Dã Thú Ngửi Tường Vi

Chương 3: Chương 3: Không chịu nổi




Đương Từ Trường Thanh từ trong núi nhỏ đi ra, sắc trời không ngờ đã chạng vạng, trong bụng không có cảm giác đói khát, ngứa ngáy trên người cũng tốt hơn một ít, hắn hơi hơi giật giật tứ chi cứng ngắc, lúc này ở cửa truyền đến tiếng bước chân, Từ Trường Thanh nghe ra là Vân di, đáy lòng hắn có chút vui mừng, không khỏi chờ mong nhìn lại.

Cửa bị nhẹ nhàng kéo ra, Vân di cẩn thận dẫn nâng váy nghiêng người tiến vào, trong tay còn cầm hộp gỗ, đóng cửa lại quay đầu liền thấy Từ Trường Thanh nằm ở trên giường, ánh mắt sáng ngời trong suốt nhìn nàng.

Vân di có chút hồ nghi, đứa nhỏ này sao lại im lặng như vậy, nhưng vẫn quan tâm hỏi:“Thanh Nhi có đói bụng không? thân mình còn ngứa không ? có phải không nghe lời gãi mặt hay không?” Một câu cuối cùng mới là trọng điểm, cũng là điều nàng quan tâm nhất.

Bởi vì triều đại hiện tại dân phong là cực kì chú trọng bề ngoài, dung mạo hỏng rồi cho dù là nam nhân cũng sẽ bị người ghét bỏ, cho nên hắn mới luôn mãi dặn dò hắn không cần gãi mặt, hy vọng hết bệnh rồi đừng lưu lại sẹo mới tốt.

Từ Trường Thanh tự nhiên biết nàng lo lắng, thần sắc có chút ảm đạm, nhưng vẫn cười hì hì trả lời:“Thanh Nhi vừa mới tỉnh ngủ, không đói bụng, thân mình cũng không ngứa , cũng không gãi mặt, không tin ngươi xem.” Trước kia hắn ở trước mặt Vân di luôn có chút tùy hứng, mỗi lần nàng tới đều sẽ kêu ca, hấp dẫn sự chú ý của nàng, nay hắn đã không còn là Từ Trường Thanh trước, tự nhiên sẽ không đùa giỡn trò xấu của trẻ con này.

Vân di nghe xong âm thầm nói, thường nàng lui tới hỏi như vậy, đứa nhỏ này cuối cùng sẽ lớn tiếng ồn ào nơi này đau nơi kia cũng đau, bắt nàng trấn an nửa ngày mới thỏa mãn, nhưng hôm nay lại nhu thuận nghe lời một cách thần kỳ, câu hỏi cũng đều đáp rõ ràng, giống như hiểu chuyện hơn không ít.

Bất quá nàng vẫn tiến lên nhìn, ân, trên mặt xác thực không có dấu vết gãi ngứa, vì thế cười cười trấn an, tùy tay đặt thực hạp trong tay đưa tới trên bàn, sau đó thuần thục mở ra:“Vân di buổi chiều mua điểm tâm ngươi thích nhất, nhưng phải uống xong rồi thuốc mới có thể ăn, không thể đem thuốc nhổ ra, nếu không sẽ không cho ngươi ăn, nghe không ?”

Từ Trường Thanh ngẩng đầu nhìn vào trong chiếc hộp, là bánh quy xốp, bánh kia vừa mềm lại vừa tan trong miệng, không khỏi chạy ra nước miếng, hắn quả nhiên là đã lâu không có ăn, hung hăng nuốt nước miếng:“Thanh Nhi đã biết.”

Vân di nhìn bộ dạng đó của hắn, nhịn không được nở nụ cười, lập tức cầm lấy dược chung còn ấm đem nước thuốc màu đen rót vào trong bát, thuốc này mỗi gói tốn không ít bạc, nàng mỗi lần đều phải cẩn thận đun hai canh giờ, nấu qua bốn lần nược mới ra hết dược hiệu, nhưng Thanh Nhi không thể chịu đắng, mỗi lần đều uống một nửa phun một nửa, khiến nàng lo lắng không thôi, để hắn chịu uống thuốc nàng cũng coi như hao hết tâm tư, hôm nay còn cố ý đi xa mua mứt hoa quả về, dù thế cũng không thể để hắn lại phun ra .

Nàng đem mứt hoa quả xảy ra bên cạnh bàn, dùng thìa giảo giảo dược nước, cảm thấy không năng liền đứng dậy yếu uy hắn.

Ai ngờ Từ Trường Thanh nhưng lại chi đứng dậy tiếp nhận chén thuốc kia, lưu loát mấy ngụm đã đem một chén nước thuốc uống hết, đối với hắn mà nói, cái đắng hiện tại so với cái đắng ngày sau phải chịu, quả thực là so với mật còn ngọt hơn.

Vân di thấy thế kinh hỉ nửa nọ nửa kia, đứa nhỏ này là lần đầu tiên chủ động uống thuốc, trước kia lần nào không phải bắt nàng dỗ nửa ngày, lập tức đưa mứt hoa quả cho hắn, Từ Trường Thanh lại nuốt xuống miệng nước đắng, buông bát nhỏ giọng nói:“Ta muốn ăn bánh quy xốp.”

Vân di tự nhiên đáp ứng, cao hứng lấy bánh hầu hạ hắn ăn, trong thực hạp còn có cháo, Từ Trường Thanh cũng nhất ăn hết, Vân di tất nhiên là đại hỉ, Thanh Nhi có thể ăn thuyết minh bệnh tật sắp đi .

Ăn cơm xong, cho Từ Trường Thanh dịch đệm chăn cho tốt, Vân di đứng dậy thu thập thực hạp, nhân tiện nhìn điểm tâm trên bàn nàng buổi sáng lưu lại, mở khăn ra phát hiện một khối cũng không nhúc nhích, không khỏi thở dài, trách không được buổi tối chịu ăn, đây là giữa trưa bị đói .

Nàng quả thật không trông cậy vào lão phụ kia có thể chăm sóc Thanh Nhi, bất quá là đưa chút bạc để nàng trông chừng, đừng để cho những thứ như mèo hoang dã cẩu tiến vào dọa sợ hài tử, thuận tiện nhắc nhở ăn cơm mà thôi, nhưng cũng không thể ép nhân gia.

Trong lúc suy nghĩ đã đem điểm tâm một lần nữa bao lại đặt ở đầu giường của Từ Trường Thanh, đau lòng nói:“Lưu lại để Thanh Nhi ban đêm đói bụng thì ăn.”

Thấy hắn gật đầu, Vân di lại dặn thêm hai câu sau mới mang theo thực hạp vội vàng ly khai, thẳng đến ngoài cửa nghe không được tiếng bước chân, Từ Trường Thanh mới một lần nữa đem ánh mắt đặt ở trên mạng nhện.

Vân di và mẫu thân hắn là thân sinh tỷ muội, Lưu gia từ nhỏ cũng là quan lại thế gia, chỉ là sau này gia đạo sa sút, từ khi mẫu thân qua đời, hắn bên này cũng chỉ còn lại một người thân là Vân di, nay cuộc sống của nàng cũng không tốt, năm nay gần hai mươi lăm lại không có con, gả cho nam nhân cả ngày bệnh tật, tính tình không tốt lại ngại nàng không sinh con, một bộ lo cho bản thân kéo dài một vài năm, gần đây bệnh nặng , về sau mình lại bị thiên họa bị Từ gia ném ra, mệt Vân di hai mặt chịu tội.

Bất quá, điều này hết thảy rất nhanh sẽ kết thúc, Từ Trường Thanh nhìn chằm chằm mạng nhện kia, hắn nhớ rõ nam nhân kia nằm bệnh không đến lập hạ, sau khi hắn mắc thiên họa không lâu liền tắt thở, tuy rằng Vân di thành quả phụ, nhưng cuối cùng cũng giải thoát rồi.

Đảo mắt qua vài ngày, nhọt mủ trên người Từ Trường Thanh nùng páo bóc ra hơn phân nửa, đã có thể xuống giường đi lại, không cần lại ở trên giường nằm như tử thi.

Nhưng hắn vẫn đợi trong phòng không đi ra ngoài, trong phòng không có gương hắn cũng biết hiện tại bộ dáng này dọa người cỡ nào, sờ trên mặt một phen tất cả đều là sẹo rỗ, thịt mới cùng làn da vốn có hoàn toàn là hai màu khác nhau, cái dạng này đi ra ngoài chỉ lọt vào bạch nhãn của người khác, biết như vậy hắn tự nhiên sẽ không tự đi rước lấy nhục.

Bất quá tôn tử của lão phụ kia đối với hắn ngược lại rất hiếu kì, thường thường từ cửa ném vài thứ, khối đá, da gà, phân gà, hôm nay lại là cái gì?

Từ Trường Thanh híp mắt nhìn thứ kia, một con chuột chết, không, còn chưa chết, phỏng chừng bị chà đạp thật lâu, trên người không da không lông .

Đợi đã, chuột không có da? tới vừa đúng lúc, lục dịch trong thạch động hắn vẫn không biết có thể dùng làm cái gì, có độc hay là không có độc, cho con chuột này thử xem.

Hắn mấy ngày nay quan sát, lục dịch kia cực kỳ ít, mỗi ngày chỉ có hai giọt, giờ Dần một giọt, giờ Tuất một giọt, lúc này chính là sắp có, nhưng lục dịch này không biết vì sao, tiếp xúc vào đá sẽ bị hút vào, Từ Trường Thanh ở trong phòng tìm tới tìm lui tìm được mấy sợi lông gà, thứ này không thấm nước, không biết có thể tiếp được lục dịch kia hay không, chỉ có thể thử xem.

Từ Trường Thanh đem mấy sợi lông gộp chung tiến vào núi nhỏ, không cần nói, thật sự khiến hắn nhận ra , trước kia thấy lục dịch này bị khối đá hấp nhanh như vậy, hắn tưởng là nước, nhưng khi hắn đem lục dịch lấy ra phát hiện thứ này kỳ thật dịch đậm, Từ Trường Thanh ngồi xổm, dùng lông gà cẩn thận đem lục dịch bôi lên thân chuột, lúc bôi chuột huynh vẫn không nhúc nhích, tựa hồ đã chết, nhưng một lát sau, lại có chút tinh thần bắt đầu giãy dụa tại chỗ, đợi đến buổi tối đã có thể chạy tán loạn, trên người cũng mọc ra một tầng da mỏng hồng hồng, giống như chuột con vừa sinh , ngày thứ hai liền tìm động nghênh ngang mà đi.

Lục dịch kia là vô hại , bôi lên có thể mọc ra da mới, điều này không thể nghi ngờ đưa đến cho Từ Trường Thanh mạc đại kinh hỉ, nếu hắn có thể thoát khỏi cái mặt rỗ này, hắn có thể sống được tốt hơn, không cần lại nhìn sắc mặt người ta, bị người ta khinh thường, cũng không cần sống vất vả như trước kia.

Cả một đêm hắn mới đè ép toàn bộ vui sướng này xuống, không hành động thiếu suy nghĩ, hắn phải đợi, đợi Từ gia chủ động buông mình ra, như vậy hắn mới có thể tiếp tục lưu lại bên người Vân di mà không bị mang về Từ gia.

Quả nhiên vài ngày sau từ sơn trang có hai nha hoàn đến đây, nói là đến xem Từ gia tiểu thiếu gia, thời tiết sắp nhập hạ có chút oi bức, khi các nàng tiến vào trên thân Từ Trường Thanh gầy da bọc xương, chỉ mặc khố ngồi ở trên giường.

Hai cô nương mười lăm sáu tuổi vừa thấy trên người và trên mặt hắn rậm rạp sẹo rỗ, một người trong đó đương trường sợ tới mức thét chói tai ra tiếng, một người khác tuy rằng không nhúc nhích nhưng sắc mặt tái nhợt, ánh mắt không dám nhìn loạn.

Từ Trường Thanh đối với điều này không chút nào để ý, chỉ lạnh lùng nói:“Là mẫu thân cho các ngươi tới ?”

Nha hoàn sắc mặt tái nhợt tuy rằng bị dọa, nhưng đáp lời vẫn thực cẩn thận, cúi đầu nói:“Hồi thiếu gia, đúng vậy.”

Từ Trường Thanh hừ một tiếng, thanh âm thanh thúy hỏi:“Lần này các ngươi đến, mẫu thân cho bao nhiêu ngân lượng.”

Nha hoàn kia nghe xong, suy tư một phen cắn răng nói:“Thiếu gia, ngân lượng phu nhân cũng không có……”

Từ Trường Thanh không kiên nhẫn ngắt lời nàng nói:“Không cho sao ?”

Nha hoàn bị hắn ắt trừng có chút sợ hãi:“Không không, chi phí thiếu gia ăn mặc phu nhân cho.”

Từ Trường Thanh sắc mặt vừa chậm:“Ngươi lại nói, đợi mấy ngày sau ta trở về chắc chắn hướng mẫu thân cáo tạ một phen.” Nha hoàn tư nuốt chút tiền bạc ở nhà giàu cũng không phải không có, nhất là loại công việc béo bở trời cao hoàng đế xa này, nhưng, nếu về sau Từ Trường Thanh nói ra không giống, các nàng sẽ chịu không nổi.

“Hồi thiếu gia, phu cho ba mươi lượng……”

Ba mươi lượng…… Từ Trường Thanh cười lạnh, nguyệt ngân của thiếu gia trong phủ đều là sáu mươi lượng, huống chi là sinh bệnh, hắn đến nơi này lại chỉ có ba mươi hai lượng, nhưng sắc mặt hắn không thay đổi, bình tĩnh nói:“Đem ba mươi lượng lưu lại, các ngươi có thể trở về.”

Nha hoàn kia vừa nghe vội gấp giọng nói:“Thiếu gia, tiền này phu nhân giao cho để ta cho lão phụ ở nhà này……”

Từ Trường Thanh không vui:“Tiền là của ta, tự nhiên do ta bảo quản, toàn cho ngoại nhân, sẽ chỉ làm người ta cắt xén chi phí của ta, chẳng lẽ các ngươi không nhìn phòng ở này? đây là nơi cho người ở sao ?”

Nha hoàn kia vẫn đang không chịu, giãy dụa nói:“Đây là phu nhân phân phó , phu nhân nói chúng ta không dám không……”

Từ Trường Thanh đột nhiên giận dữ ném tới một thứ trên bàn:“Sao nào, ta mắc bệnh một trận, các ngươi liền không đem ta để vào mắt? một khi đã như vậy, ta hiện tại sẽ theo các ngươi hồi phủ, đến lúc đó ta muốn giáp mặt thỉnh giáo mẫu thân, Từ phủ này rốt cuộc ai mới là chủ tử ai là nô tỳ !” Nói xong một phen xốc chăn lên.

Nha hoàn quá sợ hãi, lập tức quỳ rạp xuống đất:“Thiếu gia, này vạn vạn không thể a, dọc đường đi lặn lội đường xa đừng để bị thương thân mình, chúng ta đem tiền lưu lại.” Nói xong liền từ trong tú bao lấy bạc để lên bàn.

Ai ngờ Từ Trường Thanh nhưng lại như điên rồi cuồng tạp này nọ, còn mắng các nàng cút, hai nha hoàn kinh hoàng chạy ra khỏi cửa.

Sau khi ra khỏi thôn trang, một người có chút không phục nói:“Vừa rồi ngươi vì sao đem bạc đưa hết cho hắn ? hắn bất quá là một thiếu gia thứ xuất mà thôi, hiện tại mặt lại rỗ, Từ gia sao có thể dung hắn, chúng ta đem bạc lấy đi cũng không sao.”

Một người khác lại hơi trầm, nửa ngày mới chậm rãi nói:“Chúng ta bất quá là kẻ hầu, tứ thiếu gia không đắc thế cũng là thiếu gia, hắn nếu lúc này cứng rắn theo chúng ta hồi phủ chất vấn, dù phu nhân không muốn thấy hắn, chúng ta cũng sẽ không có kết cục tốt, chẳng bằng đem bạc đều đưa hết cho hắn, như vậy chúng ta cũng miễn một hồi tai hoạ……”

Nha hoàn kia vẫn chưa hết giận, bị bệnh đày tới nơi xa xôi này ai chẳng biết, đợi trở về nàng nhất định phải đem tứ thiếu gia thêm mắm thêm muối nói với phu nhân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.