• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sau khi đưa ta hồi phủ, Ngụy Đàm trở lại doanh trung.

Ta tập mãi thành quen, đứng trước cửa, thần sắc tỏ vẻ một phen quan tâm. Đợi đến khi về phòng, ta nhanh chóng viết một phong thư, nói cho Lý Thượng chuyện Ngụy Giác sắp chinh phạt Đàm Hi. Sau khi giao thư cho A Nguyên xong, ta nghĩ, lấy từ trong hộp nữ trang ra một chiếc vòng ngọc bích.

“Mấy ngày tới nếu có thể gặp được huynh trưởng ngươi, đưa vật này cho hắn, cuối tháng sinh nhật Nhược Thiền, để huynh trưởng ngươi thay ta đi Ngưng Hương quán.”

A Nguyên nghe vậy giật mình.

“Phu nhân muốn tặng vật này cho Trần nữ quân?” Nàng cau mày, “Phu nhân, hiện tại Trần nữ quân…”

“Nàng chính là Trần nữ quân.” Ta ngắt lời, “Bảo huynh trưởng ngươi cẩn thận chút.”

A Nguyên ứng một tiếng, cầm lấy vòng ngọc.

“Phu nhân,” một lúc sau, nàng nhỏ giọng nói, “Người muốn kiếm rất nhiều tiền sao?”

“Hả?” Ta nhìn nàng một cái, cười cười, “Dĩ nhiên muốn kiếm rất nhiều, rất nhiều tiền.”

“Tiền nhiều hơn nữa thì thế nào?” A Nguyên xem thường bĩu môi, “Coi như có thể biến thành cự phú như Lô công, nhưng trước mặt thừa tướng và Đại công tử không phải vẫn khúm núm sao?”

“Vậy cũng tốt hơn lưu dân trên đường.” Ta nói.

“Lưu dân?” A Nguyên cảm thấy buồn cười, “Phu nhân là nhi phụ Thừa tướng, sao có thể so với lưu dân.”

“Sao không thể so với lưu dân?” Ta dùng ngón tay điểm một cái lên gáy nàng, thản nhiên nói, “Chớ quên, trước lúc thiên tử tới Ung Châu đã từng lang bạt kỳ hồ (1), ba bữa cơm không khá gì hơn.”

(1) Lang bạt kỳ hồ: Đầu đường xó chợ.

A Nguyên còn muốn nói điều gì, phía ngoài truyền đến thanh âm nô bộc hành lễ. Ngụy Đàm trở lại. A Nguyên không lên tiếng, đi sang bên cạnh.

——

Hồi âm Nhược Thiền rất nhanh đã đến, nàng nói cho ta biết, vừa lúc hoa dâm bụt ở am Quỳnh Hoa trên Tây Sơn nở, mười lăm tháng này nàng sẽ đi ngắm hoa.

Đã lâu ta không ra ngoài, nhận được lời mời, hăng hái vô cùng. Lúc trước, nữ quyến quý nhân ở Trường An rất thích ước hẹn đến các đạo quán lúc hoa nở, mỗi khi đến ngày này, ta và Nhược Thiền nhất định phải đi theo mẫu thân, hai người chúng ta đều thích ngắm hoa, trong bụi hoa chơi đùa, vẽ nên ước mơ tiểu nữ nhi.

Mười lăm hôm đó, sáng sớm ta đã xin phép Quách phu nhân, mang theo đồ cúng tới am Quỳnh Hoa.

Không giống với am Bạch Hạc, am Quỳnh Hoa là mộ am nhỏ, mặc dù ngày mười lăm nhưng người vào dâng hương không nhiều lắm.

Lúc ta vào am không gặp Nhược Thiền, đợi ta dâng hương xong, đồng tử trong am tới đây hành lễ, nói cho ta biết chân nhân đang giảng kinh ở hậu viện. Ta gật đầu, phân phó A Nguyên xử lý chuyện còn lại trên điện, mình theo đồng tử đi vào bên trong.

Quả nhiên, hậu viện một vùng hoa dâm bụt, Nhược Thiền đang ngồi bên bàn đá pha trà. Nhưng nàng không ngồi một mình, đối diện bàn đá là một nam tử trẻ tuổi, đang ngồi trên tháp thưởng thức trà, thân hình cao gầy—chính là Công Dương Quế.

Ta kinh ngạc nhìn bọn họ, không bước tiếp.

“A Dung.” Nhược Thiền mỉm cười chào hỏi ta, hôm nay nàng mặc một thâm xiêm y tịnh sắc, tóc đen láy trên đầu được búi bằng tơ lụa, cài một cái thoa ngọc trai. Mặt nàng không trang điểm, có mấy phần bộ dáng nữ tử khuê trung lúc trước.

“Nhược Thiền.” Ta đi tới, nhìn nàng một chút, lại nhìn Công Dương Quế một chút, hành lễ nói, “Công Dương công tử.”

Công Dương Quế đáp lễ, thần thanh khí định: “Phó phu nhân.”

“Ngồi đi,” Nhược Thiền châm trà vào chén nhỏ, nói: “Trà Lư Sơn, ta thật vất vả mới mua được.”

Âm điệu nàng nhu hòa, hoàn toàn không có tư thái gây sự như hôm mới gặp.

“Phải không?” Ta cười cười, “Vậy cũng tốt.” Nói xong, ta ngồi cạnh bàn đá, Nhược Thiền đẩy chén trà nhỏ tới trước mặt ta.

Ta nâng chén trà nhỏ, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, hương trà ý nhị du trường (2).

(2) Ý nhị du trường: Đọng lại lâu trong miệng.

Nói ra thật xấu hổ, ham muốn trà của phụ thân, cách pha trà ta chỉ học được gà mờ, phụ mẫu Nhược Thiền không thích uống trà, nhưng Nhược Thiền pha trà không thể bới móc.

Không hàn huyên khách sáo, tình cảnh này quen thuộc vô cùng, phảng phất như lúc xưa.

“Thế nào?” Nhược Thiền hỏi ta.

“Thật là thơm.” Ta thật lòng khen.

Nhược Thiền nhìn ta, khóe môi cong lên, chốc lát, lại nhìn về phía Công Dương Quế: “Chàng thêm chút nữa không?”

Công Dương Quế gật đầu, đẩy chén trà nhỏ ra.

Nhược Thiền múc ra một muỗng nước trà, rót vào trong chén nhỏ.

Ta nhìn Nhược Thiền, nàng bộ dáng phục tùng, gò má nghiêng nghiêng, đường cong ưu mỹ. Bàn tay cầm muỗng hình dáng hoa lan, một tay kia nhẹ giữ tay áo, một bộ dáng thướt tha nói không ra lời. Nhìn lại Công Dương Quế, thần sắc chàng nhẹ nhàng, giữa lông mày mang theo nụ cười thản nhiên, khuôn mặt vốn lạnh lùng giờ trở nên nhu hòa.

“Ngươi ra ngoài một mình, có bị nói không?” Nhược Thiền hỏi ta.

“Cô thị là người tín thần linh, không dị nghị gì cả.” Ta nói, “Cữu thị và phu quân bận rộn, không hay quản chuyện trong nhà.”

“Hả?” Nhược Thiện mỉm cười, “Cũng thật tự tại.”

Ta không tỏ rõ ý kiến, cười cười, “Hôm nay khí trời vừa đẹp, Nhược Thiền thường tới đây sao?”

“Không thường.” Nhược Thiền nhấp trà, nói, “Kỹ quán kia của ta phải xã giao rất nhiều, mỗi tháng chỉ rảnh hai ba ngày. Hôm nay vừa lúc đẹp trời, ta ra ngoài một chút, ngày mai lại phải đến chỗ Cổ công…”

“Cổ công?” Công Dương Quế đột nhiên xen vào nói, “Nàng muốn đích thân đi?”

Nhược Thiền nhìn chàng, cười nhạt, “Dĩ nhiên muốn đích thân đi. Ta đã hỏi thăm, bữa tiệc Cổ công có một vài tân khách, Cửu khanh có ba vị.”

“Nàng đã nói sau này không tự mình đi dự tiệc nữa!” Sắc mặt Công Dương Quế trầm xuống, vội quát lên, “Lão thất phu kia nổi tiếng háo sắc, thế nào mà nàng lại đi?”

“Nam nhân ai không háo sắc?” Nhược Thiền xem thường, “Hiện tại kỹ quán tại Ung Châu thiếu sao? Cổ công dòng dõi lớn như vậy, ta không theo sẽ có người khác cướp đi.”

“Một kẻ buôn bán muối mới nổi cũng được coi giàu có? Nhược Thiền, mặc dù nàng…”

“Mặc dù không tự trọng cũng nên chọn người,” Nhược Thiền cười lạnh, “Tỷ như phụ thân chàng, phải không?”

Mặt Công Dương Quế đột nhiên trở nên xanh mét, nhìn chằm chằm nàng.

Nhược Thiền vậy mà coi như chưa có chuyện gì, không chút hoang mang đổ thêm nước vào nồi.

“Ta nói lời thừa thãi rồi!” Công Dương Quế nghiến răng, cúi đầu nói, một cước đá lăn tháp, xoay người bước đi.

Ta nhìn chàng nổi giận đùng đùng, thân ảnh rời đi, có chút lúng túng, không khỏi dò xét về phía Nhược Thiền.

Nhược Thiền cũng nhìn bên kia, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt phức tạp, bên trong có chút hối hận. Sau đấy, nàng nhìn ta, không tự nhiên mà cong khóe môi.

“Chàng chính là như vậy,” Nhược Thiền nói, “Cố chấp, nói được hai câu là cáu kỉnh.”

Ta gật đầu.

Nước trà lại sôi, Nhược Thiền nghe được âm thanh kịp phản ứng, múc nước trà ra. Nàng rót thêm vào chén nhỏ của ta, nhìn bàn tay ổn định, nhưng rõ ràng có chút không tập trung.

Nhất thời hai người không nói chuyện, tứ phía an tĩnh, chim tước trong bụi cây ríu rít thanh âm.

“Muốn hỏi gì thì hỏi đi.” Nhược Thiền rốt cục không chịu được ánh mắt liên tiếp nhìn trộm của ta, để cái muỗng xuống.

“Ta nhìn nàng: “Ngươi và Công Dương công tử xảy ra chuyện gì?”

“Chính là chuyện như ngươi vừa nhìn thấy.” Nhược Thiền thản nhiên nói.

Vì quan hệ của ta và thứ huynh, Nhược Thiền và Công Dương Quế đều biết nhau, nhưng nam nữ hữu biệt, theo ta được biết, trước đây bọn họ không gặp gỡ nhiều.

Nhược Thiền và Công Dương Quế gặp lại hai năm trước. Lúc đó, Ngụy Giác mới ép thiên tử định đô, kỹ quán Nhược Thiền mới vừa khai trương. Ở một lần yến nhạc, Nhược Thiền đưa theo kỹ nhạc đi trợ hứng, Công Dương Quế là tân khách, đương nhiên nhận ra nàng. Sau này, Công Dương Quế liên tiếp thăm kỹ quán, không nghe ca cũng không cần kỳ nữ theo, chỉ cần ngắm Nhược Thiền.

Thường gặp nhân tình nguội lạnh, Nhược Thiền mới đầu coi chàng là ân khách mà đối đãi, nhưng sau nửa năm, Công Dương Quế đột nhiên nói muốn cưới nàng.

Cái này làm Nhược Thiền sợ hết hồn, mà người nhà Công Dương Quế lại càng không cho.

Công Dương Quế trời sinh tính kiêu ngạo, náo loạn với người nhà dọn ra ngoài ở. Chuyện gập ghềnh, Nhược Thiền muốn giữ miếng ăn, kỹ quán không thể bỏ, mà nhà Công Dương Quế kiên quyết không cho Nhược Thiền vào cửa, tuyên bố nếu Công Dương Quế dám cưới Nhược Thiền, Công Dương thị sẽ xóa tên chàng khỏi gia phả.

Ta nghĩ đến chuyện Công Dương Quế từ quan, nói: “Ta nghe Thừa tướng có ý muốn thu Công Dương công tử vào trong quân, nhưng Công Dương công tử từ chối.

“Thượng Thư Lệnh Văn Châm thưởng thức chàng, cho nên tiến cử với Thừa Tướng. Công Dương ngự sử muốn tiến thêm một bước, muốn Trọng Bình và nữ nhi Văn Châm kết thân, Trọng Bình giận dữ, xoay người từ quan.”

Ta giật mình nhìn nàng, nhất thời không nói nên lời. Tính tình Công Dương ngự sử ta biết, là một người nói một không nói hai. Công Dương quế làm vậy, sợ rằng chàng và Nhược Thiền càng thêm vô vọng.

“Chàng đối xử với ngươi thật tốt.” Một lúc lâu, ta nói.

“Ừ.” Nhược Thiện nhẹ thở dài.

“Vừa chàng giận thật à?” Ta nói.

Nhược Thiền cười khổ, hai tròng mắt một mảnh sâu thẳm trầm tĩnh. Nàng không nói chuyện, chốc lát, quay đầu thêm trà.

“Ta nghe nói Thừa Tướng muốn khai chiến với Đàm Hi, phu quân ngươi gần đây cũng bận rộn đi?” Nàng hỏi.

“Ừ.” Ta gật đầu.

“Nghe nói chàng luôn nghỉ đêm tại doanh trung?”

Ta sửng sốt, nhìn về phía Nhược Thiền.

“Sao ngươi biết?” Ta hỏi.

Nhược Thiền tự tiếu phi tiếu, “Ngươi quên ta làm gì sao, tin tức Ung Châu sao có thể giấu giếm được tán gẫu trên yến tiệc chứ? A Dung, ngươi gả vào Ngụy phủ non nửa năm rồi?”

Ta gật đầu: “Gần như vậy.”

“Trong nhà đã từng thúc giục chuyện sinh hài tử chưa?”

Ta thẹn thùng.

Ánh mắt Nhược Thiền ý vị thâm trường, “Phu quân chinh chiến bên ngoài, thật vất vả mới trở lại, nhưng thời gian ngủ cùng lại rất ít, A Dung, ta nói ngươi nghe, chuyện này nhất định phải nắm chắc.”

Đâu chỉ ngủ cùng rất ít, so với ngủ rất ít thì còn thảm hại hơn, lòng ta nhớ tới, mặt có chút nóng lên.

Nhược Thiền tựa hồ nhìn ra quẫn bách của ta, khẽ mỉm cười.

“A Dung vẫn còn là một người e lệ.” Nàng nhẹ giọng nói.

“Ai nói!” Ta trợn mắt phản bác.

Nhược Thiền cười ra tiếng, sờ sờ tóc ta, giống như ngày xưa, lúc ta ủy khuất tố khổ với nàng, nàng thường làm vậy.

“Thật ra nam nhân, muốn trói lại kỳ thật không khó.” Ngón tay của nàng nhẹ nhàng vuốt qua tóc mai ta, trong lúc vui vẻ mang theo chút thần bí, “A Dung, ta dẫn ngươi đi xem vài thứ.”

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay