• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lăng Lan lại lần nữa có ý thức, bất quá lúc này cô cảm thấy mắt mình như có vấn đề, chỉ có thể dựa vào cảm giác để cảm nhận xung quanh. Cô cảm thấy mình như bị đặt vào trong một bồn tắm lớn, bốn phía đều là nước, có đôi khi nước lay động không ngừng như có người đang di chuyển.

Chẳng lẽ cô chưa chết? Cô được bác sĩ cứu lại và đang dưỡng thân thể trong khoang dinh dưỡng sao?

Trong khi còn chưa suy nghĩ cẩn thận được thì cô lại mất đi ý thức lần nữa, lại lâm vào trong bóng tối.

Chẳng biết qua bao lâu, cô lại tỉnh lại, vẫn cảm giác cũ, nhưng bây giờ thời gian tỉnh táo của cô đã dài hơn so với lần trước một chút.

Lúc này, cô đã có thể nghe được một số tiếng vang, nhưng âm thanh giống như phải đi qua vô số bức tường nên cô không thể nghe rõ ràng là cái gì. Cô rất muốn biết tình trạng hiện tại của mình nhưng lại không thể nhúc nhích gì nhiều, chỉ có thể dựa vào những âm thanh mà tự đoán. Chỉ chốc lát, cô lại mất đi ý thức.

Dựa vào! Không thể cho cô thêm một chút thời gian hay sao? Trước khi mất ý thức, Lăng Lan thầm kháng nghị.

Giống như lời kháng nghị có tác dụng, thời gian thanh