Đừng Như Vậy, Người Ta Vẫn Còn Là Học Sinh Đấy!

Chương 17: Chương 17: Chuyện có huyền cơ (tức là có ý nghĩa khác)




Ads Ăn xong bữa trưa Đỗ Thăng dẫn tôi

trở về Vĩ Sĩ, trong lòng tôi cảm thấy, đi theo anh ra ngoài rồi lại cùng trở về, cho dù không có nắm tay hay động tác thân mật gì nhưng như vậy cũng đủ cho người ta bàn luận xôn xao rồi.

Trở lại phòng làm việc của ĐỗThăng, tôi ngồi ở một bên nghiên cứu các hạng mục theo trình tự, Đỗ Thăng thì xử lý công việc của mình. Đỗ Thăng không hổ là thiên tài IT, khi tôi không hiểu chỗ nào dù đã vắt óc suy nghĩ vẫn không được thì tôi đưa cho Đỗ Thăng, anh chỉ liếc mắt một cái là biết phải làm như thế nào.

Tôi hỏi Đỗ Thăng: “Công tử, anh là người hay yêu? Làm sao lợi hại như thế?”

Đỗ Thăng nói: “Anh là anh đẹp trai.”

Sấm!

Buổi chiều Đỗ Thăng nhận được một cuộc điện thoại, vừa mới bắt đầu còn nói tiếng Trung, kết quả nói một lát sau liền thay đổi thành tiếng Anh. Cuộc điện thoại này đã nói rất lâu, Đỗ Thăng càng nói thì tốc độ càng nhanh giọng nói càng lạnh. Sau khi Đỗ Thăng để điện thoại xuống sắc mặt hết sức không tốt, anh trầm mặc một hồi giống như là đang tự hỏi cái gì, sau đó gọi điện cho trợ lý nói anh ta phải đặt vé máy bay đi Newyork trong thời gian sớm nhất cho anh.

Đỗ Thăng ôm tôi ở trong ngực dịu dàng nói với tôi: “Nha đầu, nhà anh có một số việc cần anh đi xử lý. Sợ rằng anh phải đi đến một tuần, em phải ngoan ngoãn, chờ anh trở lại, biết không!”

Tôi nhe răng với Đỗ Thăng cười một cách tự nhiên nói: “Được! Anh cứ việc yên tâm đi xử lý chuyện nhà, thời gian dài hơn chút nữa cũng không sao! Hì hì!”

Đỗ Thăng cau mày nói: “Anh thế nào lại có cảm giác như hậu viện muốn bốc cháy? Không được, Phẩm Phẩm, em viết cho anh tờ giấy cam đoan, bảo đảm em ngoan ngoãn, không được nói chuyện với “tiểu nam sinh”, không được nhìn thấy “anh đẹp trai” liền lộ vẻ háo sắc, không được cãi nhau ầm ĩ với sư huynh em.”

Tôi trợn to hai mắt hỏi Đỗ Thăng: “Sao lúc này lại lôi sư huynh em vào đây? Hơn nữa lại còn cùng gộp lại chung với tiểu nam sinh và anh đẹp trai? Đỗ tổng chuyện này không đúng, ảnh là cấp bậc cao cấp, không thể gộp chung với hai nhóm kia được, thật là thật giả lẫn lộn.”

Đỗ Thăng khẽ híp mắt nói với tôi: “Phẩm Phẩm, sao nhắc tới sư huynh em, thì em có thể nói nhiều lời như thế?”

Tôi ngất! Thì ra đại ca hoài nghi tôi và sư huynh có nam nữ mập mờ!

Tôi đưa ra vẻ mặt không thể chấp nhận được nói với Đỗ Thăng: “Đỗ tổng, Đỗ lão gia, Đỗ đại tiên, em thật sự phải phê bình anh nghiêm khắc, cái anh này tư tưởng quá phức tạp! Em với sư huynh em, là quan hệ thuần khiết tựa như... nước tinh khiết nha, còn nói, người ta là đại sư huynh đó, em với anh ấy nếu có cái gì *****, thật không hợp vai vế nha!”

Đỗ Thăng nhìn tôi một cái không nói gì nữa, từ trong ngăn kéo lấy ra một cái hp đưa cho tôi.

Trong mắt tôi đầy ngờ vực nhưng vẫn nhận lấy và mở ra xem, đó chính là một chiếc điện thoại di động cực xịn kiểu mới nhất.

Tôi chép miệng nói với Đỗ Thăng: “Trường Giang Nhất Hào (1 danh hiệu của quân kháng chiến thời kháng Nhật, có lẽ ý chỉ là mạnh mẽ), chẳng lẽ anh lại muốn bồi dưỡng em làm Trường Giang Nhị Hào?”

Đỗ Thăng nói: “Nói gì lộn xộn lung tung cả, nói tiếng trái đất đi, nói tiếng Sao Hỏa anh nghe không hiểu!”

Mặt tôi ngây thơ: “Anh cho em điện thoại di động này, không phải muốn em làm người nằm vùng trong công ty sao? Âm thầm quan sát người nào làm việc nghiêm túc người nào làm việc lười biếng, sau đó kịp thời báo cáo với anh?”

Đỗ Thăng nói: “Nha đầu, không cho giả bộ ngu. Ừ, em không phải là giả bộ ngu, em là khờ thật, cất di động đi, cái này để bảo đảm cho anh có thể tìm được em bất cứ lúc nào, biết không!”

Tôi hỏi: “Ngủ cũng phải mở máy sao?”

Đỗ Thăng kiên định đáp: “Đúng!”

Tôi nói: “Em sẽ bị phóng xạ, đầu óc sẽ bị đần đấy!”

Mặt Đỗ Thăng khinh thường nói: “Phẩm Phẩm, em đã ngốc nghếch rồi, có ngu thêm chút nữa chắc cũng không khác nhau lắm.”

Tôi suy sụp gục mặt, muốn khóc.

Lúc đưa Đỗ Thăng lên phi cơ, trong lòng tôi có cảm giác rất bất an, tôi rốt cuộc nhịn không được trước khi Đỗ Thăng lên phi cơ liền hỏi anh: “Đỗ Thăng, ở nước Mĩ anh sẽ thích người khác sao?”

Đỗ Thăng nắm tay của tôi đặt trước ngực trái của anh, để cho tôi cảm thụ được nhịp đập của trái tim anh, sau đó cúi đầu triền miên hôn tôi nói: “Nha đầu, nơi này tất cả đều là em!”

Tôi cười.

Nhưng khi Đỗ Thăng xoay người sang chỗ khác, nụ cười của tôi liền bể nát.

Tôi rời xa mẹ, rời xa những chuyện tôi không dám đối mặt, cho nên khi thi đại học tôi cố ý thi đến nơi này, rất xa nhà.

Nơi này không ai biết, tôi đã từng vô địch quán quân rất nhiều kỳ thi tiếng Anh. Người nơi này chỉ biết là tôi là một nha đầu ngốc đầu óc không tốt nói chuyện và làm việc không hợp.

Thật ra, tôi từ nhỏ đã chịu khó học tập tiếng Anh, nếu không phải nhà gặp biến cố, tâm nguyện lớn nhất của ba mẹ chính là đưa tôi đi du học nước ngoài. Chỉ sợ là hiện tại, mẹ cũng không còn nhớ gì tới chuyện này.

Lúc chiều khi Đỗ Thăng nói chuyện điện thoại, nói tiếng Anh cực nhanh, người bình thường cho dù đã từng du học, chưa hẳn nghe được anh đang nói cái gì.

Nhưng, cố tình tôi có thể nghe.

Đỗ Thăng nói, lúc đầu tôi lựa chọn thối lui, không phải để cho anh tổn thương cô ấy.

Đỗ Thăng nói, tôi thật sự hối hận ban đầu không có phấn đấu với anh.

Đỗ Thăng nói, chúng ta cũng đã từng yêu cô ấy như vậy, hôm nay anh lại tổn thương cô ấy.

Đỗ Thăng nói, anh đừng mơ tưởng gặp mặt cô ấy lần nữa, tôi sẽ dẫn cô ấy về nước.

Tôi rất hi vọng, mấy thứ trong điện thoại chỉ là quá khứ của Đỗ Thăng, mà tôi, mới là hiện tại và tương lai của


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.