Độc Tôn Tam Giới

Chương 60: Chương 60: Không tìm đường chết, sẽ không chết!




Chương 60 Không tìm đường chết, sẽ không chết!

Mặc dù Giang Trần có chút kinh ngạc, nhưng lại không kinh hoảng. Thời điểm đang suy ngẫm, Giang Hãn Hầu cũng bước nhanh từ trong phủ đi ra, hiển nhiên, hắn cũng vừa nhận được tin tức.

- Trần Nhi, ngươi. . .

Giang Phong đi tới nói.

- Phụ thân, ta cảm thấy, ở đây khẳng định có vấn đề. Ta có thể cam đoan là, đáp án của ta, tuyệt đối sẽ thông qua được khảo hạch.

Ngữ khí của Giang Trần thập phần kiên định, chân thật đáng tin.

Giang Phong vốn muốn an ủi nhi tử, thấy hắn nói như thế, lại sững sờ chốc lát, lông mày nhíu lại:

- Như thế, là có người âm Giang gia chúng ta!

- Sát, Tiềm Long thi hội cũng dám giở trò quỷ, đây là đánh mặt vương thất sao? Không được, Trần ca, ta không thể cứ như vậy bỏ qua!

- Đúng, phải điều tra rõ ràng. Dù chết, cũng phải chết minh bạch!

Giang Trần khoát tay chặn lại:

- Chuyện này, ta nhất định phải làm tinh tường. Phụ thân, ngươi trước ở trong Hầu phủ, không nên tự loạn trận cước. Hài nhi đi Tiềm Long hội trường, điều tra quyển trục đáp đề của ta. Nếu thật là lỗi của ta, Giang Trần ta không phải người thua không trả tiền.

Ngừng lại một chút, Giang Trần lời nói xoay chuyển, ngữ khí ngưng tụ:

- Nhưng nếu để cho ta biết có người giở trò, lúc này đây bọn họ là thật sự thành công làm ta tức giận rồi.

Giang Trần không có thông qua trụ cột khảo hạch, tin tức này tựa như ôn dịch, rất nhanh liền truyền khắp toàn bộ vương đô. Hồi tưởng lại Giang Trần ở hai hạng khảo hạch thế như chẻ tre, có ít người cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, có ít người lại nhìn có chút hả hê.

Đương nhiên, càng nhiều người nữa là đang trông xem thế nào. Người hơi có chút đầu óc, đều có thể từ đó ngửi được một mạch nước ngầm giao phong, có thể từ đó nghe ra sát phạt chi âm.

Thời điểm Giang Trần đi vào Tiềm Long hội trường, hiện trường đã đầy ấp người, đều đang đợi xem náo nhiệt!

- Ta muốn kiểm tra bài thi!

Giang Trần đi thẳng vào vấn đề.

Đã bị người khi dễ đến nước này, Giang Trần cũng không có gì cần điệu thấp.

- Kiểm tra bài thi? Căn cứ quy tắc, ba ngày sau mới có tư cách kiểm tra.

Chấp sự phụ trách kia, lông mi nhẹ nhàng nhúc nhích, ngay cả đầu cũng không ngẩng thoáng một phát, thanh âm lười biếng, tựa như sắp tắt thở.

- Hiện tại ta muốn tra!

Giang Trần thản nhiên nói.

- Ngươi cho rằng ngươi là ai? Ngươi nói tra liền tra? Ngươi dựa vào cái gì?

- Chỉ bằng cái này!

Lòng bàn tay Giang Trần xòe ra, Kim Bài do Đông Phương Lộc ban xuất hiện.

- Cái gì?

Chấp sự phụ trách kia vừa thấy vật ấy, cả người lập tức thanh tỉnh rất nhiều, bối rối đứng lên, chật vật không chịu nổi.

- Xin ngươi chờ một chút, ta đi thông báo thượng cấp.

Có Long Hình Kim Bài mở đường, ở Tiềm Long hội trường, chẳng khác nào có thánh chỉ của Đông Phương Lộc. Những kẻ làm khó dễ kia, ở trước mặt vương quyền, hết thảy biến thành phù vân.

Cuối cùng, đến một người trung niên phụ trách, tự xưng Mã tổng quản.

- Giang Tiểu Hầu, căn cứ quy định, kiểm tra bài thi cần ba ngày sau mới có thể. Bất quá ngươi có tín vật của vương thất, xác thực có đủ tư cách xử lý đặc thù. Như vậy đi, ngươi chờ một lát, ta đi triệu tập bài thi cho ngươi. Mặt khác, kiểm tra bài thi cần chúng ta tự mình giám sát. Hiện tại, Đỗ đại nhân của chúng ta còn chưa tới, ngươi cần chờ một chút.

- Không cần chờ, Bổn cung tự mình giám sát.

Lúc này, bên ngoài truyền đến một thanh âm thanh thúy mà âm vang hữu lực.

Quay đầu lại xem, đúng là Câu Ngọc công chúa ăn mặc một thân giáp da, dáng người nóng nảy đến để cho người chảy máu mũi.

Vương thất công chúa, vương thất tín vật, thoáng cái xuất hiện tại Tiềm Long hội trường, cái này để cho không khí hiện trường lập tức cuồng nhiệt.

Ai cũng biết, Câu Ngọc công chúa bình thời là không hỏi đến sự tình Tiềm Long hội thử, chỉ điều khiển thoáng một phát, ngẫu nhiên gọi Đỗ Như Hải đến báo cáo mà thôi.

Trên danh nghĩa Câu Ngọc công chúa là người tổng phụ trách, có quyền quyết định hết thảy. Nhưng mà, trải qua thời gian dài, đều là Đỗ Như Hải phụ trách những sự tình này, nói Đỗ Như Hải một tay che trời, cũng không ngoa.

Chỉ là, tất cả mọi người không nghĩ tới, Câu Ngọc công chúa gần đây không hỏi qua chính sự, hôm nay rõ ràng tự mình giá lâm.

- Như thế nào? Ta thân là người tổng phụ trách đệ nhất, cũng không có tư cách quyết định sự tình Tiềm Long hội thử sao?

Sắc mặt của Câu Ngọc công chúa phát lạnh.

Mã tổng quản kia trán chảy mồ hôi, ngay cả hô hấp cũng không dám, lập tức đi lấy bài thi của Giang Trần.

Chương trình một bước một bước, cuối cùng nhất, bốn bài thi được mở ra, ở dưới mấy nhân sĩ chấm bài thi chứng kiến, bắt đầu kiểm tra bài thi.

- Đây không phải bài thi của ta!

Giang Trần liếc nhìn, liền cười lạnh lắc đầu.

Mã tổng quản đem ánh mắt nhìn về phía mấy người phụ trách chấm bài thi, hỏi:

- Đáp đề quyển trục này, là các ngươi chấm. Các ngươi tới nhìn xem, Giang Trần giao bài thi, có phải những thứ này hay không.

Mấy người phụ trách từng cái xem qua, đều nói:

- Chúng ta phê chữa, xác thực là những quyển trục này. Các ngươi xem những đáp đề này, sai không chịu nổi, nói không đúng đề, đáp lung tung. Loại bài thi này, chúng ta thật sự không cách nào cho hắn thông qua.

Tất cả người phụ trách, sở dĩ được tuyển đến chấm bài thi, tự nhiên là bởi vì bọn họ có quyền uy, có tiết tháo, cho người tin phục.

Bọn hắn nói như vậy, người vây xem ý niệm đầu tiên là, giải bài thi của Giang Trần xác thực rất tệ.

Câu Ngọc công chúa mắt phượng khẽ động, nhìn về phía Giang Trần.

- Ngươi đừng nhìn ta, loại giải bài thi ngu ngốc này, khẳng định không phải từ ta tay. Ngươi là người tổng phụ trách Tiềm Long hội thử, ngươi tới xử lý.

Trong nội tâm Câu Ngọc công chúa thầm cắm răng, thầm nghĩ tiểu tử ngươi nói chút lời hữu ích sẽ chết sao? Hơi chút chuyển hướng thoáng một phát, đem sự tình náo lớn, việc này mới có chỗ trống cứu vãn.

- Việc này, đều có các loại thuyết pháp. Ta với tư cách người phụ trách, không thể thiên vị bất luận bên nào. Không bằng như vậy, hiện trường để cho Giang Trần khảo hạch một lần?

Câu Ngọc công chúa nghĩ ra một phương án ổn thỏa.

Tất cả người phụ trách đều không sao cả, cùng lắm thì lại duyệt một lần.

Nhưng mà, có người lại không đáp ứng.

- Công chúa, việc này vạn lần không được. Tổ chế quy định, hết hạn kỳ thoáng qua, khảo hạch không qua, tuyệt đối không thể thi lại. Công chúa thân là người tổng phụ trách, lại là công chúa vương thất, há có thể vì một chư hầu truyền nhân nho nhỏ, mà hủy bỏ pháp chế tổ tông?

Đỗ Như Hải được xưng còn chưa tới kia, giờ phút này lại kịp thời xuất hiện.

- Đỗ Như Hải. . .

Giang Trần chứng kiến Đỗ Như Hải, ẩn ẩn liền suy đoán ra cái gì.

- Giang Trần, ngươi xem kỷ luật như không, đại náo Tiềm Long hội trường, tội ác tày trời.

- Phá hư quy củ, mê hoặc công chúa, mưu đồ phế tổ tông chi pháp, là tội phản nghịch!

- Ngươi một chư hầu truyền nhân nho nhỏ, sao dám lớn mật như thế?

Đỗ Như Hải một câu đón lấy một câu phun tới, chụp mũ hướng trên đầu Giang Trần khấu trừ.

Cơ hồ, cái mũi của hắn sắp tiến đến trước mặt Giang Trần rồi.

Lúc này, một màn không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.