Đại Niết Bàn

Chương 20: Q.1 - Chương 20: Trước giờ quyết chiến




Không chấp hai tên mặt dầy vô lại này, Tô Xán chuyển đề tài:

- Ngày kia thi rồi, bọn mày ôn tập ra sao?

- Có gì mà phải ôn với tập, tao xem qua loa sách vở là được, chỉ có mấy ngày thôi, mày còn đâm đầu vào học làm cái gì, nước đến cổ rồi nhảy sao kịp! Tao thấy đám Vương Uy Uy không tệ, đợi thi xong tìm bọn chúng so tài, kỹ thuật của bọn nó đáng học tập.

Lưu Duệ khoát tay không thèm để ý:

- Bằng vào mày à, trước tiên thắng tên béo Tiểu Ngũ đi rồi hẵng nói nhé, tao bắt bài được thằng đó rồi, lần sau chơi đôi công với nó.

Tô Xán phục hai tên này nói gì cũng kéo game vào được, cuộc đời u ám của mình trước kia có đóng góp không ít công sức của hai tên "bạn tốt" này, nhưng mà ai bảo mình cam tâm đọa lạc chứ. Lần nữa cố thay đổi chủ đề, nghiêm mặt nói:

- Tao nói nghiêm túc đấy, mấy ngày này tao liều mạng ôn tập, giáo viên bọn tao phát tập đề nội bộ các môn, làm hết đề trong đó là tương đương hệ thống lại kiến thức. Mai chúng mày xem qua đi, chơi thì lúc nào chả được, mấy ngày cuối rồi, không học là muộn đấy.

Hai tên giương mắt nhìn Tô Xán như thấy thứ không phải là đồng loại, một lúc sau thấy Tô Xán không giống đang đùa, mới thu ánh mắt lại.

- Nhưng mà học học không vào, nên chiều nay mới muốn đi chơi, biết làm sao được chứ, mày tưởng tao không muốn học à, nhưng mà chỉ còn ba ngày nữa có cố chẳng ăn ai, tao học thế nào tao tự biết.

Tiết Dịch Dương lắc đầu:

- Còn tao thì chỉ cần ôn tập qua một chút thôi, dù sao chỉ cần thi vào Nhị Trung là được rồi, cha tao cũng không yêu cầu cao.

Tô Xán hạ thấp yêu cầu, y cũng muốn thay đổi cả vận mệnh không quá thuận lợi của hai tên bạn, nhưng chuyện này không thể quá gấp gáp:

- Vậy bọn mày có vấn đề ở môn nào, tao cho chúng mày tập đề môn đó, thi hai ngày rưỡi, tranh thủ ôn trọng điểm môn đó trước sẽ tốt hơn, thi xong bọn mình đi ăn mừng.

Tiết Dịch Dương cau mày nghĩ:

- Tiếng Anh, hóa học, số học hơi kém một chút, môn học thuộc thì thời gian quá ngắn không ăn thua, bỏ qua cũng được.

- Tao thì chỉ có ngữ văn, vật lý, tiếng Anh, hóa học hơi yếu ...

Lưu Duệ gập ngón tay tính, thấy hai tên bạn tròn mắt, thái độ rõ ràng là "chỉ" bằng đó thôi à, mặt dày bổ xung:

- Cả số học nữa.

Tô Xán vỗ trán bồm bộp:

- Sáng mai tao sẽ photo đưa cho bọn mày, ngày đầu thi ngữ văn và số học, tranh thủ ôn hai môn này trước.

Trước kia cả ba đều né tránh không nói tới đề tài thi cử học hành, thành tích cả ba trong lớp đều nằm ở nửa cuối, không hứng thú với chuyện học, học hành chẳng qua là để ứng phó với thi cử mà thôi, bây giờ Tô Xán nghiêm túc nhắc tới như thế làm cả hai tỉnh ngộ, nhìn thấy khó khăn trước mắt, cũng trở nên nghiêm túc.

Chia tay trước cửa tiểu khu, Tiết Dịch Dương ngập ngừng mấy lần mới lo lắng hỏi:

- Mày thực sự định thi vào Nhất Trung à?

- Cái gì?

Lưu Duệ vừa rồi mua trên đường một xâu thịt dê nướng, đang nhai nghe câu này thịt rơi vào họng, cố nuốt trợn nuốt trạo, ứa cả nước mắt ra:

- Nhất Trung á!?

Tô Xán thản nhiên gật đầu.

Tiết Dịch Dương rõ ràng vẫn cho rằng Tô Xán thi vào Nhất Trung hoàn toàn vì theo đuổi Trần Linh San, thương hại nói:

- Nghĩ lại đi ... Mày không vào được đâu.

Lưu Duệ sờ trán Tô Xán:

- Mày không sốt chứ? Hay bị chó dại cắn?

Tô Xán rất muốn vật cả hai tên xuống đất cho một trận, nhưng trong ba người y không những ít tuổi nhất, mà cũng thấp bé nhất, mới chỉ 1m64, hai tên kia 1m70 và 1m73, đánh không nổi.

Chuyện này chẳng giải thích được, Tô Xán quay đầu về nhà:

- Vụ đánh cược của tao với mày vẫn hữu hiệu.

Đằng sau truyền tới tiếng Lưu Duệ ù ù cạc cạc hỏi Tiết Dịch Dương:

- Bọn mày đánh cược cái gì vậy?

…..

Sáu giờ sáng.

Cho dù là mùa hè, bầu trời vẫn chỉ tờ mà sáng, nửa tiếng đồng hồ nữa chuông báo thức mới reo, nhưng Tô Xán đã mở mắt, không sao ngủ được.

Y vừa nằm mơ, mơ thấy ngày của nhiều năm trước, thi trung khảo quá kém, mẹ vì không kiếm được tiền xin cho y vào trường mà ngồi trên ghế khóc, đó là lần đầu tiên Tô Xán thấy mình nhỏ bé, nhỏ bé không có chút sức mạnh nào, vô số người nhìn mình lạnh nhạt, đó chỉ là phần đầu cơn ác mộng mà Tô Xán không muốn nhớ lại.

Tô Xán hoảng sợ ngồi bật dậy bật đèn, y sợ tất cả chỉ là một giấc mộng, giống như một người trúng sổ xố, cứ trằn trọc không ngủ được, chỉ sợ đó là giấc mơ không có thật, y cũng sợ mình trùng sinh chỉ là bong bóng vỡ, vận mệnh y chưa bao giờ thay đổi.

Thật may, cái đèn chiếu sáng trên vách tường như đơn sơ, thế nhưng vẫn tỏa ánh sáng ấm áp như trong ký ức, mình vẫn ở nhà, sờ mó xương cốt toàn thân, vẫn là tấm thân gày gò tuổi mười sáu. Bên cạnh đồng hồ báo thức là cuốn lịch nhỏ, bên trên ghi rõ ràng là ngày mùng 7 tháng 6.

Là mùa hè năm 1998.

Xuyên việt là thật, mà hôm nay thi tốt nghiệp cũng là sự thực.

Chừng sáu rưỡi, cửa phòng phía cha mẹ mới mở ra, mẹ mặc tạp dề ở nhà bếp xong nhìn qua cửa sổ thấy Tô Xán đã mặc xong quần áo đang kiểm tra lại tài liệu và dụng cụ đi thi.

- Mỗi thứ mang theo hai cái cho yên tâm, hôm qua mẹ mua toàn bộ đồ dùng mới cho con để trên bàn đó. Hôm nay tới lúc con làm ra thành tích rồi đấy.

Ăn xong trứng luộc sữa bò, Tô Xán thấy mình động lực mười phần:

- Mẹ cứ yên tâm đi, con sẽ làm tốt.

Đổi lại là trước kia Tằng Kha chẳng lo lắng chuyện thi cử của Tô Xán, rõ ràng chẳng phải con mình giỏi giang gì, mà nhìn thái độ học tập của Tô Xán là đủ hiểu chẳng thể tới đâu được, tuy thường cổ vũ con, nhưng bà chấp nhận số phận rồi.

Nhưng hôm nay thì khác, Tô Xan mấy ngày qua thắp đèn học suốt đêm, làm Tằng Kha có thêm hi vọng, có hi vọng là có lo lắng, có lo lắng cũng có yên tâm, vì con trai nhanh chóng trưởng thành.

- Dù Tô Xán không thi đỗ thì sao nào? Nó đã biết suy nghĩ rồi, đồng thời thực sự nỗ lực rồi, dù không đủ điểm, mình cũng vay tiền xin cho nó vào Tam Trung học.

Tô Xán ra ngoài cửa thấy mấy đứa cùng cấp với mình, có điều không thân thiết như Lưu Duệ và Tiết Dịch Dương, chỉ chào hỏi qua loa rồi vội vàng đi qua, tới cửa từ gặp hai thằng bạn xấu từ tầng năm và tầng bảy đi xuống, cả hai đều rất hưng phấn.

- Ê, Tô Xán, tập đề mày cho bọn tao mượn được đấy, tập đề thi tham khảo của bọn tao chỉ có kết quả, cái của mày có cả chi tiết quá trình giải đề, cực kỳ tỉ mỉ. Chậc, không ngờ ở Tam Trung có thứ tập đề nội bộ này.

Tô Xán nhe răng cười, quá trình giải đề trên đó toàn là do y viết, khi in ra thì bút bi thành màu bút chì, mà chữ Tô Xán tất nhiên là chữ người lớn, nên hai đứa nghĩ là giáo viên Tô Xán gải, mà Tô Xán cũng chẳng nói ra.

Mọi người hôm nay cùng đường, lên xe bus rồi Tô Xán mới hỏi:

- Thế mày ôn tập ra sao, có tập đề này chắc như hổ thêm cánh hả?

- Đâu ra chuyện nhẹ nhõm thế.

Tiết Dịch Dương vươn vai ngáp dài một cái, trước kỳ thi quan trọng hắn chẳng ngủ ngon:

- Cho dù có đáp án, nhiều kiến thức không tiêu hóa được, bộ đề đó nếu không nhìn đáp án nhiều lắm tao làm được ba bốn chục bài, số học tao còn có chút tự tin, tiếng Anh thì quá khó, ba mươi bài là cực hạn, vật lý và hóa học thì trên năm mươi, dù sao mai mới thi, hôm nay về có thể xem thêm một chút.

Lưu Duệ ngồi hàng trên quay lại nói:

- Tao cũng tầm tầm đó, bộ đề ấy có vượt hạn quá không, tao đã ôn tập hệ thống sơ sơ rồi, cũng khác nắm chắc.

Xe tới trạm tiếp theo dừng lại, một nhóm học sinh đi lên, Tiết Dịch Dương và Lưu Duệ tức thì ngây người.

Đường Vũ đeo cặp màu phấn hồng, mặc áo thể thao liền mũ cực kỳ đáng yêu, mái dài chớm bai dợn sóng óng mượt, gió nhẹ thoảng qua, vài sợi tóc phất phơ theo từng bước chân theo những tâm hồn xao động, phối hợp với chiếc quần jeans tôn vinh chặm chân dài thon thả, cô đi giữa lối đi xe bus, nắm lấy thanh sắt, nhìn thấy Tô Xán khẽ mỉm cười:

- Xin chào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.