Cực Phẩm Thảo Căn Thái Tử

Chương 1: Chương 1: Anh Hoan dùng thành tín đi giữa thiên hạ






20 năm sau.

Sau khi cải cách mở ra, thành phố Ninh Hải trải qua biến đổi to lớn, thành thị đã tỏa ra diện mạo mới toanh, đường xá rộng rãi, đèn đường sáng lóa mắt, từng tòa nhà đồ sộ cao vút trong mây, còn có gái trai ăn mặc quần áo thời thượng, đi lại vội vã. Không một thứ nào là không cho thấy Ninh Hải đã trở thành một tòa đô thị hiện đại hóa theo tiêu chuẩn quốc tế.

Mặt trời chiều chìm vào bên kia chân núi, màn đêm dần dần bao phủ lấy tòa đô thị phồn hoa huyên náo này. Đèn hoa theo trình tự đốt sáng lên mỗi một con đường sạch sẽ rộng lớn ở bên trong thành phố.

Khu buôn bán ở trung tâm đô thị Ninh Hải, người đến người đi ở trên đường đều vội vàng. Kết thúc một ngày làm việc, ai cũng đều gấp rút bước nhanh, chạy về căn nhà nhỏ bé ấm cúng của mình.

Trong một quán cà phê trang nhã yên tĩnh ở bên đường, một nam một nữ ngồi bên một chiếc bàn dựa vào cửa sổ.

Người nam khá đẹp trai, khuôn mặt thanh tú, đôi mày kiếm kéo dài từ trên xuống, dưới hai hàng mi là đôi mắt trong veo linh động, đôi khi hiện lên vẻ bất cần đời, còn có vài tia giảo hoạt mà không ai nhìn ra được.

Người nữ cũng rất xinh đẹp, tóc quăn gợn sóng, một đôi mắt phượng mê người, trong mắt hơi hiện đào hoa, không biết đã câu mất hồn phách của bao nhiêu người. Đôi môi anh đào đỏ hồng có chút cong lên, làm cho người ta nhịn không được muốn tiến lên hái đi mùi hương trên miệng nàng, thật sự là "mi kiều mục mị, thể tô như xà."

Một đôi trai gái xinh đẹp ngồi đối diện nhau, khiến cho rất nhiều thanh niên thuộc thành phần tri thức ở bên trong quán cà phê liếc mắt.

Diệp Hoan nhìn chằm chằm người con gái đẹp đang cười nói tự nhiên trước mặt mình, trong lòng nổi lên một chút chua xót.

Thật sự là trời sinh vưu vật, chỉ tiếc, trời đã định chỉ có thể cùng nàng có một đoạn duyên phận ngắn ngủi như sương sớm...

Thật không nỡ...

Dưới ánh đèn mờ nhạt lại mang thêm vài phần mập mờ, vưu vật hướng về phía Diệp Hoan tự nhiên cười nói, khẽ nhõng nhẽo gọi:

"Anh Hoan..."

Diệp Hoan chấn động thân hổ, nửa mình dưới tiểu Diệp Hoan kìm lòng không được đứng dậy kính chào. ----Thằng em vẫn rất là hiểu lễ phép, nhất là khi thấy phụ nữ xinh đẹp.

Đây là một cô gái có kinh nghiệm lâu năm, nàng hiểu được dùng giọng nói gì nói chuyện có thể gợi ra dục vọng nguyên thủy của đàn ông, hao cốt mê hồn.

"Anh Hoan... Hôm nay người ta đọc một quyển tập chí ô tô, có một chiếc xe thể thao Chevrolet thật đẹp nha..."

Vưu vật phong tình vạn chủng, vặn vẹo uốn éo thân thể, chiếc lưỡi đỏ tươi thơm tho linh hoạt liếm lấy môi trên.

Diệp Hoan giật mình một cái, dục vọng tràn ngập trong lòng lập tức hóa thành hư không, bật người suy nghĩ, khôi phục lại lý trí.

Hàng hóa nhỏ thật là có can đảm mở miệng nha. Quần áo đồ trang điểm, ca còn có thể gắng gượng gom góp thỏa mãn ngươi. Ngươi nha, không ngờ muốn ta tặng cho ngươi xe thể thao? Coi bố mày giống kẻ xem tiền như rác sao?

Dưới ngọn đèn mờ nhạt u ám trong quán cà phê, đôi mắt của Diệp Hoan bỗng nhiên nổi lên vài phần chán nản cùng thương cảm. Bầu không khí ngọt ngào giữa hai người tiến vào vẻ đau buồn nhấp nhô.

Trầm mặc một hồi, Diệp Hoan dùng giọng nói khàn khàn, mang theo vài phần tang thương và rầu rĩ.

"Vưu vật..."

"Hở?" Vưu vật nhẹ nâng lông mi.

Đã cùng nàng sinh ra quan hệ không thuần khiết một tuần lễ. Đến bây giờ ngay cả tên của nàng cũng chưa từng nhớ kỹ, thường dùng "Vưu vật" để nói về nàng ở trong lòng, không để ý lỡ miệng rầu.

"...Ý anh nói là, em thân yêu ơi, chúng ta chia tay thôi."

Trong mắt Diệp Hoan rất nhanh nổi lên ánh sáng trong suốt của nước mắt.

Vưu vật giật mình, mở to đôi mắt hạnh:

"Tại sao vậy? Anh không thương em? Người ta làm gì sai sao?"

Diệp Hoan lấy một tay che mắt, nước mắt từ trong bàn tay lặng yên chảy ra. Giống như thời gian ngọt ngào hạnh phúc của hai người mấy ngày nay, tất cả đều không thể giữ lại.

"Anh đương nhiên yêu em rồi, nhưng... Chúng ta không thể ở bên nhau!"

Vưu vật không cam lòng ép hỏi:

"Vì cái gì?"

Khuôn mặt đau đớn của Diệp Hoan nổi lên vẻ tuyệt vọng, cùng nỗi nhớ nhung sâu đậm đối với vưu vật:

"Chúng ta không thể ở bên nhau, là vì..."

Diệp Hoan thống khổ đem hai tay đan xen vào bên trong mái tóc đen dày đặc, khóe miệng vặn ra một đường vòng cung đầy bi thương:

"...Anh bị ung thư! Mạng sống bắt đầu đếm ngược..."

Vưu vật càng kinh ngạc, nghẹn ngào nói:

"Ung thư?"

Diệp Hoan rất nghiêm túc giải thích:

"Ung thư, tiếng Anh gọi là cancer, tên gọi chung của các u bướu ác tính trong thân thể, tốc độ sinh trưởng và phân liệt cao hơn bình thường, khiến cho thân thể..."

Vưu vật rất không lễ độ cắt đứt lời hắn:

"Nói nhảm! Em đương nhiên biết ung thư là cái gì, nhưng mà, anh làm sao có thể bị ung thư?"

Diệp Hoan đau đớn nói:

"Đúng vậy! Tại sao lại là anh? Trên đời này, vì cái gì mà người tốt luôn luôn không sống lâu..."

"Anh bị ung thư gì?"

Diệp Hoan không cần nghĩ ngợi nói:

"Ung thư gan, làm việc xã giao, cùng khách hàng uống rượu nên bị bệnh, đã là giai đoạn cuối..."

Nói xong, Diệp Hoan móc từ trong túi ra một tờ giấy chẩn đoán bệnh mỏng te, giống như là nâng lấy sinh mệnh yếu ớt đang trôi qua của hắn, cẩn thận từng li từng tí đem nó đưa tới trước mặt vưu vật. Hai bàn tay run lên nhè nhẹ, tựa như đối với sinh mệnh của mình rất nhớ nhung, rất kích động.

Vưu vật đưa tay tiếp lấy, mắt hạnh nhanh chóng lướt qua trên tờ chẩn đoán bệnh, sau đó nhìn hắn đầy hoài nghi.

Diệp Hoan khẽ khép mắt lại một nửa, tiếp tục lấy sự bi thương của hắn kể:

"...Bác sĩ nói, thời gian của anh chỉ còn một tháng. Một tháng sau, anh sẽ bị đốt thành một đống tro bụi, cất ở trong hộp nhỏ, rắc vào trong sơn hà tráng lệ của tổ quốc, ví dụ như Trường Giang, Hoàng Hà..."

"Anh nói anh bị ung thư gan?"

Vưu vật thình lình nói.

"Đúng."

"Nhưng trên giấy khám bệnh của anh ghi là ung thư dạ dày..."

Vưu vật rất bình tĩnh chỉ ra sơ hở.

"Hả?"

Diệp Hoan túm lấy giấy tờ khám bệnh, nhớn nhác đọc lướt qua, bộ mặt bình tĩnh khó thể nhận ra gần như đang co giật. Tiếp đó, lại đưa giấy khám bệnh trả trở về, rất điềm tĩnh nói:

"Có lẽ tế bào ung thư di chuyển. Mà ung thư dạ dày thì cũng giống như vậy thôi, đều là do công việc bận rộn mang đến, vinh dự!"

"Giấy tờ chẩn đoán bệnh ung thư dạ dày chỉ có một tờ giấy mỏng? Mọi số liệu kết quả kiểm tra tất cả đều không có?"

"...Để quên ở nhà. Quá nhiều quá nặng. Kết quả kiểm tra chồng chất lên so với bốn kho sách còn cao hơn. Thật mà! Tin anh đi, anh Hoan này dùng tấm lòng thành tín đi giữa thiên hạ..."

Một lớp sương lạnh dần phủ lên khuôn mặt của vưu vật, vẻ đẹp đẽ không ngăn được nụ cười lạnh lùng.

"Được thôi, dù cho những thứ này đều nói được thông suốt, thì bây giờ tôi chỉ có một vấn đề muốn hỏi anh..."

"Có hỏi tất nhiên trả lời!"

Trán của Diệp Hoan hơi hơi đổ mồ hôi.

Hai ngón tay mảnh mai trắng ngần của vưu vật nhặt lên tờ giấy chẩn đoán bệnh ung thư mỏng tang, khóe miệng mang theo dáng cười mỉa mai, nhìn Diệp Hoan không chớp mắt, cười rất ngọt ngào nói:

"...Bị ung thư tôi có thể hiểu, không mang số liệu kiểm tra tôi cũng có thể tin. Vấn đề là... Trên tờ giấy chẩn đoán bệnh này của anh vì sao lại đóng con dấu màu hồng phù hiệu của 'Cư xá Tịnh An phòng khám bệnh Tiện Dân'? Chẳng lẽ cư xá khám bệnh bây giờ ngay cả bệnh ung thư đều có thể chẩn đoán được?

Diệp Hoan kinh ngạc mở to mắt, sau đó cúi đầu, ở góc phải phía dưới tờ chẩn đoán, con dấu đỏ tươi không nghiêng không lệch đóng ở phía dưới giấy kết quả khám bệnh, đỏ chói cả hai mắt người ta.

"****! Thằng nào, thằng nào đóng con dấu này vậy? Cái này còn không phải là thêm phiền phức à?"

Diệp Hoan buột miệng chửi.

Đang lúc nói, khuôn mặt vưu vật ở phía đối diện đã muốn chuyển thành mặt góa phụ, lời nói lạnh như băng ngọc:

"Diệp Hoan! Muốn bỏ lão nương ngươi cứ nói rõ! Viện cớ hạ lưu này để chia tay. Ngươi định kinh tởm lão nương, hay là muốn kinh tởm chính mình?"

Vưu vật căm hận đập bàn đứng dậy, hương thơm theo một làn gió phất qua mũi, hình bóng xinh đẹp của nàng đã mịt mờ phai dấu.

Diệp Hoan mặt đỏ tai hồng ngồi ở bên cạnh bàn. Bao nhiêu phần xấu hổ trên mặt vừa lóe lên, lập tức liền khôi phục trở lại vẻ bình thường rất nhanh.

Tiu nghỉu thở dài đầy hối tiếc một lát, Diệp Hoan lắc đầu, sau đó tiêu sái nhún vai, làm một động tác không có gì quan trọng.

Kết quả mong muốn đã đạt được, tuy rằng quá trình sinh ra một chút việc bất ngờ. Nhưng mà giờ đây đã không quan trọng.

Chia tay là một việc chẳng đặng đừng, vốn chỉ là một đoạn duyên phận mong manh ngắn ngủi. Diệp Hoan không phải là người đàn ông đầu tiên của vưu vật, cũng tất nhiên chẳng phải là người cuối cùng của nàng. Quan trọng nhất chính là, Diệp Hoan là người nghèo, không hơn không kém người nghèo. Hắn thật sự nuôi không nổi vị vưu vật đốt tiền đốt đến lợi hại như vậy. Thêm nữa, Diệp Hoan có thể chắc chắn rằng, một khi vưu vật phát hiện sự béo bở trên người hắn bị ép sạch hầu như không còn, nàng sẽ không chút nào do dự một chân đá hắn bay đi mất.

Cùng với việc sau này bị nàng ném đi, lại còn không thừa dịp bây giờ ra tay trước để chiếm lợi thế.

Kẻ nghèo ngẫu nhiên lóe lên lòng tự tôn, thực ra pha trộn ở bên trong phần nhiều là sự thê lương.

Thế giới này rất thực tế. Cả trai lẫn gái sống không biết hổ thẹn. Ai cũng không phải của ai. Tất cả mọi người đều có chuyện cũ buồn vui, cũng có tương lai không thuộc về một nửa nào khác.

Đã vậy, gặp nhau chi bằng hoài niệm.

Việc đến nước này, hiện tại không phải là thời điểm nhớ lại gian tình, Diệp Hoan bây giờ khó hiểu nhất chính là... Con dấu màu hồng ở trên tờ chẩn đoán bệnh rốt cuộc là như thế nào?

Một đoạn tình cảm so sánh với cảnh chia tay đẫm lệ trong phim hàn còn muốn hoàn mỹ, bị một con dấu màu hồng đột ngột xuất hiện, hại tới biến thành hài kịch Coca-Cola. Diệp Hoan, vị này vừa làm biên kịch vừa kiêm đạo diễn, kiêm luôn cả diễn viên cực kỳ không vui.

Tối qua, lúc Trương Tam từ phòng khám bệnh trộm ra tới tờ giấy chẩn đoán đưa cho hắn, Diệp Hoan nhớ rõ ràng phía trên làm gì có con dấu nào, làm sao hôm nay lấy ra lại không giống?

Khó hiểu nha...

Chẳng lẽ có người ở trong nhà đổi nghề làm giấy tờ chứng nhận giả mạo sao?

--------------------------------

Lúc Diệp Hoan đi ra khỏi quán cafe đã là 8, 9 giờ tối. Gió đêm hiu hiu mát mẻ. Khí trời tháng 10 dần dần trở rét mướt, gió lạnh thổi vào cổ, khiến hắn kềm không được run cầm cập.

Móc ra từ trong lồng ngực một điếu thuốc hiệu Bạch Sa ngậm trên môi, ngón tay cái dựng lên che lại, Ba~ một tiếng giòn giã, hộp quẹt bốc lên ngọn lửa xanh u, một vầng khói thuốc thở ra, rất nhanh bị gió lạnh thổi tan.

Nên về nhà thôi, mấy ngày nay mỗi ngày đều cùng vưu vật tốn kém, mất không ít tiền. Trong túi đã héo như bà cụ phòng R-U. Đi về cùng mấy anh em thương lượng một cái làm sao kiếm tiền, ngày mốt còn phải giao tiền mướn phòng.

Giữa lúc Diệp Hoan đang đầy đầu dập bàn tính kiếm tiền, thì bị một âm thanh non nớt của trẻ con thu hút sự chú ý.

"Bong bóng của con! Bong bóng của con!"

Âm thanh của đứa trẻ mang theo tiếng khóc hoảng hốt. Diệp Hoan quay đầu nhìn lại, một cái bong bóng xinh xắn màu hồng phấn từ từ bay lên cách mặt đất hơn 2m. Một bé gái khoảng 5,6 tuổi đang âu sầu nhìn vào bong bóng ngày càng bay lên cao, trên khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc tràn đầy nước mắt. Ở bên cạnh bé là một người khoảng 20, 30 tuổi, dường như là cha của nàng, đang ngồi xổm xuống nhẹ giọng an ủi.

Nhưng cô bé chỉ không ngừng lắc đầu, trông theo chiếc bong bóng cách nàng càng ngày càng xa, dường như không thể giữ lại được nữa, nước mắt trên khuôn mặt nhỏ bé càng ngày càng rơi rớt không ngừng.

Diệp Hoan cười nhẹ, tia sáng trong ánh mắt bộc lộ ra một chút phức tạp.

Thời thơ ấu, nên không có nuối tiếc, cho dù là một chiếc bong bóng màu hồng phấn nho nhỏ, cũng là sắc thái không thể thiếu trong thời thơ ấu.

Trong vẻ mặt thương tiếc của người đi đường qua lại, một chiếc bóng màu đen lại phóng lên trời, dùng động lượng không thể tưởng tượng nổi đạp lên trên lan can bên lối đi bộ, mượn lực mạnh mẽ nhảy lên, cả người như một con chim lớn màu đen, bay vọt lên hai mét cao, khó khăn bắt lấy sợi dây màu trắng phía dưới quả bong bóng màu hồng...

"Woa-" Cô bé trợn to hai đôi mắt trong veo đẫm lệ, nước mũi vẫn còn treo trên mặt nàng, nét mặt vô cùng thán phục.

Cha của cô bé cùng người đi đường đều cũng ngơ ngác. Lực bật lên cỡ này, lực bộc phát cỡ này... Chàng trai này ở trong đội nhảy cao của tỉnh sao?

Rơi xuống đất tiêu sái, Diệp Hoan ngồi xuống, đem sợi dây trắng cột bong bóng đưa cho cô bé, nụ cười của hắn trong sáng như ánh nắng mặt trời.

"Tiểu muội muội, anh giúp em bắt lại bong bóng rồi, đừng có làm mất nữa nhé."

Cô bé vui mừng nhận lấy, bàn tay nhỏ trắng mịn no tròn nắm chặt sít sao lấy sợi dây, hướng về Diệp Hoan hô to gọi nhỏ:

"Spider-Man , Spider-Man!"

Mặt Diệp Hoan lập tức thành màu đen:

"Spider-Man cái gì? Tuổi còn nhỏ không được sính ngoại nha, anh là Lôi Phong!"

Cô bé đáng yêu chữa lại:

"Cảm ơn Lôi Phong thúc thúc."

"...Lôi Phong ca ca!" Diệp Hoan bất mãn uốn nắn, cũng nhẹ nhàng nắm cái mũi của cô bé, sau đó hướng về phía cha của bé gật đâu.

Cha của cô bé nắm tay con gái mình đang cao hứng nhảy lên từ từ đi xa. Diệp Hoan đứng thẳng dậy nhìn theo bọn họ, trong mắt hiện ra vẻ hâm mộ mà ngay cả bản thân hắn cũng không phát hiện.

Một tiếng cười sắc bén cắt đứt sự hâm mộ của Diệp Hoan, hắn ngạc nhiên quay đầu lại, một phụ nữ lớn tuổi tay trái đeo băng đội trưởng màu đỏ bước đi như bay, chạy về phía hắn.

"Ngươi! Mới vừa rồi là giẫm lên lan can bên lối đi bộ đúng không? Đừng có chối, ta thấy được rất rõ ràng đấy!

Diệp Hoan bị đình trệ một lúc, tiếp theo đưa ngón tay chỉ phía sau lưng lão thái thái, nét mặt vô cùng kinh hãi kêu to:

"Con gái nhà bà đang trần truồng chạy ngoài đường kìa!"

Lão thái thái ngạc nhiên quay lại.

Thân hình Diệp Hoan thừa cơ hóa thành một đạo khói đen, vù một tiếng, trong nhát mắt biến mất không thấy, lưu lại lão thái thái vẻ mặt đầy giận dữ.

---Lôi Phong làm việc tốt không sai, nhưng mà Lôi Phong làm việc tốt xong còn bị người ta lừa gạt tống tiền vậy là không đúng rồi, khinh ta là thằng ngốc sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.