Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 31: Chương 31: Kẻ yếu không có quyền lên tiếng.




“Vì sao? Các em có tư cách hỏi như vậy sao?” Giám khảo cười lạnh nói mỉa.

Hàn Kế Quân không bởi vì giám khảo chất vấn mà kinh hoảng, ngược lại vẻ mặt bình tĩnh trình bày: “Thí nghiệm không phải kết thúc rồi sao? Ngay lúc đầu giám khảo đã nói, chỉ cần đến điểm cuối thì bài kiểm tra tốc độ và sức chịu đựng cũng đã hoàn thành, chúng ta có quyền cự tuyệt mệnh lệnh của giám khảo.”

Hàn Kế Quân biết mọi người đều đã hết sức lực, ngay cả việc đơn giản như đứng dậy cũng đều là dựa vào nghị lực của chính mình để chống đỡ, đừng nói đi công kích giám khảo, cho dù chỉ bước thêm một bước cũng là rất khó khăm

Giám khảo nhìn về phía Hàn Kế Quân, trong mắt xẹt qua một chút tán thưởng, đứa nhỏ này bình tĩnh quyết đoán, không bởi vì đối phương cường thế mà bỏ qua suy nghĩ của bản thân, hiểu được thế nào là tranh biện, hơn nữa năng lực tư duy cũng thật mạnh, lời nói trật tự rõ ràng, nhanh chóng nắm được điểm mấu chốt, phát hiện lỗ hổng trong câu nói của người khác, đây tuyệt đối chính là một tham mưu quân sư kiệt xuất trong tương lai.

Bất quá cho dù anh ta thưởng thức Hàn Kế Quân thì sao, anh ta cũng sẽ không thay đổi quyết định của mình. Khóe miệng giám khảo lộ ra một chút tươi cười nhàn nhạt mà trào phúng: “Tiểu tử, hôm nay bản giám khảo sẽ cho các ngươi biết đạo lý đầu tiên phải biết trên thế giới này—— kẻ yếu không có quyền lên tiếng.”

Ánh mắt anh ta liếc nhìn khuôn mặt bị lời nói của mình mà tức giận, tất cả đều tràn đầy bất khuất, không thua khiến anh ta thập phần vừa lòng. Bị nói như vậy mà không phản ứng gì thì chỉ là đồ bỏ thôi.

Mắt lạnh của giám khảo khi nhìn về phía Lăng Lan đang đứng cuối cùng có chút bất ngờ, bởi vì ánh mắt của cô là ánh mắt tỉnh táo nhất trong mười người, bình tĩnh như nước khiến người khác không nhìn ra được người đó đang suy nghĩ gì. Bị dọa cho sợ rồi sao? Hay là mình bị nhìn thấu? Hoặc là đứa trẻ này thờ ơ? Giám khảo mày hơi hơi nhăn đăm chiêu nhìn hai mắt Lăng Lan.

Giám khảo đương nhiên không biết, ánh mắt tràn ngận sát khí của mình đối với Lăng Lan chả có hiệu quả nào, cô đã bị ánh mắt lạnh như băng, sát khí mười phần, như muốn bức chết người khác của Nhất hào nhìn từ nhỏ tới giờ, nên đối với ánh mắt chỉ ra vẻ đe dọa của giám khảo, thật sự không bị áp lực chúp nào.

“Các ngươi có thể cự tuyệt mệnh lệnh của ta, bất quá thành tích tốc độ và sự chịu đựng các ngươi, ngại quá, chỉ có thể không dạt .” Giám khảo thu hồi tò mò đối với Lăng Lan, lập tức thay đổi khuôn mặt, sát khí đã biến mất hầu như không còn, đổi thành nụ cười xấu xa, tựa hồ sát khí vừa rồi của anh ta chỉ là ảo giác bọn trẻ, mà trong miệng lại nói ra những lời tàn khốc, hủy diệt hi vọng của bọn nhỏ.

Những lời này khiến cho vẻ mặt của đám trẻ và Lăng Lan trở nên cực kỳ khó coi, bọn họ đến đây là ôm hi vọng gia nhập vào trường đồng quân tốt nhất Liên Bang chứ không phải màng theo sự sỉ nhục này mà trở về.

“Chúng ta có quyền kiện kên.” Vẻ mặt ngây thơ của Hàn Kế Quân đã bị khí lạnh che kín, cậu ta thật sự là một đứa trẻ thông minh, nhưng thông minh cũng không có cách nào ứng phó được với loại quân nhân không phân biệt được phải trái này, cậu cảm thấy ngực mình đang bị một cục đá cực lớn đè lên, khiến cho cậu tức đến không thể nỗi, vừa nghẹn khuất vừa phẩn nộ.

“no! no! no! Chẳng lẽ các ngươi không đọc quy định của thí sinh sao? Những đứa trẻ kiện lên trên để khảo xét thì thành tích năm nay sẽ không tính, chẳng lẽ các ngươi muốn để một năm sau lại tiếp tục thi sao?”

Giám khảo cười lắc đầu, từ từ đi đến trước mặt Hàn Kế Quân, hơi cúi người xuống, trong mắt anh ta là đầy ý cười trào phúng đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Hàn Kế Quân, chậm rãi nói từng chữ từng chữ một, “Học sinh lưu cấp!”

Thần thái này, ngôn ngữ này, ánh mắt này, tuyệt đối là coi thường, khiến cho người khác vô cũng khó chịu, thật muốn ăn đòn mà.

Muốn bị đánh sao, Lăng Lan đầu chảy xuống mấy vạch hắc tuyến, ở trong ý thức hải nhất thời hóa thành Hà Đông sư rống: “Tiểu Tứ, ai chongười tiến loạn vào đầu ta??”

Tiểu Tứ theo góc xó rốt cục mò ra, vẻ mặt mất hứng, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu đều nhăn thành một đường, cái mặt bánh bao tròn giờ thành cái bánh bao méo, nó bất mãn nói: “Hắn quá đáng giận , vậy mà đi bắt nạt trẻ nhỏ!”

Được rồi, Lăng Lan còn chưa có phẫn nộ thì đứa trẻ trí tuệ 6 tuổi thật Tiểu Tứ đã bị giám khảo chọc giận: “Chủ công, giúp ta đánh hắn.”

Lăng Lan khẽ tươi cười: “Ưu việt?”

Tiểu Tứ kinh ngạc, nó không nghĩ tới đồng chí Lăng Lan lại thừa cơ đưa ra yêu cầu, chẳng lẽ cô không biết nó là vì cô mà phẫn nộ sao?

“Vì sao?” Tiểu Tứ ủy khuất , chẳng lẽ kí chủ nhà mình một chút cũng không tức giận sao?

“Ngươi nói muốn ta giúp ngươi đánh hắn, nếu giúp thì đương nhiên phải có lợi gì rồi.” Lăng Lan tủm tỉm cười khiến cho Tiểu Tứ cảm giác cô cũng không để ý những câu nói khích tướng của giám khảo bên ngoài.

“Hắn ở bắt nạt cô, chẳng lẽ cô không tức giận?” Tiểu Tứ không rõ, giám khảo đều đã thể hiện như vậy, liền nó cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu, vì sao Lăng Lan vẫn còn có thể lạnh nhạt như vậy?

“Bắt nạt? Tôi cũng không cảm giác được.” Tuy rằng không rõ giám khảo vì sao làm như vậy, nhưng mà cô cảm thấy anh ta cũng không có ác ý.

Lăng Lan thật cảm kích Nhất hào và Cửu hào đạo sư những năm gần đây luôn áp bách mình, khiến cho cô có thêm một năng lực không tính là năng lực, đó là có thể nhận thấy ác ý hoặc sát ú của người khác đối với mình. Đương nhiên, dựa theo nguyên văn câu nói của Nhất hào đạo sư chính là năng lực này của Lăng Lan chỉ mới bước vào giai đoạn nhập môn. Nếu đụng tới một ít cao thủ lợi hại, hay sát thủ thì cho dù là nữa điểm sát ý Lăng Lan cũng không thể nhận ra được.

Lời nói này của Lăng Lăm làm Tiểu Tứ nhất thời giơ chân, kí chủ nhà mình có quá trì độn phải hay không, đã bị sĩ tới mặt rồi mà vẫn còn nói không cảm giác.

Lăng Lan vừa định an ủi Tiểu Tứ thì đột nhiên biến sắc, cô cảm giác hơi thở của Tề Long ở bên ngoài có chút không đúng, tinh thần lực vậy mà bắt đầu chấn động kịch liệt.

“Giúp ta nghĩ biện pháp hoàn thành bài kiểm tra của Nhất hào đại sư vào 3 ngày sau!” Lăng Lan trực tiếp bỏ lại một câu rồi không để ý Tiểu Tứ kháng nghị, nhanh chóng đi ra ý thức hải để ra ngoài. Tình huống của Tề Long có chút không ổn, cô phải cẩn thận chú ý.

Giờ phút này thần kinh Lăng Lan đã buộc chặt, thân thể hơi cúi về phía trước, hai tay cũng hơi buông xuống, hợp thành chữ thập ẩn, đùi phải cũng lùi về sau, chân hơi nhón lên—— đây là tư thế dễ dàng bùng nổ lực lượng toàn thân nhất, là tư thế mở đầu trong chương trình trụ cột thể thuật mà năm nay Cửu hào mới dạy cho cô, vừa công vừa phòng.

Lúc này, Tề Long nguyên bản cúi đầu đột nhiên ngẩng đầu, đập vào ánh mắt mọi người chính là đôi mắt đỏ thẫm của cậu ta, tràn ngập sát khí. Bất quá sát khí này chỉ nhằm vào giám khảo, xem ra hành động giám khảo đùa giỡn Hàn Kế Quân đã chọc giận Tề Long, cũng khiến cậu ta vì thế bạo phát.

Giám khảo cảm giác được sát khí của Tề Long, trong mắt lướt qua một tia kinh ngạc, anh ta nhanh chóng nhảy ra sau, khi tiếp đất thì ngay lập tức thay đổi tư thế đứng và khí thế, mười phần sẳn sàng chiến đấu.

Tề Long hô to một tiếng, cả người giống đạn pháo vọt về phía trước, tay nắm chặt hướng về phía giám khảo. Một tiếng nổ lớn vang lên, sau đó bụi đất bay đầy trời, cơ hồ chặn tầm mắt mọi người.

Chẳng lẽ Tề Long đánh trúng giám khảo, khiến giám khảo ngã xuống đất rồi? Những đứa trẻ khác không nhìn thấy rõ, vẻ mặt mê mang nhìn nhau, không biết phải làm thế nào cho tốt.

Chỉ có Lăng Lan mày khẽ nhếch, sắc mặt ác liệt. Những người khác không thấy rõ tình huống cho nên không biết phát sinh cái gì, nhưng Lăng Lan nhìn thấy rất rõ ràng, Tiểu Tứ giúp cô chiếu lại hình ảnh của Tề Long và giám khảo lúc nãy, nó không có bị bụi đất ảnh hưởng tầm nhìn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.