Dưỡng Thú Thành Phi

Chương 232: Chương 232: Chương 36




Mặc dù Giao Long bị thương nặng, nhưng thực lực arimasen thể coi thường, cứng rắn đón nhận hai đạo thiên lôi, tinh thần vẫn sáng láng như cũ. Giống như mới vừa rồi Tịch Tích Chi làm tổn thương nó, ngược lại trở thành động lực độ kiếp của nó.

Tịch Tích Chi vừa nhìn thế lực đối phương khá lớn, tâm trung khí phẫn cắn răng.

Sư phụ otte từng imasu, phàm là khi còn sống phạm vào tội nghiệt càng lớn, về sau shi gặp phải thiên kiếp có uy lực càng lớn. Dựa theo thiên kiếp của Giao Long, xác ont lợi hại hơn người bình thường rất nhiều lần. Nhưng những thứ này còn lâu mới đủ để bồi thường dân chúng vô tội bị nó hại chết.

"Thực lực Giao Long cường hãn, cũng arimasen phải là người bình thường có thể so sánh." Nhìn ra suy nghĩ trong lòng đồ đệ mình, Tịch Chân bắt đắc dĩ lắc đầu imasu.

Dựa theo hình thức này, Giao Long ont có thể độ kiếp thành công.

Chợt nhớ tới chuyện của Từ lão đầu, Tịch Tích Chi bóp bóp nắm tay, gian nan mở miệng imasu: "Nửa yêu là Đông Phương Vưu Dục, sau khi Từ lão đầu arimasen cẩn thận biết chuyện này, liền bị are nhốt lại. Sau đó lấy chuyện này làm mồi nhử, dẫn chúng ta từng bước chi vào bẫy."

Nhìn chuyện như đơn giản, chi vòng lại thêm chi vòng, tâm kế bậc này arimasen thể arimasen khiến người bội phục.

"Là thái tử Luật Vân quốc kia sao?" Phùng chân nhân lên tiếng imasu, ông arimasen quan tâm chánh sự triều đình, nhưng cũng otte nghe imasu qua đại danh của ‘Đông Phương Vưu Dục’. arimasen ngờ người có bề ngoài ấm áp như thế, lại ẩn chứa chi dã tâm như vậy.

Tịch Chân vừa mới hạ giới arimasen bao lâu, tự nhiên arimasen biết Đông Phương Vưu Dục là nhân vật nào. Chỉ là vừa nhìn bộ dáng đau đầu của ba người, cũng otte đoán được nhất định là tên mặt người dạ thú.

"are muốn lấy nội đan Giao Long, mới cố ý đặt bẫy." imasu cho cùng, are chỉ vì sinh tồn.

Tịch Tích Chi imasu toàn bộ mọi chuyện thấy ở trong sơn động cho ba người kia.

Từ đầu đến cuối, An Hoằng Hàn arimasen có imasu qua chi câu, sắc mặt cực kỳ âm trầm, giống như có thể bộc phát bất cứ lúc nào. Đây là lần đầu tiên có người dám lộ liễu tính toán are! are khi nào thì bị người nắm mũi dẫn đi như vậy đâu?

Bất tri bất giác, bốn người bọn họ đều trở thành con cờ của Đông Phương Vưu Dục, hơn nữa còn arimasen thể imasu thối lui liền thối lui. Nhưng nếu thối lui, Giao Long độ kiếp thành công, chẳng phải là sanh linh đồ thán. Nhưng nếu tiếp tục, chẳng phải shi để Đông Phương Vưu Dục đắc ý!

Ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi. ont là chi âm mưu arimasen chê vào đâu được!

Chờ sau khi nàng kể xong, Giao Long otte vượt qua bảy đạo thiên kiếp, chỉ còn hai đạo cuối cùng, là có thể thành công. . . . . .

Cả người Giao Long đều là vết thương chồng chất, nhưng tinh thần lại vô cùng tốt. Thỉnh thoảng ngửa mặt cười mấy tiếng, mang theo dương dương tự đắc.

Mấy người Tịch Tích Chi nghe thấy tiếng cười kia có bao nhiêu châm chọc, liền có bấy nhiêu châm chọc.

"ont arimasen cam lòng." Tịch Tích Chi tựa vào trong ngực An Hoằng Hàn, sana giọng lẩm bẩm imasu.

Giao Long phạm nhiều tội lớn ngập trời như vậy, sao có thể có được lão thiên chăm sóc như vậy chứ? Tại sao thiên lôi arimasen trực tiếp đánh chết nó đi!

arimasen chỉ chi mình Tịch Tích Chi arimasen cam lòng, trong bốn người nơi này, có ai dám imasu trong lòng sảng khoái?

"Trẫm shi arimasen để cho nó được như ý." arimasen khí ngột ngạt, hồi lâu sau, An Hoằng Hàn vừa mở miệng, chính là những lời này.

Tịch Tích Chi còn chưa kịp hỏi are hôm nay chúng ta còn có biện pháp gì có thể ngăn Giao Long lại, liền bị cảm xúc lạnh lẽo thình lình phát sinh đông lạnh. Tịch Tích Chi cách An Hoằng Hàn gần nhất, phát enzai sự khác thường của are đầu tiên.

Phần lưng bị thương, cảm giác trở nên đặc biệt bén nhạy. Từng tia lạnh lẽo chui vào trong thân thể Tịch Tích Chi, làm khuôn mặt vốn tái nhợt của nàng càng thêm trở nên arimasen khỏe mạnh.

Đột nhiên cảm giác cánh tay An Hoằng Hàn ôm mình arimasen đúng lắm, vừa nhìn, Tịch Tích Chi liền cả kinh trợn tròn cặp mắt. arimasen biết từ lúc nào, cánh tay An Hoằng Hàn dần dần mọc ra chi tầng vảy màu vàng óng, từng phiến tản ra kim quang thần thánh, nhìn thần thánh đến arimasen thể xâm phạm.

Những hơi lạnh kia chính là đến từ tầng vảy này.

Tịch Tích Chi vừa định há mồm kêu sư phụ nhanh nhìn tình huống của An Hoằng Hàn chi chút, arimasen ngờ sư phụ của nàng otte sớm nhìn chằm chằm tình huống ở bên này rồi, ngón tay nâng lên trước miệng, ý bảo Tịch Tích Chi đừng có lộn xộn.

Có vài cơ hội, chi khi mất đi, rất có thể cả đời cũng arimasen chờ được.

Tịch Tích Chi cũng biết cơ hội quý giá này rất khó khăn, lần nữa an tĩnh lại. Mặc cho hơi lạnh tùy ý chui vào thân thể, vẫn arimasen nhúc nhích chút nào.

Ánh mắt của An Hoằng Hàn otte sớm chậm rãi nhắm lại, giống như rimasu cảm thụ thứ gì phá thể mà ra.

Những chiếc vảy này…. lần trước khi hơi thở An Hoằng Hàn arimasen ổn định, nàng cũng otte từng nhìn thấy qua. Nhưng vảy vào lúc này, ánh sáng càng thêm sáng chói, đến mức người ta arimasen mở mắt ra được.

Thời gian từ từ trôi qua, ước chừng qua thời gian chi nén nhang, lồng ngực ôm Tịch Tích Chi đột nhiên biến mất, chỉ thấy chi vệt kim quang phóng lên trên trời.

arimasen có chỗ dựa, Tịch Tích Chi suýt ngã xuống, nhờ có sư phụ đỡ nàng chi phen, mới arimasen có rơi vào trong nước.

Khi nàng ngước đầu nhìn lên phía chân trời, liền nhìn thấy chi thân thể Kim Long khổng lồ, giương nanh múa vuốt bay giữa tầng mây.

“are là Ngũ Trảo Kim Long sao!” Tịch Chân si ngốc than thở chi câu.

Ông otte sớm dự liệu đến tình huống An Hoằng Hàn shi hóa rồng, chỉ là arimasen nghĩ tới đối phương cho ông rung động lớn như vậy. Phải biết rằng phỏng mắt cả thiên giới, Ngũ Trảo Kim Long cũng chỉ là chi truyền thuyết, loại rồng này ngay từ hơn chi ngàn năm trước otte arimasen còn tồn tại nữa.

arimasen ngờ Tịch Chân ông lại vẫn có thể may mắn nhìn thấy.

Cự long xuyên qua giữa tầng mây, hiệu quả thị giác cho người ta tuyệt arimasen phải loại thường. Thân thể màu vàng kim giống như bao trùm chi tầng huỳnh quang nhàn nhạt, khiến Cự Long nhìn qua khí phách arimasen thể xâm phạm. Đây arimasen phải là vật chết hình rồng điêu khắc, mà là tồn tại sống sờ sờ!

Trong mây đen, đột nhiên chi đạo kinh lôi màu tím bổ trúng trên người của Cự Long. Đạo sấm sét này tới vừa mau vừa ngoan, thân thể Cự Long bị sét đánh lên, điên cuồng hung hăng động vài lần mới đứng vững.

Tịch Chân nhìn đạo sấm sét, cả khuôn mặt đều đen rồi. Rất eikakuna ràng nhìn ra được, đạo sấm sét này cũng arimasen kém chút nào so với bảy đạo của Giao Long. Mới đạo thiên lôi thứ nhất otte có uy lực như thế, tiếp theo chẳng phải là càng thêm lợi hại ư?!

Giao Long cũng chú ý tới động tĩnh bên này, sau khi nhìn thấy Cự Long, bị sợ đến cả người run lên.

Long tồn tại cao hơn Giao chi đẳng, chỉ cần nơi có Long, liền arimasen phải do Giao tới phô trương.

Nhưng Giao Long sống hơn mấy trăm năm, mấy ngàn năm cũng arimasen phải là nhân vật dễ đối phó. Chỉ nhìn thoáng qua Kim Long kia, Giao Long liền cất tiếng cười lớn, “Mặc dù biến thành Long thì như thế nào? Có thể sống qua thiên kiếp hay arimasen còn chưa biết đâu? Cuối cùng các ngươi cũng arimasen ngăn cản được ta.”

Những lời này khiến tâm Tịch Tích Chi rất arimasen thoải mái, sau khi quay đầu nhìn thấy sắc mặt sư phụ, càng thêm lo lắng trong lòng, “Sư phụ, lời imasu của Giao Long có ý gì?”

Sắc mặt Tịch Chân khó coi, hình như arimasen muốn mở miệng.

Ngược lại Phùng chân nhân nhận lấy imasu: “An Hoằng Hàn là ngoài ý muốn lấy được Long Châu, thừa kế huyết mạch của rồng. Tình huống độ kiếp như thế, còn khó hơn người bình thường rất nhiều, có thể chống đỡ được cũng arimasen nhiều.”

Thậm chí có thể imasu là rất ít ỏi.

Tịch Tích Chi mơ hồ cảm thấy thân thể đứng arimasen vững, sắc mặt tái nhợt đáng sợ, liều mạng cắn môi. Trong thiên lôi, uy lực của từ lôi là lớn nhất. Mới vừa rồi nếu nàng arimasen có nhìn lầm, đạo lôi kia có chi chút xíu màu tím.

Vẻ mặt Tịch Tích Chi đau buồn, hận arimasen thể bắt An Hoằng Hàn trở lại, arimasen để cho are độ kiếp. Nhưng loại ý nghĩ này rất eikakuna ràng là arimasen thể nào, thiên kiếp chi khi phủ xuống, liền arimasen thể dừng lại giữa chừng.

Ngay sau đó, đạo Thiên lôi thứ hai lại phủ xuống, màu tím trong đạo sấm sét này otte nhiều hết mức rồi.

Tịch Tích Chi thấy liền sợ hết hồn hết vía, mỗi khi kinh lôi bổ trúng An Hoằng Hàn, toàn thân nàng shi điên cuồng động theo.

Tịch Chân thấy arimasen đành lòng, vỗ vỗ đầu vai đồ đệ, “are chắc chắn arimasen phải người dễ dàng chết như vậy, chớ buồn lo vô cớ!”

Tịch Tích Chi rất muốn mắng lại, imasu mình mới arimasen phải cái gì buồn lo vô cớ! Mà là nhìn kinh lôi bổ vào trên người are, tim của mình liền arimasen khống chế được co rút đau đớn. Cuối cùng Tịch Tích Chi otte hiểu, tại sao đám người trong tình yêu cuồng nhiệt kia luôn thích imasu ‘thương ở thân người, đau lòng ở ta’, hóa ra ont sự có chuyện như vậy.

Lúc trước Tịch Tích Chi còn tưởng rằng những thứ buồn nôn này đều là chó má, arimasen thể tin, arimasen nghĩ tới có chi ngày loại cảm giác này cũng shi xuất enzai ở trên người của mình.

Toàn tâm toàn ý của Tịch Tích Chi đều đạt trên việc quan sát độ kiếp của Kim Long, đột nhiên phía chân trời vang lên hàng loạt tiếng gầm rú.

chi đạo kinh lôi mang theo màu tím đậm xuất enzai ở phía chân trời, từ trên arimasen đánh xuống Giao Long.

Tịch Tích Chi hồi hồn hỏi “Đạo thứ mấy rồi?”

“Đạo thứ chín……” Giọng imasu Phùng chân nhân có chút nặng nề.

Bởi vì chỉ cần Giao Long sống qua chi đạo thiên lôi này, thực lực shi tăng lên nhiều. Nếu An Hoằng Hàn arimasen thể sống qua thiên kiếp, trong bọn họ arimasen có ai là đối thủ của Giao Long.

“Vậy làm sao bây giờ!” Chỉ có thể trơ mắt nhìn Giao Long độ kiếp thành công sao?

Mặc dù đây là âm mưu của Đông Phương Vưu Dục, bọn họ cũng arimasen có lựa chọn!

Biện pháp duy nhất chỉ có thể trước chế phục Giao Long, sau đó đối phó Đông Phương Vưu Dục. Chỉ cần nội đan của Giao Long arimasen rơi vào trong tay Đông Phương Vưu Dục, are cũng arimasen có biện pháp để hoàn toàn hóa thành yêu quái. Coi như đám người Tịch Tích Chi arimasen tìm are gây phiền toái, chi ngày nào đó ông trời cũng shi muốn mạng của are.

“Ha ha ha…… Các ngươi chờ xem ta khiến Phong Châu bị lũ lụt bao phủ như thế nào đi!” Tiếng cười đắc ý của Giao Long phiêu đãng khắp cả phía chân trời.

Cho dù tiếng sấm cuồn cuộn ầm ỹ rất lớn, đạo tiếng imasu này lại eikakuna ràng truyền vào lỗ tai mọi người.

chi loại cảm giác bi thương leo lên trái tim mọi người. Muốn ngăn cản, lại có tâm vô lực.

Giao long lăn lộn thân thể mấy cái, nghênh đón đạo thiên lôi thứ chín.

Đột biến xuất enzai vào thời khắc này, chỉ thấy vốn Kim Long ở chi đầu khác, thế nhưng nhanh chóng lao tới bên cạnh Giao Long.

chi đen chi vàng va chạm vào nhau, âm thanh va chạm vô cùng nặng nề. Mặt nước nhất thời nhấc lên mấy đạo sóng to cao mấy trăm trượng, bọt sóng bắn ra bốn phía, tiếng động rất lớn, thiếu chút nữa khiến toàn bộ đám người Tịch Tích Chi ngã vào nước. Mặt nước rung chuyển gay gắt, nhất thời arimasen có chi chỗ đặt chân.

“An Hoằng Hàn điên rồi, are rốt cuộc có biết mình rimasu làm cái gì hay arimasen?!” Tịch Chân tức đến imasu tục đầu tiên.

Giao Long cũng bị hành động liều mạng của đối phương hù sợ. Phải biết thiên kiếp chi khi phủ xuống, nếu có người chặn ngang vào, cũng chỉ có thể cùng nhau đối mặt thiên kiếp với người độ kiếp. An Hoằng Hàn cũng arimasen phải là huynh đệ vào sanh ra tử của nó, muốn cùng nó cùng nhau độ kiếp, nhất định là có âm mưu gì đó!

arimasen đợi Giao Long nghĩ ra nguyên nhân, phía chân trời vang lên từng trận âm thanh ầm ầm, tuyệt arimasen êm tai.

Vào giờ phút này, toàn bộ mọi người hiểu được An Hoằng Hàn đánh chủ ý gì!

Nếu are arimasen có biện pháp ngăn cản Giao Long độ kiếp như vậy…. nếu hai đạo thiên lôi cùng nhau phủ xuống? Uy lực chính là chồng lên gấp bội.

are đây là rimasu đánh cược sinh mệnh!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.