Định Mệnh Em Yêu Anh

Chương 17: Chương 17




- Cạch!

Nó mở cửa nhà vệ sinh rồi vịn vào tường bước đi, sau khi giúp nó vào nhà vệ sinh hắn đã ra ngoài nghe điện thoại.

“Rốt cuộc thì đầu mình bị sao mà đau như thế này, đến đi cũng không đi nổi. Hay là mình bị chấn thương sọ não T.T, mình chưa muốn chết đâu, còn chưa tìm được bố mẹ mà.” - một dòng suy nghĩ ngớ ngẩn đột nhiên xuất hiện trong đầu khiến mặt nó tái nhợt, cả người đang di chuyển chậm ngang sên cũng dừng lại dựa hẳn vào tường. Hàn Thiên Di luôn tỏ ra bất cần nhưng thực chất rất sợ chết.

Hắn từ ngoài bước vào nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của nó liền vội vàng chạy đến, hỏi:

- Không sao chứ?

- Hàn Hy Thần, anh nói thật đi có phải tôi bị chấn thương sọ não không? - nó túm lấy tay hắn, mặt hết sức nghiêm túc hỏi.

- Đầu em bị tụ máu nên mới đau, một tuần nữa sẽ hết.

Hắn nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nó không kiềm chế được nở một nụ cười. Vậy mà hắn cứ tưởng nó bị đau ở đâu, hóa ra là sợ chết.

Hắn lại vòng tay nhấc bổng nó lên đi về giường, khi chỉ còn cách cái giường hai bước chân thì cửa phòng bật mở, có ba người từ bên ngoài bước vào. Hắn nghe tiếng cửa mở liền quay lại, nó vẫn nằm gọn trên tay hắn.

- Hai người...

Hạo Dân nhìn thấy cảnh tượng đó thì đứng khựng lại, dùng cánh tay không bị thương chỉ về phía nó và hắn. Bội Doanh và Thiếu Thiên cũng dừng lại ngạc nhiên nhìn hai người bọn nó. Hắn chỉ nhún vai một cái rồi quay lại đặt nó xuống giường, đặt bát cháo vào tay nó sau đó đi ra ngoài.

Chờ cho Hy Thần đi khuất, Hạo Dân mới chạy lại ngồi bên cạnh nó, mồm hỏi liến thoắng:

- Cậu với Hàn Hy Thần có quan hệ gì? Tại sao anh ta lại bế cậu? Anh ta ở đây từ khi nào? Hai người không xảy ra chuyện gì chứ?...

- Cậu hỏi xong chưa? - nó nhìn Hạo Dân vẻ ngán ngẩm rồi quay sang nhìn Bội Doanh với Thiếu Thiên - tên này đúng thật là...

Nhưng hai người họ cũng nhìn nó với ánh mắt đầy thắc mắc.

- Ba người sao lại nhìn em với ánh mắt như vậy?...thôi được rồi em sẽ kể cho mọi người nghe nhưng trước tiên mọi người phải trả lời em mấy câu hỏi trước đã.

- Ok! - cả ba người cùng đồng thanh.

- Tại sao tớ lại ở đây? - nó nhìn Hạo Dân hỏi vì cậu ta là người biết rõ mọi việc nhất.

- Tối hôm đó sau khi cậu bị đánh ngất thì Hy Thần đến, anh ta đã đưa cậu và tớ vào viện.

- Và?

- Anh ta đưa cậu đến phòng cấp cứu chờ đến khi bác sĩ bảo cậu không có vấn đề gì mới về. Sau đó cậu hôn mê hai ngày, tớ với đại tỷ và anh Thiên thay nhau trông cậu, tớ vừa mới về cách đây hai tiếng để thay đồ.

- Vậy...trong hai ngày tớ hôn mê...hắn có đến không?

- Cái đó thì không biết, anh ta ghét phải chạm mặt bọn này...nào bây giờ kể cho mọi người nghe chuyện của cậu với anh ta đi.

- Trước đây hắn từng giúp tớ nên có thể coi là quen biết. Lúc nãy tỉnh dậy đã thấy hắn ở đây rồi sau đó thì hắn đi mua cháo cho tớ và cảnh mọi người vừa nhìn thấy là do hắn giúp tớ đi vệ sinh thôi. Chẳng có quan hệ gì đặc biệt cả.

Nó nói mà tâm trí cứ để đi đâu, ba người kia sau đó hỏi cái gì nó cũng chẳng rõ chỉ gật bừa cho qua.

“Hàn Hy Thần, có phải tôi thích anh rồi không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.