Định Mệnh Em Yêu Anh

Chương 12: Chương 12




Tiết trời chớm đông se lạnh, không còn những cơn gió thoang thoảng mát dịu nữa, thay vào đó là những cơn gió mạnh hơn một chút mang hơi thở của mùa đông. Những cơn gió đẩy những chiếc là vàng trên cây rơi xuống đất, tạo thành một bức tranh đẹp mê hồn. Hắn ngồi lặng yên trên chiếc ghế đá ở khu vườn sau dãy nhà C, hai mí mắt khép lại che đi đôi mắt sắc lạnh, trông hắn lúc này thật hiền và đẹp như một thiên thần.

Bước từng bước nhỏ trên đám lá khô, cố để chúng không phát ra âm thanh vỡ vụn giòn tan gây ảnh hưởng đến hắn. Nó nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, hai mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt hắn, trái tim bỗng đập nhanh hơn bình thường.

- Thiên thần đang ngủ - Nó khẽ nói, hai tay vân vê cái nơ gài trên hộp quà.

- Em đang nói tôi. - một giọng nói trầm và lạnh vang lên.

“Chết tiệt! hắn không ngủ à?”

- Tôi nói gì cơ? Anh có nghe nhầm không?

Nó giả ngu quay sang hỏi hắn, vẻ mặt ngây thơ vô số tội.

- Tìm tôi có việc gì?

- À thì có cái này cho anh - nó vừa nói vừa đưa hộp quà trên tay ra trước mặt hắn.

- Đây có được coi là tỏ tình không? - hắn nhìn nó hỏi, môi khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp khiến nó đơ ra mất mấy giây.

“Hừ! tôi biết anh là mỹ nam nhưng cũng không cần dùng nụ cười đó để quyến rũ tôi“.

- Anh không có cửa đâu, cái này để thay lời cảm ơn vì đã giúp tôi thôi.

- Em có thể tự nói.

- Tôi ghét nhất là nói cảm ơn và xin lỗi. Anh là người đầu tiên được Hàn Thiên Di này tặng quà thiết nghĩ anh nên cảm thấy vinh hạnh mới phải. - nó nói mà cái mồm hơi chu lên nhìn đáng yêu vô cùng, bộ dạng đó khiến trái tim người ngồi bên cạnh kia đập lệch đi một nhịp.

- Em...- Đột nhiên hắn ngồi sát lại gần nó, cánh tay đang để trên ghế dần chuyển sang đặt lên vai nó và kéo nó lại gần.

Lúc này mặt hai người chỉ cách nhau 2cm...1,5cm...1cm...5mm...

”Hắn ta đang định làm cái quái gì vậy? mình phải đẩy hắn ra mới được...ahhh nhưng tại sao lại không giơ tay ra đẩy được”

Toàn thân nó bất động, chỉ có bộ não là vẫn đang suy nghĩ. Khoảng cách giữa hai người cứ nhỏ dần, nhỏ dần...5mm...4mm...3mm...1mm...và...

Một cảm giác mềm mại và ấm áp chạy khắp cơ thể nó, trái tim trong lồng ngực đập loạn cả lên, nó cứ thế chìm đắm vào cái cảm giác ngọt ngào ấy mà quên mất rằng đây là nụ hôn đầu của mình.

“Cảm giác này đã quay trở lại rồi, tiểu Di...nhưng...cô gái này...không phải em“.

Hắn như bừng tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng đẩy nó ra...khuôn mặt vừa hạnh phúc vừa đau đớn, không dám nhìn thẳng vào nó, hắn quay mặt đi và nói:

- Em tốt nhất lần sau đừng có những hành động đáng yêu như thế...nếu không...tôi sẽ...

Lần đầu tiên trong mười bảy năm qua Hàn Hy Thần nói ấp a ấp úng như thế nhưng rất tiếc nó lại không được chứng kiến sự kiện lịch sử này.

Thấy bên cạnh không có người đáp lại hắn liền quay lại nhìn thì chẳng thấy bóng dáng nó đâu. Khẽ lắc đầu...rồi lại dựa vào ghế và nhắm mắt lại.

- Xin lỗi em, Thiên Di.

*************

- Aizzz...điên mất...mình vừa làm cái gì thế này...tại sao lại để cho hắn kiss cơ chứ???

Hàn Thiên Di! mày đúng là điên rồi, điên thật rồi...lại còn quay mặt đi...

- Ụych!

- Đi đứng kiểu gì thế hả?

Trong lúc đang lẩm bẩm nó không may đâm phải ai đó, sẵn đang bực mình nó quát thẳng vào mặt người vừa đâm vào mặc dù nó mới là người sai.

- Này con nhỏ đáng ghét cô đi đứng không nhìn đường lại còn quát vào mặt người khác.

Một giọng mam quen thuộc vang lên, nó liền lùi lại mấy bước và ngẩng lên nhìn cái người cao hơn mình một cái đầu. Khi đã nhận ra người trước mặt là ai, nó nhếch môi cười.

- Ồ! tưởng ai hóa ra là tên lắm mồm, mặt đàn ông tính đàn bà, hứ!

Nó cũng không vừa đáp lại một câu khiến Hoàng Nguyên tức xịt khói đầu.

- Cô...cô cứ chờ đấy tôi sẽ khiến cho cô không được sống yên ở cái trường này đâu.

- Rất mong chờ đấy, xem anh làm gì được tôi.

Nguyên chưa kịp đáp lại thì đã bị nó đẩy sang một bên và đi thẳng.

*************

Sáng hôm sau.

Vừa bước chân vào lớp nó đã nhận được vô số ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của bọn con gái.

“Thật là...nếu đây không phải là trường học thì ta đã móc mắt bọn mi ra rồi, hừ”

Khuôn mặt dửng dưng như không có chuyện gì nó nhìn lướt qua đám con gái một cái rồi bước về chỗ.

- Cái quái gì...

Nhận ra tất cả mọi người trong lớp đều đang hướng sự chú ý về mình nó thôi không nói nữa. Một vài tiếng cười khúc khích vang lên, nó quay ngoắt lại phía phát ra tiếng cười. Khuôn mặt trong phút chốc trở nên lạnh như băng.

- Ai đã làm chuyện này?

- Không...không biết. - một con nhỏ rụt rè nói.

Bầu không khí trong lớp thật lạnh lẽo, nó dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn từng đứa con gái một khiến bọn chúng sợ hãi đứng sát lại với nhau.

“Được lắm anh dám vất xác chuột chết lên bàn của tôi, để xem tôi xử anh như thế nào“.

- Trước khi tôi về lớp tốt nhất là mấy cậu nên dọn sạch và thay cho tôi cái bàn khác - nó chỉ tay vào chỗ của mình nói với đám con gái. Sau đó bước ra khỏi lớp.

**************

Sau khi đánh một giấc ngon lành ở phòng y tế nó lững thững bước vào căng tin tìm gì đó để bỏ vào bụng. Ngồi xuống chiếc bàn màu đen với một đĩa đầy bánh sandwich và một hộp sữa, nó mặc kệ những cái nhìn tò mò bắt đầu giải quyết đĩa bánh đầy ụ kia.

- Nghe nói hôm qua con nhỏ đó gây sự với anh Nguyên, sáng nay bị anh ý vứt xác chuột chết lên bàn nên không có chỗ ngồi phải trốn học đấy.

- Con nhỏ đó cậy là người của Black nên hống hách chứ thực chất chỉ là một con nhóc tầm thường thôi.

- Tại sao nó lại là chủ nhân của chiếc ghế thứ tư cơ chứ? Chả có tiếng tăm gì làm sao mọi người phục.

Những tiếng bàn tán càng ngày càng to khiến nó không thể không quan tâm, đang định quát cho đám người lắm chuyện kia một trận thì có mấy đứa con gái hét lên:

- Aaa...Tam Đại Thiên Vương đến rồi, chị Bội Doanh anh Thiếu Thiên và anh Hạo Dân cũng đến nữa.

Nó liền quay lại nhìn sáu người đang bước vào, môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nửa miệng tuyệt đẹp.

Chờ cho sáu người kia ngồi vào chỗ của mình, nó mới đứng lên và tiến lại quầy phục vụ, nói nhỏ vào tai cô đầu bếp và sau đó nhận bọn đĩa thứ ăn từ tay cô. Nó bê đĩa thức ăn thẳng đến chỗ Hoàng Nguyên đang ngồi, nở một nụ cười thân thiện nói:

- Hôm qua tôi có những hành động và lời nói không phải với anh, tôi đã nhờ cô đầu bếp chuẩn bị riêng cho anh món thịt hun khói này mong anh nhận nó và bỏ qua cho tôi.

Căng tin bỗng trở nên im ắng sau câu nói của nó còn Hoàng Nguyên ngạc nhiên nhìn nó, hỏi bằng giọng đầy nghi ngờ:

- Cô mới bị sét đánh vào đầu sao?

- Tất nhiên là không.

- Thế tại sao tự nhiên cô lại mong tôi bỏ qua cho cô chuyện hôm qua.

- À thì tại tôi không muốn gặp rắc rối nữa ý mà mới cả hôm qua tôi hơi nóng nên mới hành động không suy nghĩ như thế. Hihi! anh ăn thịt đi để nguội sẽ không ngon đâu.

- Cô không bỏ độc vào đây chứ?

- Tôi không ngu đến mức đấy đâu.

Suy nghĩ một lát Hoàng Nguyên dùng dĩa lấy một miếng thịt cho vào mồm...nhai nhai và nuốt.

- Cũng ngon đấy nhưng cái này không phải thịt lợn cũng không phải thịt bò...nó là thịt gì vậy? - Hoàng Nguyên nhìn nó hỏi.

- Ây...xem ra anh cũng am hiểu về ẩm thực phết nhỉ vậy mà không nhận ra đây là thịt chuột hun khói có gia vị chính là thuốc xổ sao?

Cả căng tin đang im lặng bỗng cười ầm lên còn Hoàng Nguyên thì tức tím mặt, tay chân không thể nhúc nhích.

- Cô...cô...cô...

- À quên, đây là thịt của con chuột anh đã sai người ném lên bàn tôi đấy rất ngon đúng không?

Nói rồi nó ôm bụng cười ánh mắt vô tình liếc qua Hy Thần, thấy hắn đang nhìn mình liền đi về chỗ ngồi, hai má hơi đỏ lên.

- Di cậu đúng làm number one có thể nghĩ ra một chiêu vừa độc vừa buồn cười.- Hạo Dân vừa cười vừa nói, mặt có vẻ thỏa mãn lắm.

Ngay cả Bội Doanh và Thiếu Thiên hằng ngày lạnh lùng cũng phải bật cười.

- Đó là hậu quả của việc vứt xác chuột lên bàn em. Nhận một phải trả gấp đôi.

Lúc này Hoàng Nguyên đã chạy như bay vào nhà vệ sinh cố nôn hết miếng thịt vừa mới ăn ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.