Đeo Nhẫn Rồi Là Phải Cưới

Chương 4: Chương 4: Vì Thiếu Em




- Linh về rồi à ? Mau lại đây ngồi nói chuyện với hai bác nè - Bà Bích vẫy tay với nó

- Dạ vâng - Nó cúi đầu

- Chà , lâu rồi không gặp cô công chúa , thế cô còn nhớ chúng tôi không đây ? - Bà Thanh nhìn nó cười

- Tất nhiên là nhớ chứ ạ .....- Nó cười tươi nhìn hai vợ chồng rồi khẽ đưa mắt ra phía Tuấn . Bắt gặp ánh mắt ngại ngùng của nó , Tuấn khẽ cười nhẹ , đối với nó , anh luôn dịu dàng trong lòng luôn có một cảm giác gì đó muốn được che chở cho cô gái này thật nhiều thật nhiều .

- Hai đứa không nói gì à ? Gặp lại nhau phải vui mừng chứ , sao cứ tủm tỉm hoài vậy - Vốn có tính hài hước , ông Long đá đểu

- Đâu .... đâu có ạ - Hai má ửng hồng trông thật đáng yêu , còn đâu vẻ nghịch ngợm lúc ở trường nữa

- Hahahahaha còn cãi nữa - Ông Long nói rồi cười lớn

- Thôi ba mẹ không trêu bọn con nữa đi mà . Linh em ra ngoài đi dạo với anh nhé - Anh cười nhăn mặt nhìn bố mẹ rồi quay sang cười với nó

- Vâng ... - Nó gật đầu nhẹ . Thấy vậy , anh cười nhẹ rồi nhanh chóng bước đến chỗ nó , cầm tay nó rồi bước ra ngoài để lại bốn người trong nhà ngơ ngác . Thế rồi chưa đầy một phút sau khi thiếu bóng hai đứa nó thì ....

- Mọi người lại đây tôi nói nghe cái này nè ...... - Ông Long nói khẽ

Tại vườn hoa hồng nhà nó

Không khí yên lặng diễn ra vài phút , tay anh vẫn nắm chặt tay nó đi dọc theo con đường hoa . Nó cũng chẳng hiểu mình nữa , chỉ biết là từ lúc nhìn thấy anh thì lại cảm thấy rụt rè , ngại ngùng . Khác hẳn với những lúc cùng trò chuyện với nhau qua mạng xã hội .

- Tại sao gặp anh em lại không nói gì? - Phá tan bầu không khí đó , anh đứng khựng lại nhìn nó nói nhẹ

- Em thấy hơi ngại - Nó nói

- Ngại? - Anh hơi nhíu mày hỏi

- Vâng , em cũng không biết nữa - Nó nhìn anh nói

- Haha sao lại ngại , em đó càng ngày càng khác xưa rồi . Hồi đó theo anh nhớ mỗi lần thấy anh là em chạy xô tới ngay , hay là giờ có anh nào để ý rồi quên anh , hử? - Anh cười to rồi xoa đầu nó

- Dạ đâu có . Tại mẹ nói lớn rồi phải lịch sự với lại em là con gái thì nên nhỏ nhẹ một chút - Nó nhìn anh cười tươi , nụ cười làm hắn hơi khựng lại .

- Em đó , nhỏ nhẹ là điều không bao giờ . Mà em sao rồi sống tốt không ? - Anh trêu nó rồi hỏi

- Em thì vẫn tốt , vẫn như cũ một ngày vẫn ăn bốn bữa như lúc trước ở nhà anh ăn trực hi hi - Nó cười

- Con bé này em tính làm heo hả ??? - Anh nhéo mũi nó . Rồi bỗng thở dài ngồi xuống chiếc xích đu trắng gần đó .

- Anh sao vậy , có chuyện gì sao???? - Nó hỏi

- Thời gian anh ở bên đó cùng ba mẹ không mấy được vui vẻ ...... - Anh trầm tư nhìn mông lung , khuôn mặt không biểu cảm không rõ

- Tại sao ạ? - Nó ngồi lại gần anh hỏi nhỏ

- Vì thiếu em - Anh quay sang nhìn vào mắt nó rồi cười nhẹ .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.