Con Đường Theo Đuổi Nam Thần

Chương 43: Chương 43




Khương Thang, hôm nay không cần đưa chị về, chị có việc, mấy đứa cứ về trước đi.

Lục Chi Ưu thay quần áo xong, sau khi ra khỏi phòng thì nói với Khương Thang.

Hả... chị Lục, chị muốn đi đâu? Khương Thang không nhịn được hỏi cô.

Đoán thử xem.

Lục Chi Ưu nhướn mày nhìn cậu, sau đó đeo túi xách xoay người rời khỏi.

Khương Thang không hiểu gì, cậu cũng không phải là con giun trong bụng chị ấy, làm sao mà biết chị ấy đi đâu được chứ.

Chị Lục, đội nón đeo khẩu trang vào, này, này! Khương Thang gọi với theo bóng lưng cô.

Biết rồi, biết rồi, nói nhiều quá. Lục Chi Ưu nói thầm, nhưng vẫn lấy nón và khẩu trang trong túi xách ra đội lên.

Cô vừa mới nhắn địa chỉ cho Thẩm Trường An, bây giờ vừa lướt weibo, vừa đi dọc theo con đường.

Ting ting

Thẩm Trường An lái xe đến chỗ Lục Chi Ưu đã gửi địa chỉ đến, từ xa anh đã thấy Lục Chi Ưu đội mũ đen, đeo khẩu trang đen vừa đi vừa cúi đầu bấm điện thoại.

Anh nhíu mày.

Mấy cô bé bây giờ sao cứ thích vừa đi đường vừa bấm di động thế, không biết rằng không tốt cho mắt, ảnh hưởng đến thị lực, hơn nữa rủi như xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ, không biết quý trọng bản thân tí nào.

Vì thế anh liền bóp kèn.

Tiếng kèn xe vang lên dồn dập khiến cho Lục Chi Ưu ngẩng đầu lên, vừa nhìn liền thấy xe của Thẩm Trường An đậu cách đó không xa.

Cô liền vui vẻ vẫy tay với anh, cười tươi roi rói chạy đến.

Cô mở cửa xe, ngồi vào.

Bác sĩ Thẩm, anh định dẫn em đi ăn hả? Lục Chi Ưu xoay người phấn khởi hỏi.

Thẩm Trường An nhìn cô vươn nửa người đến, nói: Ngồi ngay lại, thắt dây an toàn vào.

Giọng nói thản nhiên của Thẩm Trường An khiến cho Lục Chi Ưu hơi khó hiểu. không lẽ cô lại làm gì khiến anh giận sao?

Cô còn nghiêm túc suy nghĩ, hình như không có, cả hôm nay cô đều bận chụp ảnh mà.

Cô bĩu môi, ngồi lại đàng hoàng, kéo dây an toàn cài vào.

Bác sĩ Thẩm, anh tâm trạng không vui hả? Lục Chi Ưu nhỏ giọng hỏi.

Không có. Thẩm Trường An trả lời.

Vậy anh làm sao thế?

Không sao.

Nhưng anh

Đến rồi, xuống xe thôi. Thẩm Trường An dừng xe, nói với cô.

Hả?

Lục Chi Ưu nhìn anh, rồi mở cửa xe.

Cạch

A

Lục Chi Ưu bị đụng đầu vào cạnh cửa xe.

Đau quá. Cô vừa xoa đầu vừa nhìn Thẩm Trường An với vẻ mặt đáng thương.

Thẩm Trường An đang định xuống xe, nghe tiếng cô la lên nên vội vàng quay lại, anh thấy dáng vẻ tội nghiệp của cô, không nhịn được thở dài.

Anh vươn tay xoa xoa đầu cô.

Lớn thế rồi, em không biết cẩn thận một tí hả? Anh không nhịn được dạy dỗ cô, nhưng động tác lại vô cùng dịu dàng.

Em đang đau muốn chết, thế mà anh lại la em.

Không phải đụng có chút xíu hả? Sao em lại nói thế?

Ai nói với anh là em đau đầu, là em đau lòng, anh giận em, không tốt với em, em sẽ đau lòng. Lục Chi Ưu hợp tình hợp lí nói.

Thẩm Trường An sửng sốt một lát, buồn cười, xem ra anh bó tay với cô rồi.

Đừng lảm nhảm nữa, có muốn ăn cơm không, muốn thì nhanh lên.

Ha ha, ăn, đương nhiên là ăn rồi. Vừa nhắc tới ăn, hai mắt Lục Chi Ưu liền sáng lên, còn quan tâm mình đau đầu hay đau lòng gì nữa.

Sau khi xuống xe, Lục Chi Ưu tự giác khoác tay Thẩm Trường An.

Chúng mình ăn gì? Cô hỏi.

Em muốn ăn gì?

Anh ăn gì em ăn nấy.

*

Vào đi

Thẩm Trường An đẩy cửa ra giúp cô, Lục Chi Ưu bước vào, vốn dĩ nghĩ chỉ có hai người bọn cô, ai ngờ vừa bước vào liền thấy ba người đàn ông đang nhìn cô chằm chằm.

Cô không khỏi sửng sốt.

Lục Chi Ưu quay đầu lại nhìn Thẩm Trường An.

Đừng để ý bọn họ, qua đây ngồi.

Lục Chi Ưu,

Hi ~ Lục Chi Ưu chào Mục Lạc và Thẩm Ngọc Luân.

Nữ thần, ngồi đây nè, bên cạnh là chỗ của Thẩm Trường An đó. Mục Lạc mặt dày mày dạn nói.

Lục Chi Ưu liền ngồi vào vị trí bên cạnh Thẩm Trường An.

Thẩm Ngọc Luân lịch sự gật đầu chào cô, Thẩm Ngọc Luân với cô coi như cũng quen biết, lần trước bác sĩ Thẩm đã dẫn cô đến nhà hàng của anh ấy ăn cơm.

Nhưng người ngồi đối diện Thẩm Trường An, cô cảm thấy hơi quen mắt.

Làn da màu đồng, tóc ngắn, trên ngón tay thon dài của anh còn cầm một điếu thuốc đang hút dở.

Gương mặt khôi ngô, mày rậm mắt to, ánh mắt sâu, khóe miệng đang cong lên mang theo nét nghiền ngẫm.

Thẩm Lạc Dương gẩy tàn thuốc.

Lục Chi Ưu đúng không, tôi là Thẩm Lạc Dương, là anh của Thẩm Trường An. Thẩm Lạc Dương mỉm cười.

Thẩm Lạc Dương?

Hèn chi cô lại thấy quen mắt, nghe anh nói, cô cảm thấy càng nhìn anh càng thấy giống Thẩm Trường An, nhưng khí chất của hai người đúng là khác nhau một trời một vực.

Vừa nhìn là biết Thẩm Lạc Dương chính là loại hình “man”, siêu “man” luôn.

Lục Chi Ưu bỗng nhiên lại cảm thấy khẩn trương.

Đây là tiết mục gặp mặt bề trên đúng không.

Hi ~ Chào anh Thẩm.

Ừ, chào em.

Thẩm Lạc Dương nhìn Lục Chi Ưu, trông dáng vẻ thật đơn thuần, chắc hẳn là một cô gái dịu dàng, tóm lại mà nói thì rất được, chủ yếu là vẻ ngoài xinh đẹp.

Thẩm Trường An đưa menu cho cô, Muốn ăn gì?

Lục Chi Ưu lật menu.

Chậc chậc Thẩm Lạc Dương nhịn không được trêu chọc, Thẩm Trường An ơi Thẩm Trường An à, không giống em thường ngày nha.

Thẩm Trường An lườm anh, Vừa hút thuốc vừa nói chuyện, anh không sặc hả?

Thẩm Lạc Dương đầu đầy vạch đen, Mày cũng đừng xem thường anh mày chứ.

Thẩm Trường An lười nói với anh.

Mấy anh muốn ăn gì? Lục Chi Ưu nhìn menu, ngẩng đầu lên hỏi bọn họ.

Tụi anh cái gì cũng ăn được, em tự chọn được rồi. Mục Lạc cười cười nói.

Mấy người còn lại cũng không mở miệng, tỏ vẻ không có ý kiến.

Thế nên Lục Chi Ưu nhanh chóng chọn một bàn thức ăn.

Trong lúc chờ món ăn đem lên, Lục Chi Ưu cảm thấy nhàm chán, lấy di động ra nghịch, cô vừa khéo mở group bạn bè của Thẩm Trường An, anh vừa update mới trong group bạn bè, cô không nhịn được tò mò mà bấm vào.

Cho nên.

“Niềm vui ơi đến đây nào ~ Dù sao chúng ta cũng chỉ có một thời tuổi trẻ!

Tình yêu ơi đến đây nào ~ Dù sao thì thế gian đâu thiếu kẻ khờ dại!

Đến đây nào những lưu lạc ~ Đâu thiếu phương trời cho chúng ta ngao du!

Giong hát quen thuộc vang lên, mọi người bất ngờ.

Bốn người đều nhìn sang Lục Chi Ưu.

Ặc.emem không cố ýha ha... ha ha ha

Lục Chi Ưu rất muốn nhịn cười nhưng lại không nhịn được, bởi vì rất mắc cười, cứ tưởng tượng đến ba người đàn ông nhảy múa loạn lên cô đã không nhịn được cười.

Trong mắt của Thẩm Trường An cũng mang ý cười.

Không có gì, muốn cười thì cười đi, vốn dĩ là quay cho mọi người xem mà. Thẩm Trường An nói với Lục Chi Ưu ở bên cạnh.

Câu này lại khiến cho Lục Chi Ưu cười càng to.

Ba người không thể đụng đến Lục Chi Ưu, thế nên đồng loạt ném ánh mắt chứa đao về phía Thẩm Trường An, Thẩm Trường An lại tự nhiên phớt lờ.

Lục Chi Ưu cười thật lâu mới dừng lại được.

Em nói chứ, sao các anh lại để cho Thẩm Trường An quay clip lại thế? Lục Chi Ưu hiếu kì, hỏi bọn họ.

Đánh bài với nó thua Thẩm Lạc Dương uống một hớp trà thật lớn.

Ba người bọn họ vốn dĩ muốn hợp lại đánh bại Thẩm Trường An, thế nhưng người tính không bằng trời tính, Thẩm Trường An chưa bị chỉnh, ngược lại lại dâng chính mình lên, thế nên bọn họ đã để lại một cái clip sỉ nhục cả đời như thế.

*

Lúc thức ăn được mang lên, ba người bọn họ đều phát hiện ra một điều, món ăn mà Lục Chi Ưu chọn đa số là món mà Thẩm Trường An ưa thích.

Lục Chi Ưu chọn món ăn đa số đều cay, bởi vì cô và Thẩm Trường An đều rất thích ăn cay.

Thẩm Trường An ăn đồ ăn trong chén của mình, không để ý đến ánh mắt u oán của ba người bọn họ.

Lục Chi Ưu chuyên tâm ăn cá chua cay, món cá ở nhà hàng này rất ngon, ngon quá đi mất.

Khụ khụ... khụ khụ...

Có lẽ do ăn quá nhanh cho nên Lục Chi Ưu bị sặc, cay đến nỗi nước mắt đều tuôn ra, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Thẩm Trường An vội vàng rót nước cho cô, nhưng cầm ấm trà lên mới phát hiện, nước trong ấm đã hết.

Anh ra ngoài lấy nước cho em. Thẩm Trường An nói với Lục Chi Ưu.

Lục Chi Ưu ra sức gật đầu.

Vì thế Thẩm Trường An đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại bốn người bọn họ, từ lúc bắt đầu đã cảm thấy bầu không khí thật ngại ngùng.

Nữ thần, là em theo đuổi Thẩm Trường An, hay là Thẩm Trường An theo đuổi em? Mục Lạc hỏi.

Thẩm Trường An nấu cơm cho em hả?

Thằng nhóc này còn chưa bao giờ nấu cho bọn anh ăn đâu

Thằng nhóc này có phải bình thường trông lịch sự nhã nhặn, nhưng trên giường thì không có đúng không?

Thẩm Lạc Dương vừa dứt lời, mọi người im lặng.

Gương mặt Lục Chi Ưu lại đỏ bừng.

Nhìn anh làm gì? Không lẽ mấy đứa không muốn biết? Thẩm Lạc Dương trợn mắt liếc bọn họ.

Khụ khụđược rồi.

Thẩm Trường An nhờ nhân viên phục vụ lấy một ly nước, vừa đến cửa bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của Thẩm Lạc Dương.

Anh trực tiếp đẩy cửa ra.

Sau đó đưa ly nước cho Lục Chi Ưu, Uống nước đi.

Lục Chi Ưu cầm ly nước, ừng ực uống một hơi hết sạch, sau khi uống xong cô mới bình thường trở lại, ớt ở đây cay quá đi mất.

Mấy người vừa nãy hỏi gì? Thẩm Trường An nhìn về phía ba người họ.

Ặcđồ ăn nhà hàng này ngon ghê. Mục Lạc nói với Thẩm Ngọc Luân bên cạnh.

Ừ, mình cũng thấy thế, anh nói đi, Lạc Dương.

Ngon lắm, cá chua cay rất đúng vị

Sau đó ba người cắm đầu ăn.

Cơm nước xong đã hơn 8 giờ, bọn họ đều lái xe đến, cho nên mọi người chào tạm biệt nhau xong liền rời khỏi.

Thẩm Trường An đậu xe dưới hầm, hai người cùng nhau đi về.

Sau khi vào thang máy, Lục Chi Ưu nhìn Thẩm Trường An, hỏi: Bác sĩ Thẩm, vì sao ba người bọn họ ở trước mặt anh lại ngoan như thế?

Còn có thể vì sao, đương nhiên là bị hành hạ từ nhỏ rồi.

Có hả, làm gì có.

Ting

Cửa thang máy mở, bọn họ bước ra ngoài.

Thẩm Trường An nhìn cửa nhà mình, Lục Chi Ưu đi sau anh, ngay lúc Thẩm Trường An mở cửa, Lục Chi Ưu nhanh nhẹn kéo tay anh lại.

Sau đó kiễng chân, bẹp hôn một cái lên môi Thẩm Trường An.

Bác sĩ Thẩm, hôn chúc ngủ ngon.

Nói xong cô mỉm cười tươi rói nhìn anh, vui vẻ quay người đi mở cửa nhà mình, ngay lúc định bước vào nhà, bỗng nhiên cô cảm thấy có một bóng đen phủ đến, cô ngửi thấy hương quýt tươi mát từ trên người anh.

Giọng nói của anh truyền tới, mang theo một chút khàn khàn, gợi cảm không nói nên lời.

Lục Chi Ưu, em có nghe câu, quá tam ba bận chưa?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.