Con Đường Theo Đuổi Nam Thần

Chương 31: Chương 31




Mục Lạc, tôi nói anh nghe, cô y tá đó không biết quý trọng anh, là do cô ta không có phúc, tục ngữ nói, làm người phải luôn hướng về phía trước, phong cảnh phía trước càng đẹp!

Cô ấy? Qúy trọng tôi? Sao cô ấy lại phải quý trọng tôi?

Haiz, anh đừng giả vờ, ai chả biết cái cô y tá ấy thay lòng đổi dạ, bỏ anh mà chạy theo bác sĩ Thẩm chứ.

Mục Lạc nổi ba vạch đen, bây giờ anh mới lờ mờ hiểu ra.

Ra là cô tưởng anh và Mục Viện là người yêu, nhìn cảnh vừa nãy, nghĩ rằng anh bị đá, cho nên mới chạy đến an ủi anh?

Đừng đừng đừng, anh phải giải thích cho cô rõ ràng, không thể để cô hiểu lầm

Cái đóHạ Căng, tôi xem cô như là.

Được rồi, được rồi, như vầy đi, tối nay tôi mời anh ăn cơm, quên hết mấy chuyện này đi.

Hả?

Mời ăn cơm, cùng với cô ấy? (☆_☆)

Thật hả? Mời tôi đi ăn thật hả? Mục Lạc đổi giọng, dáng vẻ bi thương, vô cùng tội nghiệp.

Nhìn thấy Mục Lạc như thế, Hạ Căng thở dài, tội nghiệp quá đi!

Thật đấy, tan làm gặp sau nhé!

Hạ Căng, cô thật tốt Mục Lạc bỗng nhiên duỗi tay ôm Hạ Căng vào ngực.

Không có gì, được rồi, tôi phải đi đây.

Ngay lúc Hạ Căng quay người đi, dáng vẻ đau thương của Mục Lạc trong nháy mắt bỗng chốc biết mất, trở lại dáng vẻ cáo già bình thường.

*

Lúc chuẩn bị đi suối nước nóng với mẹ Thẩm, Lục Chi Ưu vừa hay gặp Khương Thang mang túi xách của cô đến.

Lục Chi Ưu tiện thể quay về nhà thay quần áo.

Mẹ Thẩm, chúng ta đi thôi.

Mẹ Thẩm đánh giá Lục Chi Ưu một chút.

Cô mặc váy liền dài tay dạng lưới sọc ca rô, viền đăng ten, làm bật lên dáng người cao ráo của cô, vạt áo cũng được viền đăng ten.

Chân cô mang đôi giày cao gót mũi nhọn màu nude.

Mái tóc dài mượt, gương mặt xinh đẹp, mẹ Thẩm rất vừa lòng nhìn Lục Chi Ưu, đúng là xinh đẹp hơn gấp trăm lần trên TV.

Được rồi.

Lục Chi Ưu tự nhiên bước đến kéo kéo cánh tay mẹ Thẩm, ở cùng nhau được một lúc rồi, nên hai người đã thiết lập một tình hữu nghị sâu sắc.

Lục Chi Ưu và mẹ Thẩm đến Bạch Hải

Vì Bạch Hải dựa vào thung lũng, cho nên nước nóng nơi này luôn lưu động, mỗi ngày đều thay nước mới, nguồn nước rất sạch, là suối nước nóng mà Lục Chi Ưu và Hứa Kiều thích nhất.

Vì bây giờ đang là hè, nhiệt độ cao, nước lại nóng, cho nên nơi đây lắp đặt máy điều hòa nhằm hạ nhiệt độ xuống.

Lúc này ở chính giữa đã có một cái hồ nước nóng vô cùng lớn, hơi nóng trong hồ cuồn cuộn bốc lên, vài cánh hoa hồng đang nổi bồng bềnh bên trong.

Hai người ngâm mình bên trong hồ.

Thoải mái quá Lục Chi Ưu cảm thán.

Vô cùng thoải mái.

Mẹ Thẩm, sao bác bảo dưỡng tốt thế ạ, vừa nãy lúc bác đi vào, con còn tưởngtưởng là

Tưởng là tình địch của con? Mẹ Thẩm cười nói.

Lục Chi Ưu, ...

Vì sao ngay cả cái này mà mẹ Thẩm cũng biết vậy?

Xấu hổ quá.

Mẹ Thẩm trẻ quá, không giống mẹ của bác sĩ Thẩm tí nào.

Ha ha...có thể là do tâm trạng tốt, bác và hai anh em nhà nó đi ra ngoài, đúng là không ai nhận ra bác là mẹ tụi nó đâu. Nói tới đây, mẹ Thẩm có chút kiêu ngạo.

Lục Chi Ưu uống một ngụm nước chanh đặt ở bên cạnh.

Ngay cả con cũng nhìn không ra mà.

Bác thấy rồi, dáng vẻ ghen đó ~ Mẹ Thẩm trêu cô.

Lục Chi Ưu ngượng ngùng.

Đúng rồi, bộ của con đóng máy rồi hả? Mẹ Thẩm đột nhiên hỏi cô.

Dạ? Lục Chi Ưu kinh ngạc.

Vừa nhìn dáng vẻ này của Lục Chi Ưu, Mẹ Thẩm biết ngay cô đang nghĩ gì.

Đừng nhìn bác như thế, bác là fan trung thành của con đấy.

Dạ? Lục Chi Ưu ngơ ngác luôn rồi.

Cái... gì... Mẹ Thẩm vừa nói là fan của mình? Bất ngờ thật.

Dạ, rồi, vừa đóng máy hôm qua.

Khi nào chiếu? Thật mong chờ quá, bác nhìn thấy ảnh tạo hình của con rồi, đẹp tuyệt vời luôn.

Lục Chi Ưu len lén cười trong lòng.

Cho hỏi, được mẹ chồng tương lai khen thì nên trả lời ra sao, online chờ trả lời!! Gấp gấp!!

Vài bữa nữa, ngày 20 tháng 8 ạ

Mau lên, hóng quá ~ Mẹ Thẩm nắm nắm tay, vẻ mặt đầy chờ mong.

Mẹ Thẩm sao lại đáng yêu thế, không giống như một trưởng bối tí nào, ở chung với bác ấy rất tự nhiên.

Hai người có cảm giác chỉ hận gặp nhau quá muộn.

Mẹ Thẩm, bác kể cho con nghe chuyện lúc nhỏ của bác sĩ Thẩm đi. Lục Chi Ưu hưng phấn bừng bừng.

Mẹ Thẩm dựa vào vách đá cạnh hồ.

Nó hồi nhỏ à, muốn kể chuyện lúc nhỏ, có kể mấy ngày mấy đêm cũng không hết đâu.

Bác sĩ Thẩm lúc nhỏ có ngoan không bác?

Nhìn bác sĩ Thẩm bây giờ, lúc nhỏ chắc cũng là một bé ngoan mà.

Nó? Nó mà ngoan? Nó đen tối thì có. Mẹ Thẩm nở nụ cười.

Bác sĩ Thẩm đen tối? Sao có thể chứ?

Con đừng nhìn dáng vẻ không dính khói lửa nhân gian của nó mà lầm, nó mà xấu xa thứ hai thì đừng ai đứng nhất, ngay cả anh của nó cũng chịu khổ bao lần vì nó.

Lục Chi Ưu để ý, mỗi lần nhắc đến Thẩm Trường An và Thẩm Lạc Dương, trên gương mặt của bà đều mang nét cười, rõ ràng, mẹ Thẩm vô cùng hài lòng với hai đứa con này của mình.

Từ từ rồi con sẽ biết Mẹ Thẩm cười bí hiếm.

Sức chiến đấu của phụ nữ vô cùng lớn, sau khi ngâm nước nóng xong Lục Chi Ưu và mẹ Thẩm tiêu diệt một bàn tiệc xa hoa, sau đó lại đi dạo vài tiếng ở trung tâm thương mại, hai người mua một đống đồ, cái này xinh, cái này đẹp, cái này hợp với con, cái kia hợp với bác.

Kết quả chính là, mua mua mua.

Đi dạo với mẹ Thẩm cả ngày, buổi tối về nhà, Lục Chi Ưu cảm thấy đôi chân của mình như bị rút gân.

*

Chạng vạng hôm nay, mẹ Thẩm hưng phấn ôm một túi quần áo to về nhà.

Vợ ơi, em về rồi, sao lại vui thế?

Thấy vợ mình về, ba Thẩm bật dậy từ sofa, vui vẻ chạy đến, cầm lấy mấy cái túi mua sắm trong tay bà.

Em đương nhiên vui rồi, đi cùng với con dâu mình sao không vui cho được.

Mẹ nói Lục Chi Ưu? Thẩm Lạc Dương đang nấu ăn trong phòng bếp, nghe mẹ nói không nhịn được mà ló đầu ra hỏi.

Bingo, đúng rồi

Mới thế đã xác định là con dâu mẹ rồi? Thẩm Lạc Dương líu lưỡi.

Đương nhiên, con không biết chứ, mẹ thích cô bé Lục Chi Ưu này lắm. Nhắc đến Lục Chi Ưu, trong mắt mẹ Thẩm không giấu được nét cười.

Mẹ nhận người ta làm con dâu, Thẩm Trường An nghĩ sao? Mẹ không sợ nó không chịu hả? Thẩm Lạc Dương tạt cho một gáo nước lạnh.

Trừ nấu cơm cho nhà mình ra, con có thấy nó nấu cho cô gái nào chưa, rửa chén cho cô gái đó, còn nữa, còn để con gái nhà người ta qua đêm ở nhà mình?

Nghe mẹ Thẩm nói xong, ba Thẩm và Thẩm Lạc Dương đều giật mình.

Nó nấu cơm cho Lục Chi Ưu? Ba Thẩm.

Nó rửa bát cho Lục Chi Ưu? Thẩm Lạc Dương.

Nó để Lục Chi Ưu qua đêm ở nhà nó? Ba Thẩm.

Ừ ừ .

Ba Thẩm và Thẩm Lạc Dương nhìn nhau, bỗng chốc cảm thấy tam quan của mình đã bị phá vỡ.

Con anh thông suốt rồi?

Em con nó biết yêu rồi?

Bởi thế mẹ mới bảo Lục Chi Ưu là con dâu tương lai nhà mình. Mẹ Thẩm cười đắc ý.

À, đúng rồi, Thẩm Lạc Dương, chuyện em con tính xong rồi, thân là anh, con thì khi nào? Mẹ Thẩm chuyển đề tài sang Thẩm Lạc Dương.

À... mẹ già à, con không gấpkhông gấp Thẩm Lạc Dương ngượng ngùng.

Mày không vội, nhưng mẹ mày vội, không nhìn coi mày già cỡ nào rồi.

Già? Thẩm Lạc Dương thành thạo xào chân gà trong chảo.

Anh gấp chân gà để vào dĩa, sau đó lấy nước chanh, rưới lên chân gà, lấy nắm rau thơm để trang trí.

Mày sắp 32 rồi!

Stop, mẹ già, con mới 30 thôi, cám ơn

Mẹ chẳng phải nói là sắp thôi sao.

Ầy, sắp của mẹ là 2 năm nữa đấy.

Mẹ không biết, mày phải đem con dâu về cho mẹ, nếu không mẹ không để yên đâu.

Mẹ không phải đã có Lục Chi Ưu rồi sao, còn con ấy à, con còn chả có crush nữa mà.

Mày lớn chừng này rồi, 30 tuổi đầu, vẫn là trai zin, còn không biết xấu hổ hả?

Khụ khụmẹ... có thể uyển chuyển chút được không... Thẩm Lạc Dương bị sặc bởi lời mẹ mình nói, yếu ớt đáp lại.

Hừ, không được

Thẩm Lạc Dương nhìn sang ba mình, ba Thẩm cho anh một anh mắt tự mà lo đi.

Lúc ăn cơm.

Ting ting

Weixin mẹ Thẩm vang lên, bà mở điện thoại ra xem.

Con dâu: Mẹ Thẩm, đừng quên hiệp ước của chúng ta đó ←_←

Mẹ Thẩm cười cười, sau đó hồi âm lại.

Mẹ chồng: Yên tâm, yên tâm, có mẹ ra trận, một chọi được hai →_→

Ba Thẩm thấy vợ mình vừa ăn cơm vừa nhìn điện thoại cười ngây ngô, cảm thấy địa vị mình đang bị lung lay.

*

Buổi tối sau khi tắm rửa xong, Lục Chi Ưu nhận được tin nhắn của Thẩm Trường An.

Bởi vì bệnh viện thay đổi lịch trực đột xuất, cho nên tối nay anh ở lại trực đêm không về, bảo cô tự mình ăn cơm tối.

Lục Chi Ưu nhanh chóng gửi tin lại cho anh.

Không lâu sau, cô nhận được tin nhắn của anh.

Nam thần nhà tôi: Tôi đặt chìa khóa nhà ở dưới chậu hoa, tôi không về, tối nay em cho bọn Đại Hắc và Bánh Trứng ăn nhé.

Đọc đến đây, Lục Chi Ưu ngồi phịch xuống giường.

Oh my god.

Bác sĩ Thẩm giao chìa khóa nhà cho mình!

Lục Chi Ưu vội vàng đứng dậy, mang dép lê vào chạy qua nhà bác sĩ Thẩm.

Qủa nhiên cô tìm được chìa khóa nhà anh ở dưới chậu hoa.

Cô cầm chìa khóa mở cửa ra.

Vừa vào cửa liền nhìn thấy Đại Hắc và Bánh Trứng nằm trên sofa.

Hey! Girl and boy, về nhà chị nào, hôm nay bác sĩ Thẩm không về.

Mang Bánh Trứng và Đại Hắc về nhà, cho tụi nó ăn thức ăn rồi dỗ tụi nó ngủ.

Lục Chi Ưu nằm trên giường, cô cầm chìa khóa nhà Thẩm Trường An, nắm rồi lại mở ra.

Một lát sau, cô lấy chìa khóa nhà mình từ trong túi xách ra, sau đó móc chìa khóa của Thẩm Trường An vào trong xâu chìa khóa của mình.

Cô vô cùng hài lòng khi nhìn thấy chìa khóa của mình và Thẩm Trường An nằm cạnh nhau.

Híhai cái chìa khóa thôi mà cũng xứng đôi phết

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.