Đông Phương Bất Bại chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày hái hoa tặc vậy mà lại tự tìm đến mình.

“Ngươi là người phương nào?” Đông Phương Bất Bại mở miệng hỏi, trước mặt y là một đạo bình phong, trên thêu một bức đồ mẫu đơn đỏ.

“Tại hạ Ngọc Diện Tiểu Bạch Long, lần này đến đây, chỉ vì muốn được diện kiến phương nhan của phu nhân.” Dương Phàm phe phẩy cây quạt, cười nói: “Ta sớm tìm hiểu tổng quản Dương Liên Đình của Nhật Nguyệt Thần Giáo âm thầm dưỡng một mỹ nhân, không cho ai gặp. Vì vậy, ta nghĩ muốn được nhìn thấy dung mạo của phu nhân.”

“Hừ!” Đông Phương Bất Bại hừ lạnh một tiếng, bắn ra một ngân châm, thẳng tắp hướng về phía người nọ.

“Úi da~” Dương Phàm núp vội, né tránh ngân châm kia, thở dài nói: “Phu nhân cần gì phải vậy, tại hạ cũng không có ý mạo phạm.”

“Nga? Đêm khuya ngươi xông vào khuê phòng của nữ tử, hẳn là muốn làm việc bất nghĩa, ngoài miệng lại nói dễ nghe như vậy. Ngươi cho rằng ta sẽ tin?”

“Tại hạ đến chỉ để nhìn một phương nhan, xem xong sẽ đi.”

Hai người giằng co hồi lâu, nhưng là không ai nhường ai. Đông Phương Bất Bại có ý giết người này, thế nhưng võ công hắn cũng không kém, càng huống chi, tâm trạng y cũng có vài phần tò mò thích thú. Mặc dù có tức giận tên đăng đồ tử này, nhưng lại vui vẻ vì có người coi y như nữ tử, cũng muốn biết người này rốt cuộc có ý đồ gì. Lại thêm mấy ngày nay không nhìn thấy bóng dáng Liên đệ, đoán chừng hắn đang chơi đùa sung sướng với mấy cơ thiếp. Không bằng, để người này lại làm thú vui cũng tốt. Dù sao, giết hắn cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt. [R: bị coi là thú vui mới đau =)) đồ chơi a

Đăng bởi: admin