“Ha ha ha… Lục Chi Ưu, cậu chắc là do dì nhặt được đấy.” Hà Cẩn Duyên cười không chút khách khí.

Không cần anh nói, nhiều lúc cô cũng nghĩ mình không phải con ruột của ba mẹ ấy chứ o (╯□╰ )o

Mấy người Hà Cẩn Duyên ở đây chơi hết buổi trưa, sau đó đều ra về.

“Này, hai người ra ngoài nhớ hóa trang cho kĩ vào, đừng để bị chụp ảnh, nếu có bị chụp thì cũng đừng nói từ phòng tôi ra nhá”

“Vậy muốn bọn tôi nói như thế nào?” Hà Cẩn Duyên lườm cô.

“Ha ha, trên web không phải liên tục đồn rằng hai người gì gì ấy sao, vừa khéo chứng thực một tí!”

Khóe miệng Cố Kỳ Hành kéo ra, gương mặt lạnh lùng đen hơn một nửa.

“Nếu không nể tình cậu đang bị thương, tôi chắc chắn sẽ lôi cậu xuống đánh đòn đấy.” Anh nhìn cô mà nói.

Lục Chi Ưu dáng vẻ không thể tin được: “Tôi yêu cậu như thế, cậu nỡ lòng nào đánh tôi?”

Gương mặt lạnh lùng của Cố Kỳ Hành hơi xấu hổ: “Được, được, coi như cậu giỏi”

Hai người hóa trang kĩ càng mới rời khỏi.

Sau khi bọn họ đi, phòng bệnh bỗng nhiên yên tĩnh hơn rất nhiều, vì Khương Thang mới ra ngoài mua đồ ăn cho cô, cho nên bây giờ chỉ có mình cô ở trong phòng.

Đoạn kịch nhỏ:

Hôm ấy, sau khi Hà Cẩn Duyên cùng với Cố Kỳ Hành ra khỏi bệnh viện, liền bị phóng viên đứng canh bắt ngay tại trận.

Phóng viên xx: Đạo diễn Cố, xin hỏi tại sao anh lại xuất hiện cùng lúc với Cố nam thần tại bệnh viện?

Phóng viên xxx: Hà nam thần, lúc trước có tin hai người là người yêu, bây giờ lại cùng nhau xuất hiện tại đây, xin hỏi hai người có muốn nói gì không?

Hà Cẩn Duyên: …

Phóng viên xx: không lẽ chuyện tình của hai người đã được xác định? Đạo diễn Cố có thể nói rõ một chút cho chúng tôi được không?

Cố Kỳ Hành: ….

Chỉ muốn nói một câu: Lục Chi Ưu, mợ nó, cô đúng là quạ đen chuyển thế mà.

Hot search ngày hôm đó chính là:

Cố Kỳ Hành và Hà Cẩn Duyên 6857.8 vạn bình luận

Lục Chi Ưu tuyên truyền phim mới 4177.2 vạn bình luận

*

Lục Chi Ưu bây giờ không có tâm trạng nghịch di động, cũng không muốn xem TV.

Vì bây giờ mà mở di động hay TV, không cần nói cũng biết, tin tức, đề tài đều là # Lục Chi Ưu tuyên truyền phim# nhìn đến là phiền, không bằng đừng xem thì hơn.

Dù sao như vậy cũng tốt, nằm trên giường bệnh có thể nghỉ ngơi một chút, vừa lúc mấy hoạt động sắp đến để cho Khương Thang thay cô từ chối, ha ha ha, cô quả nhiên là thiên tài.

Nằm một lúc, cô lại lê cái chân bị bó bột ngồi dậy, không được rồi, chán quá, thằng nhóc Khương Thang có đi mua cơm thôi mà đến giờ vẫn chưa về.

Chớp chớp đôi mắt to, cô đột nhiên nhớ đến Thẩm Trường An, chi bằng…

Cho nên cô ấn cái chuông ở đầu giường.

Không lâu sau, cửa phòng bệnh liền được mở ra.

Lục Chi Ưu vội vàng lấy tay che chân, dáng vẻ vô cùng đáng thương.

“Bác sĩ Thẩm, chân tôi…”

Lục Chi Ưu ngẩng đầu lên, mọi lời nói đều biến mất, vì người bước vào không phải Thẩm Trường An mà là cô y tá từng thay băng cho cô.

“Chị Lục, có việc gì không ạ?” Nữ y tá mỉm cười hỏi.

“Sao…Sao bác sĩ Thẩm không đến?”

“Bây giờ đang là giờ ăn tối, bác sĩ Thẩm đã đến căn tin rồi, giờ là ca trực của tôi”

“À, tôi muốn hỏi, táo trong phòng đã hết rồi, cô có thể mang thêm đến được không?” @ ( ̄- ̄ ) @

Y tá, ... -_-||

“Được, chị chờ một lát, lát nữa tôi sẽ giúp chị mang đến.”

Cô y tá ra ngoài chưa đến vài phút đã quay lại, cầm một giỏ táo mới trên tay.

Lục Chi Ưu chỉ còn cách vừa gặm táo vừa chờ Khương Thang quay về.

Khương Thang chưa quay về, đã thấy đám người bên đoàn làm phim cùng với đạo diễn béo đến đây.

“Ôi chao, Chi Ưu của tôi, chân còn đau không?” Đạo diễn béo khoa trương bổ nhào đến giường bệnh.

Lục Chi Ưu ghét bỏ nhìn ông ta.

“Tôi còn nhớ có người nào nói, đạo cụ rất an toàn”

“Ha ha, phim trường mà, khó tránh khỏi sẽ có…một chút ngoài ý muốn. ” Đạo diễn Lý cười ngượng ngùng đáp lại.

Chi Ưu thể hiện thái độ không muốn nói chuyện với ông.

Đạo diễn Lý nhìn Lục Chi Ưu, rồi lại nháy mắt với đám nhân viên đứng phía sau, bọn họ vội vàng mang mấy túi to đi đến.

“Chi Ưu nè, để chuộc lỗi, cô xem tôi mang đến cái gì nè?”

Đạo diễn Lý cầm túi to ào ào đổ toàn bộ lên giường.

Giường đơn màu trắng bây giờ ngập sắc xanh.

Kitkat Nestlé, sô cô la matcha, bánh xốp.

Glico, bánh bông lan trà xanh Collon, Pocky trà xanh, bánh quy vị trà xanh, sô cô la Meiji vị trà xanh.

Hai mắt Lục Chi Ưu lập tức bừng sáng nhìn đống đồ ăn vặt vị trà xanh trên giường.

Lục Chi Ưu chính là fan cuồng của trà xanh, trước khi trở thành diễn viên, giấc mơ của cô chính là mở một tiệm bánh ngọt.

Nhưng cô là người dễ bị dụ vì mấy cái này chắc?

Cô khó khăn quay đi chỗ khác.

Đạo diễn Lý nhìn cô, sau lại ra hiệu cho một nhân viên.

Nhân viên kia liền mang đến một túi nữa.

Đạo diễn Lý cầm lấy, lại đổ ào ào xuống giường.

Bột trà xanh AGF, bánh quy trà xanh LANGULY, bánh quy trà xanh Meiji, cookie trà xanh, trà sữa trà xanh.

Cô hút một hơi trà sữa.

Miệng thơm ngát mùi trà xanh.

“Ngon không?”

“Ngon, lấy được lòng trẫm rồi đấy!” →_ →

Mọi người:…

Lại lên cơn rồi.

Cô lại xé tiếp gói bánh quy trà xanh Meiji

“Vậy…”

“Phim trường xảy ra việc ngoài ý muốn là chuyện bình thường, tôi cũng thông cảm, nhưng cái cảnh chưa hoàn thành xong ấy, khoảng nửa tháng nữa…” Lục Chi Ưu cố ra vẻ khó xử mà nhìn cái chân đang bó bột của mình.

“Không sao, không sao. Đoàn phim sẽ chờ cô, chúng tôi có thể quay trước những cảnh của những diễn viên khác, không vội”

“Được rồi, chỉ có đạo diễn Lý hiểu tôi”

Đạo diễn Lý nói thêm vài câu với cô rồi mới rời khỏi.

Chờ đến lúc Khương Thang mua cơm về, Lục Chi Ưu đã no rồi.

“Trời ạ, chị Lục sao chị lại biến phòng bệnh ra thế này?” Khương Thang nhìn cô ghét bỏ.

Khắp nơi trong phòng bệnh đều là hộp to, túi nhỏ đồ ăn vặt.

Lục Chi Ưu liếc cậu.

Cậu lập tức đổi sắc mặt ngay.

“Không sao hết, còn có em mà, em sẽ dọn dẹp đống này trong vòng một phút” Cậu nhìn cô cười lấy lòng.

“Ngoan đấy”

-_-

Khương Thang nghe lời mang cơm để lên bàn, sau đó bắt đầu dọn dẹp.

“Chị Lục, có phải đạo diễn Lý đến đây không?”

“Ừ”

“Hèn gì. Có nhiều đồ ăn vặt như thế, đúng rồi, chị ăn ít thôi, đi ăn cơm đi”

“Tôi không muốn ăn cơm, hơn nữa tôi đã no rồi.” Lục Chi Ưu cự tuyệt

“Nếu chị không ăn, em sẽ ăn hết đống này”

“Ăn, ăn mà”

*

Lục Chi Ưu buồn chán ngồi nghịch di động trên giường, cô nằm viện gần được nửa tháng rồi, nửa tháng này, cô không ăn thì ngủ, không ngủ thì cũng ăn, rồi lại nhấn chuông phá Thẩm Trường An.

Buổi tối, Lục Chi Ưu nhìn điện thoại, mới 8 giờ thôi, cho nên cô liền ấn chuông trên đầu giường.

Cô đã ấn chuông rất nhiều lần, không có chuyện gì cũng ấn chuông, cô cũng chỉ cần Thẩm Trường An đến đây thôi.

Thẩm Trường An mới quay về phòng làm việc, định nghỉ ngơi một lát, nhưng chưa được mấy phút, liền nghe chuông từ phòng bệnh 0812 của Lục Chi Ưu vang lên.

Đôi mắt lãnh đạm lóe lên, nhưng cuối cùng cũng đứng dậy.

Vừa lúc gặp Mục Lạc đang bưng cà phê vào phòng.

“0812 lại ấn chuông hả?”

“Ừ”

“Sức quyến rũ của bác sĩ Thẩm lớn thiệt nha, 0812 là phòng của nữ thần quốc dân Lục Chi Ưu đấy, sao tôi cứ có cảm giác là cô ấy có tình ý với cậu nhỉ?” Mục Lạc uống một hớp cà phê rồi phát biểu.

Thẩm Trường An liếc anh ta, đôi môi mỏng phát ra 2 từ: “Cút đi”

Nói rồi Thẩm Trường An cũng chả thèm để ý đến anh ta, rời đi ngay.

“Thẩm Trường An, nếu để mấy em gái y tá hâm mộ cậu biết được nam thần lạnh lùng cũng biết nói tục, cậu đoán coi các cô ấy nghĩ thế nào?”

“Ầm”

Tiếc là anh không nhận được câu trả lời mà chỉ có tiếng đóng cửa đáp lại.

Mục Lạc nhún nhún vai, đúng là, không có thú vị gì hết, cái mặt lạnh như nước đá như thế, chỉ có mỗi mình anh có ý tốt làm bạn với cậu ta thôi, vậy mà cũng không biết ơn gì hết. Q_Q

*

Thẩm Trường An vừa suy nghĩ vừa đi đến phòng bệnh của Lục Chi Ưu.

Từ lúc cô nằm viện đến giờ, anh đều bị cô hành hạ, một ngày 24 tiếng, chỉ hận không thể ấn chuông liên tục.

Khi thì chân đau, khi lại đau đầu, lúc bụng lại đau, đúng là đa dạng hết sức.

Mấy y tá đi ngang qua chào anh, đều bị khí lạnh xung quanh đóng băng luôn rồi.

“Bác sĩ Thẩm sao thế? Sao tôi thấy một luồng khí lạnh bao quanh anh ấy vậy?” Một cô ý tá hỏi.

“Chắc là cô Lục lại ấn chuông nữa rồi, có thể làm cho bác sĩ Thẩm ra nông nỗi này, trừ cô Lục ra thì chả còn ai nữa đâu.”

“Đúng vậy, nhưng cô Lục này cũng thật là can đảm, chỉ có cô mới dám trêu bác sĩ Thẩm thôi”

“…”

Thẩm Trường An đứng trước cửa phòng bệnh, để anh xem lần này cô lại bày trò quỷ gì nữa.

Anh hít một hơi sâu, rồi bước vào.

Vừa vào đã thấy Lục Chi Ưu ngồi trên giường, mở to đôi mắt bồ câu nhìn anh.

“Cô Lục, có chuyện gì sao?” Giọng nói anh có chút lạnh nhạt.

“Bác sĩ Thẩm, tôi thấy ngực hơi đau, làm sao bây giờ…”

Sắc mặt Thẩm Trường An trầm xuống.

Mấy tiếng trước, cô bảo chân đau.

Thẩm Trường An nhíu mày.

Anh đứng bên giường, từ trên cao nhìn xuống.

“Vậy hả?” Anh hỏi.

Lục Chi Ưu không nói gì, cô còn đang bận ngắm anh.

“Đau như thế nào?” Đôi mắt anh lạnh đi, tiếp tục hỏi.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay