Thậm chí Cố Lan San còn có chút hối hận, hối hận tại sao buổi tối hôm đó mình lại từ chối ân ái lần hai với anh. Mặc dù khi đó có lẽ vô cùng đau đớn, nhưng có thể cắn răng vượt đi qua, có thể chuyện đó cũng chưa chắc làm mình bị thương. Mặc dù có thể đả thương bản thân, nhưng vẫn tốt hơn bây giờ, nhỏ giọng hạ mình đi cầu anh, mất tôn nghiêm, còn không biết có thể khiến anh hồi tâm chuyển ý hay không .

Nhiều lần cô rất muốn đứng lên rời đi.

Nhưng vừa nghĩ tới mình cứ đi như thế, nếu như Thịnh Thế vẫn không trở về nhà, cô lại không biết hành tung của anh, lần sau muốn tìm được anh, sợ rằng cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Cho nên Cố Lan San cũng chỉ có thể lặng lẽ tự nói với mình, vì tiền thuốc của em trai, cô phải một nhẫn nhịn hai kiên nhẫn a.

Cố Lan San có một tật xấu, chính là khi cảm thấy bị mất mặt, cô chỉ thích ngồi một chỗ như không có gì xảy ra, mắt điếc tai ngơ đối với tất cả chung quanh chuyện, giả bộ dáng vẻ đang làm cao, cố bình tĩnh lạnh lùng để duy trì cái gọi là mặt mũi.

Cho nên hiện tại, cô rất an tĩnh, khuôn mặt bình thản, chỉ rủ lông mi ngồi một bên.

Đáy lòng đang suy nghĩ biện pháp khiến Thịnh Thế về nhà với cô, mà không phải bị cô gái bên cạnh này câu đi. . . . . .

Thịnh Thế chơi với cô gái trong ngực một lúc, mới phát giác Cố Lan San ngồi bên cạnh im lặng không nói tiếng nào, liền nghiêng đầu, một đôi mắt đen nhánh mê người, nhìn chằm chằm Cố Lan San, giống như là đang tỉ mỉ quan sát thứ gì vậy.

Cô gái này rất an tĩnh.

Ánh đèn chiếu lên khuôn mặt cô, càng khiến làn da trắng của cô thêm trắng trong mịn màng.

Đôi mắt của cô rất đẹp, chỉ là ánh mắt có chút tan rã, trong con ngươi không có tiêu cự, giống như là đang suy nghĩ gì.

Trên mặt của cô cũng không có quá nhiều cảm xúc, giống như chồng tình tứ cùng những người phụ nữ khác ở trước mặt cô không có chút quan hệ nào với cô vậy.

Khóe miệng Thịnh Thế lộ ra nụ cười giễu cợt, nghĩ, hôm nay cô tới tìm anh, là vì tiền thuốc của em trai cô thôi.

Nếu như không phải anh có thể cho cô tiền xài, dù là cả đời anh không trở về nhà, cô cũng sẽ chẳng thèm đến tìm anh lần nào đâu hả?

Hoặc là nói, chỉ cần anh có thể cho cô tiền xài, anh có ăn chơi đàng điếm thế nào ở ngoài, cô cũng không chút để tâm phải không?

Thịnh Thế cảm thấy trong ngực có một cục tức đè nặng khiến anh phiền não khác thường, liền bộc phát bắt đầu càng nồng nhiệt hơn với cô nàng trong ngực.

Quý Lưu Niên thấy tình cảnh này, cảm thấy không khí càng ngày càng cứng ngắc, càng ngày càng khó thu lại, vội vàng đi ra hoà giải , nói ra tối nay có chánh sự nên kêu Thịnh Thế đi.

Tối nay bọn họ cần một hạng mục liên quan đến da, mấy người đàn ông ngồi trước bàn, phía trên để hai bệ máy vi tính còn có một chút đồ lặt vặt.

Mấy người ngồi trên bàn đều là kiệt xuất, cũng thuộc diện xuất sắc, nhưng Thịnh Thế ngồi ở chỗ đó, cố tình cực kỳ chói mắt, toàn thân tản ra khí thế vương giả bẩm sinh.

Những cô bạn gái mà mấy người này mang đến cũng thức thời, thấy bọn họ nói chuyện chính sự, liền các đều an tĩnh ngồi ở trên ghế sa lon chờ.

Thời gian tích tắc tích tắc trôi qua, ban đầu những cô gái này cũng không nói gì nhiều, cũng dần dần nhỏ giọng bàn luận mấy câu.

Nói chuyện phiếm thật ra thì đại đa số những cô bạn gái người khác mang đến đều khen tặng cô nàng Thịnh Thế mang đến.

Cố Lan San ngồi ở một bên cũng không tán gẫu tiếng nào với bọn họ.

--- ------ ------ -----

Đăng bởi: admin