• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: Phạm Mai

Hoàng Phủ Cảnh Hạo sau khi nghe xong tin tức cũng sửng sốt một hồi lâu, “Công chúa thật sự muốn đi Linh Ẩn Tự?”

“Đúng vậy, xe ngựa đã muốn chuẩn bị xong, có lẽ công chúa đã xuất môn rồi.” Hộ vệ đứng bên cạnh Hoàng Phủ Cảnh Hạo cung kính trả lời.

Hoàng Phủ Cảnh Hạo trong lòng sự u buồn đột nhiên đầy ắp, Xích Dương công chúa đây là muốn diễn kịch gì? Thật sự nàng tuyệt sẽ không để ý đến hành động của hắn sao?

“Trước khi ta chở về công chúa có chỗ nào khác lạ hay không?”

“Có thời điểm công chúa đùa giỡn với vài vị công tử không cẩn thận bị đụng vào đầu, sau đó hạ lệnh muốn che hoa viên, nhưng Nhâm Di cô nương ngăn cản, công chúa hạ lệnh cho nàng chăm sóc hoa viên.”

Trách không được hai ngày nay không có nhìn thấy Nhâm Di, nguyên lai là đi chăm sóc cho hoa cỏ. Hoàng Phủ Cảnh Hạo cau mày, “Có biết vì sao công chúa lại muốn phong tỏa hoa viên?”

Hoa viên kia là do hắn trồng một số thảo dược mình tìm được, thực trân quý, trước đây công chúa nhìn thấy vẫn luôn luôn rất vui mừng.

Hộ vệ do dự một chút, Hoàng Phủ Cảnh Hạo không hờn giận nhìn hắn một cái, “Có chuyện gì đều phải nói cho ta biết.”

“Là, công tử, trước khi ngươi trở về, Nhậm Di cô nương lại khuyên công chúa một lần, khuyên công chúa hãy quên đi tâm tư đối với ngươi, lần này công chúa đáp ứng rồi.”

Đáp ứng rồi? Câu nói đầu tiên có thể quyết định buông xuống tâm tư đối với hắn? Hoàng Phủ Cảnh Hạo ẩn ẩn cảm thấy trong chuyện này không hề đơn giản như vậy, Nhậm Di khuyên Xích Dương công chúa cũng không phải một lần hai lần, mỗi lần nói tới chuyện này đều bị công chúa xử phạt, lần này như thế nào có thể làm cho nàng thay đổi tâm tư?

“Công tử --”

“Không có việc gì, phái người đi theo bảo hộ an nguy của công chúa, về sau không được cho những người khác tới gần công chúa.”

“Là. Còn có một sự kiện, công chúa cho tiểu tử kia dời đi phủ công chúa.”

“Người nào?”

“Trước khi công tử chở về, công chúa ở bên ngoài cứu bà nội cùng đệ đệ của một thiếu niên, sau đó cái kia thiếu niên đã nói muốn báo đáp công chúa, sau đó vào phủ. Không biết vì sao, sáng nay công chúa lại làm cho hắn đi rồi.”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo nhíu mày, “Kia thiếu niên có cái gì thân gia bối cảnh?”

“Công tử yên tâm, chúng ta đều đã điều tra xong, chính là một đứ nhỏ trong gia đình nghèo khó, không có họ hàng, chỉ có tổ tôn ba người sống nương tựa lẫn nhau.”

Xích Dương công chúa muốn làm cái gì? Bồi dưỡng tâm phúc chính mình?

“Công tử, ngươi nếu lo lắng, thuộc hạ sẽ đi --” Hộ vệ làm một cái tạp lau động tác,

Hoàng Phủ Cảnh Hạo mắt lạnh đảo qua, “Quỳ xuống.”

Hộ vệ lập tức quỳ xuống, “Công tử thứ tội.”

“Hắn là người công chúa muốn cứu, ngươi lại dám tự tiện khởi tâm tư mưu hại? Xem ra ngươi là quên trong công chúa phủ này chủ nhân là ai rồi?”

Hộ vệ cứng đờ, “Công tử, thuộc hạ không có cái ý tứ đó.”

“Vậy ngươi nói có ý tứ gì?” Hoàng Phủ Cảnh Hạo ánh mắt lợi hại theo dõi hắn, “Ta cho các ngươi ở lại phủ công chúa là bảo hộ công chúa, cho các ngươi chú ý nhiều chuyện của nàng cũng là vì bảo vệ tốt nàng. Hừ, xem ra các ngươi đã muốn có lòng khác, cự nhiên muốn bỏ qua ý tứ của công chúa?”

“Công tử tha mạng, thuộc hạ cũng không dám nữa.”

“Hừ, tự đi lĩnh ba mươi roi, sau đó nói cho hạ nhân phủ công chúa ngươi là vì sao bị quất roi, làm cho tất cả hạ nhân nhớ kĩ bài học này.”

“Là, tạ ơn công tử không giết.” Hộ vệ vẻ mặt trắng bệch đi xuống lĩnh phạt.

Một cái bóng dáng đột ngột thoáng hiện, “Chủ tử, ngươi này cũng quá nghiêm khắc đi?”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo nhìn hắn một cái, “Đông Dã, Xích Dương công chúa là chủ tử của mọi người, đây là chuyện tình không thể nghi ngờ, mà những người này nghĩ được chính ta ưu ái liền nghĩ không coi công chúa ra gì, điểm ấy há có thể dễ dàng tha thứ? Công chúa làm việc cho dù có bừa bãi, nhưng nàng vẫn chính là Xích Dương công chúa, là chủ tử của chúng ta. Điểm ấy, ta không hy vọng có bất kì ai được quên.”

Nam tử bị kêu Đông Dã chấn động, lập tức cúi đầu, “Thuộc hạ nhớ kỹ, về sau sẽ không xuất hiện sự kiện như vậy nữa.”

“Nhậm Di bị công chúa phái đến hoa viên chiếu hoa cỏ, chuyện này ngươi thấy như thế nào?”

“Này, công chúa nói Nhậm Di là người nàng tín nhiệm......”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo cười nhạo một tiếng, “Các ngươi là thực sự ngu ngốc hay giả ngu? Công chúa đã nói muốn che hoa viên, lại bởi vì Nhậm Di cầu tình mà lưu lại, ngươi cảm thấy công chúa sẽ là chân chính tín nhiệm nàng?”

“Này -- công chúa lúc ấy cũng không có biểu hiện không ổn a.” Đông Dã trong lòng rất là khó hiểu.

“Biểu hiện? Cũng là, nếu công chúa thật sự như bên ngoài truyền, là một người điêu ngoa không có tâm kế, sự tình tựa hồ sẽ đơn giản hơn.”

“Công tử nghĩ là công chúa diễn cho tất cả mọi người hiểu lầm?”

Hoàng Phủ Cảnh Hạo thở dài, “Ta nghĩ đúng vậy, hơn nữa nàng còn vừa nhìn xuyên thấu tâm tư của Nhâm Di, ta đoán nàng về sau cũng không tín nhiệm lại Nhậm Di, cũng sẽ không dùng nàng.”

“Này --”

“Nhậm Di đã không sử dụng được, khiến cho nàng ở hoa viên trông giữ này hoa hoa thảo thảo đi.”

“Là.”

Đông Dã trong lòng vạn phần nghi hoặc, công chúa khi nào có tâm kế như vậy? Có thể hay không là công tử lo lắng quá nhiều?

Hoàng Phủ Cảnh Hạo hoạt động một chút bả vai, trong lòng nghi vấn thật sâu, hắn lần này trở về tổng cảm giác Xích Dương công chúa trước mắt và dĩ vãng có nhiều điểm khác xa nhau.

Khuôn mặt vẫn là giống nhau, nhưng là, tâm tư lại khác hẳn bất đồng.

Trước mắt hắn liền đoán không ra nàng vì sao muốn đi Linh Ẩn Tự, còn có đối thoại tối hôm qua, nàng thế nhưng như vậy hùng hổ bảo hắn cút. Đổi là người khác nói như vậy hắn sẽ một kiếm giết, nhưng là đặt ở trên người Thần Tịch, hắn lại chỉ có tràn đầy kinh ngạc.

......

Thời điểm Thần Tịch mang theo người rời đi công chúa phủ, lại bị Cơ Tĩnh Viễn đuổi kịp, một câu, “Hoàng Phủ công tử phân phó ta đi theo công chúa bảo vệ an nguy của công chúa.”

Thần Tịch thản nhiên quét hắn liếc mắt một cái, rất muốn hỏi một câu công chúa phủ đến tột cùng là ai định đoạt, nhưng là, nàng nghĩ đến chính mình thế lực đơn bạc vẫn là cố nhịn xuống.

Xe ngựa thuận lợi ra khỏi cửa thành, ước chừng đi một canh giờ rốt cục đến chân núi Linh Ẩn Tự.

Thần Tịch nhớ mang máng hiện đại cũng có một cái Linh Ẩn Tự, bất quá nàng không có đi xem qua, chính là nghe nói nơi đó là phong cảnh rất đẹp. Nay đến thế giới này, sau khi xuống xe phát hiện nơi này linh ẩn vùng ngọn núi quái thạch cheo leo, phong cảnh tuyệt đẹp, nếu là đặt ở hiện đại, tuyệt đối có thể trở thành danh lam thắng cảnh.

“Công chúa, chúng ta đi trước Đại Hùng bảo điện hay là điện Quan Âm?”

“Không sao cả, dù sao hai cái đều phải đi bye bye.”

Thần Tịch đi theo Cơ Tĩnh Viễn cước bộ đi trên những hòn đá ghập ghềnh, nhìn giữa sườn núi lộ ra bảo tháp tiêm, có chút cảm thán, này cổ nhân kiến trúc trình độ cũng rất là lợi hại.

May mắn đường lên núi không phải rất khó đi, đi rồi nửa canh giờ rốt cục thấy được ba chữ Linh Ẩn Tự, Cơ Tĩnh Viễn đi vào sau tựa hồ đã tới rất nhiều lần, mang theo nàng vòng quá một cái đình viện cổ mộc che trời, nhìn thấy chữ Đại Hùng bảo điện.

Này bảo điện hùng vĩ có thập phần trang trọng, chính giữa đại điện là một bức tượng cao ước chừng có hơn mười thước thích ca mâu ni ngồi trên hoa sen, tạc tượng “Diệu tướng trang nghiêm”, “Ý vị sinh động”, là một tác phẩm nghệ thuật tôn giáo hiếm có. Chính điện hai bên là hai mươi Chư Thiên lập giống, sau điện hai bên là tượng mười hai vị la hán.

Thần Tịch là lần đầu nhìn đến pho tượng hùng vĩ như thế, trong lòng không hiểu dâng lên một cỗ yên lặng, cung kính tiêu sái tiến đến lư thắp hương, Cơ Tĩnh Viễn cũng rất quen thuộc luyện cúng một ít tiền dầu vừng.

Hay là này Cơ Tĩnh Viễn thường xuyên tới Linh Ẩn Tự? Thần Tịch trong lòng âm thầm nghi hoặc, lưu tâm xuống dưới phát hiện kia tiểu sa di đối Cơ Tĩnh Viễn thái độ tựa hồ rất khiêm cung, quả nhiên là khách quen.

“A di đà Phật, thiện tai, thiện tai.”

Trong lúc Thần Tịch nghi hoặc chợt nghe đến một cái thanh âm thương lão truyền đi ra, ngay sau đó trước mắt bao người thấy một vị hòa thượng mặc áo cà xa đi ra ngoài, xem phong thái kia hẳn là một cao tang đắc đạo đi.

“Nữ thí chủ, chúng ta Ngọc Hải sư thúc mời ngươi đến sương phòng ngồi nói chuyện.”

Vừa nghe nói Ngọc Hải, những người khách hành hương khác ánh mắt đều thay đổi, liền ngay cả Cơ Tĩnh Viễn ánh mắt đều thay đổi.

Đăng bởi: admin

Truyện Xuyên Không hay