Mười một giờ! Tại trụ sở công an phường.

Bên trong phòng lấy lời khai. “Tại sao anh lại đánh người?”Một chiến sĩ công an hỏi cung Thu Phong. Thu Phong bình thản trả lời “Vi …” “Vì cái lũ kia chặn đường đánh chúng tôi, chúng tôi chỉ tự vệ mà cũng phạm pháp sao?” đang địng trả lời thì Thu Phong bị một cô gái cắt ngang. Thu Hương đã cắt ngang lời của anh. Vị chiến sĩ công an có vẻ không được hài lòng liền trừng mắt với Thu Hương “Tôi không hỏi cô! Mà tôi đâu có kêu cô về đồn, sao cô lại ở đây?” “Đúng rồi, đi theo làm gì thế “ Thu Phong cạnh đó bồi thêm một câu.

Thu Hương trừng mắt lại nhìn Thu Phong “Em trai tôi bị bắt vô đây tôi phải đi theo cùng chứ!!”.

Thu Phong chỉ về hương Hà Hải đang ngồi “Nó ngồi kia mà! Cô ngồi đây làm gì thế?” “A … Ơ “ Thu Hương im lặng đi về cạnh Hà Hải ngồi. Chiến sĩ công an thấy vậy quay sang nói với Thu Phong “ Anh trả lời câu hỏi của tôi được rồi chứ? “ Thu Phong cười cười rồi định trả lời “Là do…. “ “Do em trai cậu ta bị đánh thì cậu ta tới cứu cũng sai sao?” Lại có người chen ngang vào lời nói Thu Phong.

Bực mình Thu Phong quay sang người vừa nói “Này! Mấy người thích xen ngang lúc tôi nói chuyện thế nhở? … A… Đạt à “ Người vừa nói là Huỳnh Đạt. Đi vào cùng Huỳnh Đạt là vị thượng tá Lê Đức Công trưởng công an thành phố Vũng Tàu thuộc tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu, theo sau đó là thiếu tá Trần Văn Mạnh trưởng công an phường hai thành phố Vũng Tàu.

Ba người vừa bước vào trừ Huỳnh Đạt ra thì Thu Phong chả biết ai. “Chào sếp “ Vị chiến sĩ công an đang hỏi cung Thu Phong thấy cấp trên vào liền bước ra chào. “Được rồi! Việc ở đây cứ giao cho ta, cậu ra ngoài đi “ ông Mạnh bước ra căn dặn với cấp dưới của mình. “Vâng thưa sếp “ vị chiến sĩ công an chào rồi bước ra ngoài với gương mặt nghi hoặc.

Ông Mạnh lại tiếp tục nói “ Trừ cậu thanh niên này “ Chỉ vào Thu Phong “Tất cả ra ngoài hết đi”. Trong phòng còn lại Thiên Long, Hà Hải, Thu Hương cùng bốn người bạn của Hà Hải nghe vậy liền bước ra ngoài cùng với gương mặt nghi hoặc như vị chiến sĩ công an vừa nãy. Riêng Thiên Long lại thấy bất ngờ, những người bước vào vừa nãy có một người nó biết đó là Huỳnh Đạt. Lúc Thu Phong chưa nhập ngũ Đạt thường hay tới nhà Thu Phong chơi nên Thiên Long cũng có biết tới Huỳnh Đạt.

Ra ngoài Hà Hải nghi hoặc khều khều hỏi Thiên Long “Ê chuyện gì đó mày?”. Thiên Long quay sang tỏ vẻ không biết “Tao cũng chịu”. Thu Hương đứng cạnh đó lo lắng hỏi Thiên Long “Anh em có bị làm sao không?” Thiên Long ngớ người, sao bà chị này lại quan tâm đến anh nó thế? Long trả lời “Em cũng không bữa nữa chị! Nếu là anh em chắc không sao đâu, ổng siêu lắm!”. Thu Hương gật đầu nhưng vẫn không bớt lo lắng, hai tay cô đan chặt lại với nhau đi qua đi lại. Chả biết sao cô lại lo lắng cho kẻ vừa mới gặp này nữa, cô vò đầu bứt tóc rồi đỏ mặt xong rồi lại lo lắng. Cứ lặp đi lặp lại như vậy nhiều lần khiến cho Hà Hải cùng Thiên Long đứng đó lắc đầu không hiểu.

Trong căn phòng vừa rồi. Thu Phong nhìn hai người vừa vào đang đặt mông ngồi xuống. Nhìn quân hàm và phong thái Thu Phong thừa biết hai người này đang giữ chức vụ gì. Thu Phong ngước lên nhìn Huỳnh Đạt lạnh giọng nói “Mày dắt những người này đến đây là có ý gì?” Thực sự Thu Phong chả ưa gì công an cho mấy. Huỳnh Đạt cười, anh hiểu ý Thu Phong như thế nào, nhưng đây chỉ để tốt cho Thu Phong.

Đạt cười nói “Giới thiệu với mày! Vị đây là thượng tá Lê Đức Công trưởng công an thành phố Vũng Tàu thuộc tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu còn vị này là thiếu tá Trần Văn Mạnh trưởng công an phường hai thành phố Vũng Tàu. Hai người này tới đây muốn có chuyện muốn nói với mày “ Hai người được Huỳnh Đạt giới thiệu lần lượt đứng lên gật đầu chào Thu Phong rồi lại ngồi xuống. Thu Phong nghe vậy híp mắt lại hướng tới hai người ngồi kế Huỳnh Đạt nói “Hai vị đây có chuyện gì muốn nói với kẻ như ta sao?”

Với chức vị của hai người trước mặt này họ không khó để biết được thân phận và tiếng tăm của Thu Phong trong quân đội. Dù nói là quân đội với cảnh sát không liên quan gì đến nhau nhưng sự nổi tiếng vượt bật của Thu Phong thì ai ở trong cái ngành này cũng biết, nhất là đối với những người có quân hàm cao thì càng biết rõ hơn. Lần này hai người họ gặp Thu Phong cũng là có lý do, một người là do may mắn mới có mặt ở đây, một người là do cố tình có mặt ở đây. Trưởng công an phường hai có mặt ở đây cũng do chuyện vừa rồi nằm trong khu vực ông kiểm soát còn trưởng công anh thành phố có mặt ở đây là do ông cố tình đến để bàn với Thu Phong một việc đó là mời Thu Phong gia nhập lực lượng ngầm của cảnh sát.

Hai người hơi bất ngờ với câu nói của Thu Phong, cảm thấy anh ta có vẻ chả lo lắng gì cả. Thu Phong đã không còn là quân nhân nên quyền chủ động nằm trong tay họ, thấy Thu Phong thẳng tính họ liền nói thẳng luôn “Tôi muốn mời anh gia nhập lực lượng cảnh sát chúng tôi! Anh thấy sao anh Phong?”. Thu Phong vẫn ngồi đó không nói gì, khi bọn họ bước chân vào đây Thu Phong đã thấy có chuyện không ổn. Hắn bị bắt về đây vì tội đánh nhau mà thế quái nào khi hai gã này vào lại tống hết ra ngoài chỉ cò mình hắn ở trong là biết có vấn đề rồi, ai dè là mời hắn gia nhập lực lượng cảnh sát.

Bất quá Thu Phong không thích, bị gò bó dưới sự chỉ đạo của chính phủ anh đã không thích rồi. Lý do anh không thích vì có lần anh làm nhiệm vụ ở Trung Đông, thấy mấy thằng Trung Quốc lạm sát người vô tội ở đó, dù rằng những người ở đó chuyên cướp bóc để kiếm ăn nhưng vì họ quá khổ nên Thu Phong cũng cảm thấy thương cảm. Vậy mà lũ khốn Trung Cẩu đó lại nhẫn tâm bắn chét hết cả một khu ổ chuột của những người dân ở đó chỉ vì có một đứa bé lỡ đụng trúng một người lính trong số bọn nó. Thu Phong chứng kiến cảnh đó cậu muốn vác súng đi bắn lũ đó một trận cho sướng mà lại bị cấp trên cản lại, từ đó Thu Phong cũng sinh lòng bất mãn. Từ nhiều việc khiến Thu Phong cảm thấy không muốn bản thân dưới quyền ai như bây giờ.

Thu Phong trả lời thẳng “Nếu các vị đã nói thẳng ra như vậy thì tôi cũng nói thẳng luôn! Tôi.. Không … Thích.. Dưới … Quyền... Của …Ai! “Thu Phong gằn ra từng chữ. Có vẻ như hai lão cảnh sát ngồi đó đã biết được câu trả lời ông Đức Công liền nói “Cậu phải nghe tôi nói hết đã chứ!” Thu Phong nhàn nhạt nói “Được rồi ông có gì nói hết ra một lần luôn đi, tôi rửa tai lắng nghe “

Đức Công nghe vậy liền biết mình có cơ hội, ông không nghĩ Thu Phong lại dễ nói chuyện như thế. “Được rồi! Chúng tôi đã nghe qua danh tiếng của cậu trong lực lượng quân đội! Vì vậy chúng tôi mời cậu gia nhập lực lượng cảnh sát chúng tôi! Và cậu có những quyền lợi như sau “ Dừng một chút Đức Công nhìn vẻ mặt Thu Phong, thấy anh vẫn lắng nghe ông lại tiếp tục nói “ Thứ nhất: Cậu được giấy phép sử dụng súng quân dụng của lực lượng cảnh sát. Thứ hai: Cậu có quyền được đánh người khi người đó phạm tội hoặc du côn du đảng mà không cần phải báo cáo. Thứ ba: Cậu có quyền hoạt động tự do không chịu sự quản chế của bất cứ ai và cậu chỉ có quyền nghe theo lệnh tôi, còn lệnh của những người khác cậu không cần quan tâm cũng như chấp hành. Dù người đó có chức vụ hơn tôi …” “Khoan khoan … Nghe theo lệnh ông?” Thu Phong giơ tay lên ngăn Đức Công nói.

Đức Công thấy vậy vẫn kiên nhẫn nói “ Cậu phải nghe tôi nói hết đã chứ!” “Được rồi nói tiếp đí “ Thu Phong gật đầu. Đức Công lại nói “Về việc này chỉ cần trong một năm cứ có một đường dây buôn lậu lớn thì cậu phải có mặt ở đó để giúp chúng tôi. Từ đó chúng tôi không cần sự giúp đỡ của phía quân đội nữa nên công lao sẽ thuộc hoàn toàn về phía cảnh sát. Tất nhiên cậu cũng có thưởng và được hưởng lương hàng tháng. “ Dừng một chút ông lại bổ sung thêm “ À! Cậu chỉ cần nghe theo lần tôi vào mỗi lần hoạt động phá băng buôn lậu duy nhất một lần trong năm còn những lần khác cậu có quyền không nghe theo! “ Thu Phong nghe xong trầm ngâm một hồi định nói cái gì rồi lại bị cắt ngang. “Còn một việc nữa! Chúng tôi có thể hỗ trợ cậu trong việc truy bắt tội phạm. HOẶC cậu có thể làm bá chủ thế giới ngầm ở thành phố này với điều kiện không được buôn bán chất kích thích! Cậu nghĩ thế nào?”

Lại bị cắt ngang Thu Phong cảm thấy bực tức nhưng khi cậu nghe xong câu cuối thì lại khác. Đùa gì chứ được đánh người mà còn được hỗ trợ làm ông trùm ở thành phố này? Còn điều kiện gì tốt hơn như vậy chứ? Với bản tính của Thu Phong thì không thể nào mà ngồi yên mà đi làm thuê sống qua ngày được. Kiểu gì Thu Phong không kiếm chuyện với người khác thì người khác cũng khồng dễ gì mà không kiếm chuyện với Thu Phong. Nhất là qua chuyện vừa rồi ai đảm bảo tên kia không có anh hay ông bố nào khác đòi đánh hắn chứ? Làm gì có chuyện để yên cho Thu Phong được. Những điều kiện này quá tốt nhưng Thu Phong vẫn giả bộ trầm tư.

Huỳnh Đạt thì biết cái bản tính này của Thu Phong. Trước khi Huỳnh Đạt lôi kéo ông Đức Công tới đây thì cậu đã bàn trước với ông trong điện thoại rồi. Nói ra những cái lợi và những cái hại khi không có Thu Phong. Cái lợi như trên là Thu Phong sẽ nằm trong tầm kiểm soát của họ, cái hại là nếu Thu Phong không nằm trong sự kiểm soát của họ thì việc Thu Phong gia nhập thế giới ngầm chỉ là chuyện sớm muộn đối với bản tính của Thu Phong.

Việc đối đầu với một con quái vật thì cách tốt nhất là nên hợp tác với con quái vật đó. Nếu để mặc sức Thu Phong ở ngoài đó thì ai mà biết cái chuyện gì sẽ xảy ra với cái đất nước này. Đạt một phần cũng muốn tốt cho Thu Phong, một phần cũng muốn tốt cho cái quốc gia này. Cậu không thể nào đành lòng nhìn Thu Phong trở thành tên tội phạm khét tiếng bị khắp nơi truy nã được, nên lợi dụng chuyện của Thien Long cậu đã nghĩ ra cách này. Một công đôi việc.

Nhìn vẻ mặt Thu Phong vẫn đang trầm tư thì ông Mạnh ngồi đó không nhịn được lên tiếng “Cậu nghĩ cho kỹ, vì hiện giờ cậu đang phạm tội đấy!” Đang chuẩn bị đồng ý thì Thu Phong lại được nghe câu nói đó, thật là mật ngọt. Dám đe dọa ta ư? Thu Phong nổi điên nhưng vẻ ngoài vẫn bình tĩnh lạnh giọng nói “Ông đe dọa tôi?” rồi nhếch mép. “Mày…!” “Đồ khốn! Câm mồm ngay cho ta!’’ Đức Công lên tiếng mắng Văn Mạnh. Mọt việc đang êm xuôi chót lọt thì lại bị thằng ngu này chen mồm vào. Nghĩ cái quái gì mà đi đe dọa Thu Phong, dù hắn không còn trong quân đội nữa thì với quãng thời gian ở trong đó hắn đủ quen biết hàng tá người. Chỉ cần Thu Phong lên tiếng thì đừng nói đến các gia tộc hạng nhất trong nước, đến Ngũ đại gia tộc có lịch sử hàng ngàn năm cũng tranh dành hắn cho bằng được. Huỳnh Đạt ngồi đó thấy hành động của lão Mạnh cũng lắc đầu. Dù Thu Phong có bị tống giam thì trách nhiệm của một người bạn như anh cũng dư sức lôi cậu ra khỏi đó. Cho rằng tống giam Thu Phong đi, tội cố ý gây thương tích cùng lắm hai năm tù giam, đã vậy Thu Phong còn có lý do để cãi trên phiên tòa. Hành động vừa rồi hoàn toàn vô nghĩa mà chỉ tạo cơ hội cho Thu Phong thôi. Hành động ngu người.

Đức Công vẻ mặt lo lắng nhìn Thu Phong nói “Ấy cậu đừng để ý tới tên này! Chúng tôi nào có ý định bắt giam cậu đâu! Cậu nghĩ kỹ chưa, cho chúng tôi một câu trả lời được chứ?” Thu Phong biết đây là cơ hội để anh bắt bài, ngu gì mà không ra điều kiện “Được rồi tôi đồng ý với điều kiện của các ông. Nhưng tôi cũng có điều kiện đó là khi tôi cần vốn để hỗ trợ cho việc gì đó thì các ông có thể điều động vốn cho tôi, đương nhiên tôi sẽ trả số tiền đó sau (Tức là k trả đấy:v kkkk) “.

Nghe xong Đức Công cũng đành đồng ý, ai bảo hắn quản cấp dưới không nghiêm bây giờ đâm ra hại mình “Thôi được rồi! Vậy vui lòng cậu kí vào đây! Sau hôm nay cậu chính thức là cảnh sát ngầm với mật hiệu Gấu Đen “ Nói xong ông Công lấy trong vali ra một xấp tài liệu và một số giấy tờ chứng minh thân phận cùng một khẩu súng giao cho Thu Phong.

Cầm xấp giấy lên đọc, quả nhiên trong đó như những gì lão ta nói và thêm một việc nữa Thu Phong bây giờ là chức Thiếu tá trong ngành công an. Đống giấy tờ này như đã chuẩn bị từ trước cho Thu Phong, anh đọc xong ngước đầu lên nhìn Huỳnh Đạt cười một cái rồi cúi đầu xuống kí tên vào rồi trả xấp giấy lại cho Đức Công sau đó cầm khẩu súng lục và giấy tờ cất vào trong người. Thu Phong biết việc này hoàn toàn là do bạn của anh xắp xếp tất cả. Anh cũng không ngờ thằng bạn mình lại có tiếng nói như thế.

Sau khi xong xuôi mọi việc Thu Phong liền ra ngoài. Thu Hương thấy Thu Phong bước ra liền chạy theo nói léo nhéo không ngừng, hỏi anh có bị đám người đó bức cung không rồi lại hỏi anh có sao không. Đủ thứ chuyện. Thu Phong bảo không sao mọi chuyện được giải quyết rồi không cần lo gì cả. Sau đó anh đưa tất cả về nhà rồi quay sang nói với Thiên Long “Em về trước đi, anh còn chút chuyện với bạn anh. Cứ vác cái mặt bầm dập đó về đi rồi anh tính sổ với mày sau. Anh gọi điện nói cho mẹ rồi nên không cần lo “. Thiên Long nghe vậy rung mình một cái rồi gật đầu xách xe về trước. Thu Phong lên xe của Đạt rồi hai người chạy ra biển ngồi nói chuyện

(Hôm nay ta bận nhiều việc nên up hơi trễ mong các đồng chí thong cảm:D. Các đồng chí nếu rảnh hãy đề cử 10 sao hoặc dùng nguyệt phiếu để ta có them động lực viết truyện nhé! Cám ơn các đồng chí đã theo dõi)Hướng dẫn bỏ quảng cáo

Đăng bởi: ๖ۣۜGấu๖ۣۜ lúc 21:26:19 - 10/10/2016.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay