phó Minh Thời trực tiếp mang Chân Bảo đi tới trước quầy điện thoại mới nhất, “Kiểu dáng đều giống nhau, em thích màu sắc nào?”

Chân Bảo vịn quầy hàng, cúi đầu nhìn giá cả nhãn hiệu trước, tất cả đều là bốn con số, như thế thì có thể mua được nhiều chiếc điện thoại như của cháu bà Quách rồi đấy!

Giá cả rất cao, Chân Bảo không có ý chạm vào tủ trưng bày hàng nữa.

“Anh trả tiền.” Phó Minh Thời nghiên người hơi cúi xuống bên cạnh cô, nhìn những chiếc điện thoại bên trong nói.

Chân Bảo không muốn anh tốn nhiều tiền như vậy.

“Màu vàng hay màu bạc?” Phó Minh Thời ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt thâm sâu giống như hai hồ nước thanh tịnh và đẹp đẽ.

Đám nhân viên bán hàng đều nhìn về bên này, Chân Bảo mới nhìn vào trên mặt quầy hàng lần nữa, nhỏ giọng thương lượng với anh, “Đổi loại rẻ hơn một chút được không? Em có hai nghìn, em muốn tự mình mua.”

“Hiện tại sinh viên đều dùng loại này.” Vẻ mặt Phó Minh Thời nghiêm túc, “Sớm muộn gì cũng đều phải mua, chọn một cái đi.”

Giọng nói của anh cũng rất thấp, có loại mùi vị đầu độc, Chân Bảo rất không quen nói chuyện như vậy với anh, bị anh nhìn chằm chằm vào má phải nên chọn chiếc màu trắng. Phó Minh Thời chậm rãi đứng thẳng, gọi nhân viên bán hàng tới đây, quét thẻ tính tiền, “một món tiền khổng lồ” bay mất ngay trước mặt Chân Bảo.

Phó Minh Thời lại mang cô đi làm cài đặt điện thoại mới.

Trên đường đi, Chân Bảo luôn loay hoay với chiếc điện thoại mới, Phó Minh Thời cài cho cô rất nhiều phần mềm mới, cô thấy cái gì cũng mới lạ, như học trò nhỏ được tặng chiếc điện thoại mới. Khóe môi Phó Minh Thời nâng lên, nhắc nhở cô: “Lưu số điện thoại của anh chưa?”

Chân Bảo cũng không ngẩng đầu lên dạ một tiếng.

Phó Minh Thời không quấy rầy cô nữa, sắp đến cửa hàng tổng hợp rồi, mới nói: “Lại đi mua hai bộ quần áo mới.”

Chân Bảo vẫn không nhúc nhích, ánh mắt chậm rãi đảo qua chiếc quần jean hai mười đồng trên đùi, giày xăng-̣đan hơn mười đồng trên chân.

Cô cũng không nói gì, chẳng qua cũng không có tâm trạng chơi điện thoại nữa, quay đầu nhìn ngoài cửa xe.

Phó Minh Thời hiểu tự ái của cô, nhưng anh cũng không quản cô, phải là không chịu trách nhiệm, “Không mua quá đắt đâu, hiện tại mặc quần áo mấy trăm đồng đi vào trong đám đông, tuyệt đối không dễ làm người ta chú ý.” Ngoại trừ trường hợp quan trọng, bình thường tùy tiện mặc là được, thoáng cái mua đồ xa hoa đắc tiền cô sẽ mặc không được tự nhiên.

Chân Bảo nhếch miệng, bỗng có chút nhụt chí, nhìn chằm chằm vào chiếc xe ô tô màu đen đang đi ngang qua, hỏi anh: “Tương lai tin tức chúng ta đính hôn truyền ra ngoài, anh sẽ không cảm thấy mất mặt ư?” Cũng bởi vì sự cố chấp của ông cụ mà cô bó tay bó chân, tìm cô gái nông thôn làm vị hôn thê, đoán chừng bạn bè trong nội thành của Phó Minh Thời cũng sẽ cảm thấy nhục nhã.

“Vì cái gì mà phải thấy mất mặt?” Phó Minh Thời ngừng xe xong, quay sang hỏi cô.

Chân Bảo vẫn nghiêng nghiêng cái đầu, trề đôi môi đỏ hồng lên, “Em không có tiền, cũng không có bằng cấp.”

“Học cho tốt, thi lên đại học thì có bằng cấp rồi.” Phó Minh Thời đè khóa cài an toan của cô xuống, giọng điệu thoải mái.

Chân Bảo lặng lẽ túm túm vạt áo tay lỡ, “Tiền đâu? Các anh là loại có tiền, không phải nói chuyện phải môn đăng hộ đối sao?”

“Anh không thiếu tiền, không cần phải lấy cái kẻ có tiền.” Phó Minh Thời giúp cô mở cửa xe, nhưng lần này anh không lập tức lui về, mà là một tay vịn chỗ ngồi, một tay nắm lấy tay cửa, quay đầu, giam cầm Chân Bảo trên ghế ngồi và nhìn cô trong khoảng cách gần.

Chân Bảo bị anh nhìn đến hoảng hốt, cúi đầu tránh né ánh mắt âm u kia, “Được rồi, đến lúc đó anh đừng chê em mất mặt là được.”

Phó Minh Thời nhìn gương mặt trắng nõn được bảo dưỡng tốt hơn cả những cô minh tinh tô son trát phấn kia, nhìn lông mi cô nhấp nháy đôi môi nhẹ nhấp, vừa buông tay ngồi thẳng vừa thấp giọng nói: “Không được tự coi nhẹ mình, chờ bọn họ thấy em thì sẽ chỉ biết hâm mộ anh.”

Chân Bảo không nghe rõ, nghi ngờ nhìn anh.

Phó Minh Thời lại đưa lưng về phía cô xuống xe.

Chân Bảo mơ hồ nghe được câu “tự coi nhẹ mình”, còn đang suy nghĩ ý nghĩa của câu kia, bỗng có chút xấu hổ. Nhìn thái độ Phó Minh Thời đối với cô trên đường đi, ít nhất, Phó Minh Thời không xem thường cô, cô còn để ý đến người khác nghĩ gì làm gì chứ?

Nghĩ thông suốt, Chân Bảo tò mò co chân chạy vào cửa hàng tổng hợp lớn kia.

Sợ cô bị giá tiền của quầy chuyên bán hàng hiệu hù dọa, Phó Minh Thời chỉ dắt Chân Bảo đến những cửa hàng trang sức quần áo bình thường. Ở trong mắt Chân Bảo, quần áo giá mấy trăm cũng đắt, nhưng cũng dễ chấp nhận hơn việc vừa đến đã lên đến mấy nghìn, chọn một bộ quần áo yêu thích, áo ngắn tay phối với quần đùi đến gối, Phó Minh Thời không phản đối, chỉ mua cho cô thêm mấy bộ, đến Bắc Kinh trực tiếp chạy nước rút thi vào trường đại học cao đẳng.

Mua quần áo xong, lại đi mua giày.

Chân Bảo chậm rãi đi dọc theo tủ giày, đi qua một đôi giày cao gót nhỏ màu trắng, cô không dời được bước chân nữa rồi, nhìn chằm chằm vào đôi giày kia, giống như tim đập thình thịch trong truyền thuyết, chỉ là khi nhìn đến giá tiền bố con số trên đôi giày kia thì Chân Bảo khẽ hít một cái, rụt bả vai lại đi về phía trước. Đồ vật trong thành phố đều đắc cả…

Bỏ qua cao gót, Chân Bảo chọn lấy một đôi giày đáy bằng màu trắng.

Nhân viên bán hàng mới lấy ra một đôi, Chân Bảo ngồi trên ghế sô pha, cúi đầu đi giày, vừa mang một chiếc, bên cạnh lại đi tới một nhân viên bán hàng, sau đó để đôi giày cao gót màu trắng tới trước mặt cô, mặt mỉm cười, “Cái này là số 35, mời cô thử xem.”

Chân Bảo kinh ngạc quay đầu sang.

Phó Minh Thời đã đứng ở đằng sau ghế sô pha, con mắt màu đen mang theo mỉm cười, nhìn cô.

Chân Bảo đỏ mặt, chỉ là cuối cùng vẫn thử đôi giày kia, lại nghe đề nghị từ Phó Minh Thời, mua chiếc váy bốn con số, nói là phối với đôi giày cao gót kia.

Rời khỏi cửa hàng, hai tay Phó Minh Thời xách đầy đồ, tay Chân Bảo cũng không nhàn rỗi.

“Khi nào máy bay đến?” Thật vất vả cất kỹ đồ đạc, Chân Bảo nhìn điện thoại, có chút lo lắng sẽ trễ, cô nhớ kỹ Phó Minh Thời nói phải ngồi hơn năm tiếng máy bay, hiện tại còn mười phút nữa là năm giờ rồi.

“Khi nào chúng ta đến thì máy bay sẽ đến khi đó.” Phó Minh Thời cười nhẹ nói, lần đầu tiên vui vẻ mua đồ cho người khác mà hơn nữa còn nói những lời như thế này nữa.

Chân Bảo nhìn anh, không hiểu lắm, chẳng lẽ nhà họ Phó đã có tiền đến mức có thể làm cho công ty hàng không nghe lời anh nói?

“Cơm tối muốn ăn cái gì?” Thấy mặt trời đã lặn lâu rồi, Phó Minh Thời tiếp tục tìm tòi những quán ăn có tiếng ở lân cận.

“Đi sân bay trước đi.” Chân Bảo không muốn làm trễ nãi máy bay vì đợi cô.

Phó Minh Thời cười, đưa điện thoại lên cho cô nhìn, “Lẩu ở cửa hàng này cũng không tệ, đi tới đó nhé?”

Anh quá xấu, cho Chân Bảo nhìn chính là bứt tranh thức ăn ngon, vừa nhìn thấy nồi lẩu đỏ đỏ tươi ngon kia, Chân Bảo liền không nhịn không được chảy nước miếng. Phó Minh Thời đã nhận được đáp án từ trong mắt cô, để điện thoại di động xuống, lái xe tới cửa hàng kia. Chân Bảo tham ăn cay, cay đến bờ môi đỏ như son môi, cay đến trong mắt đầy nước, tràn đầy hấp dẫn.

Phó Minh Thời yên lặng giật giật cà- vạt.

Ăn no rồi, Phó Minh Thời đột nhiên hỏi Chân Bảo: “Đính hôn cùng kẻ có tiền, có phải cảm giác cũng không tệ lắm không?”

Chân Bảo đang lau miệng, nghe nói như thế, mở to hai mắt nhìn.

Phó Minh Thời cười, gọi phục vụ tính tiền.

Chân Bảo nhìn đồ còn dư lại trong nồi lẩu, đột nhiên có chút xem thường bản thân, ngay từ đầu vẫn không muốn dùng tiền Phó Minh Thời, nhưng cuối cùng vẫn không phải cô cùng vui vẻ chọn quần áo, vô cùng vui vẻ theo sát anh vui chơi giải trí? Cái này không thể được, từ tiết kiệm đến dùng xa xỉ rất dễ dàng, từ xa xỉ mà phải tiết kiệm rất khó, vì lo lắng cho tương lai, cô phải học cho tốt, thi lên đại học sẽ tìm công việc, ít nhất dựa vào tiền lương cô có thể ăn lẩu tùy thích theo ý mình.diễn đàn lê quý đôn

“Đang suy nghĩ gì?” Phó Minh Thời đứng lên, tiện tay khoác âu phục khuỷu tay lên.

“Hiện tại tiền lương sinh viên bình thường khoảng bao nhiêu?” Một ngày trôi qua, Chân Bảo và anh cũng coi như quen thuộc, muốn cái gì thì nói cái đó.

Phó Minh Thời suy nghĩ một chút, không quá chắc canh: “Ít nhất hai nghìn ba nghìn, nhiều nhất là hơn vạn?” Vừa tốt nghiệp mà nói cũng không sai biệt lắm.

Chân Bảo khẽ thở ra, dù lợi nhuận chỉ hai nghìn ba nghìn, không đến nơi sang trọng như vậy một tháng cũng có thể ăn mấy nồi lẩu rồi.diễn đàn lê quý đôn

“Nếu như em muốn chính minh mua nhà, hiện tại giá phòng ở Bắc Kinh ít nhất cũng phải một hai vạn.” Phó Minh Thời rảnh rỗi trò chuyện quanh co, hơn nữa vì để tránh cho Chân Bảo hiểu lầm, vẫn cố ý bổ sung hai chữ, “Phòng nhỏ.”

“Một hai vạn một phòng nhỏ?” Chân Bảo có chút không thể tin vào lỗ tai của mình.

Phó Minh Thời cười gật đầu, “Tiền thuê nhà cũng không rẻ.”

Chân Bảo lập tức buông tha cho suy nghĩ sau khi tốt nghiệp ở lại Bắc Kinh tìm việc trong đầu.

“Nếu như cuối cùng em kiên trì chia tay, anh sẽ đưa cho em mấy căn nhà nhỏ.” Đẩy cửa thủy tinh ra, Phó Minh Thời nhìn cô, con mắt màu đen giống như có thâm ý khác.

“Không cần...” Chân Bảo xám xịt mà đi ra ngoài trước, mặt nóng bừng.

Phó Minh Thời cùng đi ra, quét mắt sườm mặt đỏ bừng của cô, anh cũng hiểu được không cần đưa cô nhà ở, bởi vì...

Nhà của anh, nhất định cũng sẽ là của cô.

~

Đến sân bay, đã hơn bảy giờ.

“Phó tổng, hai người đã ăn rồi?” Bảo vệ lái xe đã sớm ở bên cạnh chờ rồi, thấy Chân Bảo mặc một bộ quần áo thoải mái, anh vụng trộm ngắm thêm vài lần, cảm giác, cảm thấy cô gái thôn quê này càng ngắm càng xinh đẹp.

“Đồ vật đều trên xe, đừng để rơi.” Phó Minh Thời khẽ đẩy bả vai Chân Bảo, “Chúng ta đi trước.”

Chân Bảo gật gật đầu, bởi vì Phó Minh Thời chạm một cái rồi lập tức hạ tay xuống, cô cũng không suy nghĩ nhiều.

Lái xe đằng sau lại chú ý tới động tác nhỏ của ông chủ, vừa “chúng ta” vừa động tay động chân, sáng sớm hôm qua Phó tổng vẫn tức giận đến la hét bảo trợ lý mua vé máy bay muốn một mình trở về, chỉ cách thời gian một ngày, vậy mà đã “chúng ta” rồi hả?

Chờ anh lái xe thấy chỗ phía sau xe chất đầy từng túi quần áo phụ nữ thì anh ấy đã hiểu rõ rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.