Lục Chi Ưu xé vỏ bánh, đưa cái bánh lên trước mặt Thẩm Trường An, cô cầm miếng bánh nhìn anh, ra vẻ nịnh nọt

Thẩm Trường An nhìn miếng bánh trên tay cô, thản nhiên nói: “Không cần đâu, cô ăn đi.”

Lục Chi Ưu nhíu mày, “Ngon lắm, em đảm bảo sau khi ăn hết miếng bánh này, anh sẽ trở thành fan cuồng matcha ngay, anh ăn thử đi.”

Cô cố chấp đưa miếng bánh đến bên miệng Thẩm Trường An. Thẩm Trường An quá cao, mà hôm nay cô lại mang giày đế bệt, cho nên cánh tay đưa lên cao cũng không chịu được lâu.

Ngay khi Lục Chi Ưu sắp bỏ cuộc, rút miếng bánh về thì Thẩm Trường An đã cúi xuống ăn hết miếng bánh trên tay cô.

Trong nháy mắt, bánh bông lan xốp mềm hòa tan trong miệng, trong cổ họng bỗng chốc ngập tràn hương vị matcha.

Anh từ trước đến nay rất ít ăn đồ ngọt, nhưng nhìn thấy Lục Chi Ưu trước mặt anh cố chấp như thế, nhìn vào mắt cô, không hiểu sao anh lại ăn nó.

“Thế nào? Thế nào? Có phải ngon lắm không?” Lục Chi Ưu nhìn anh với vẻ mặt mong đợi.

Thẩm Trường An chậm rãi gật đầu.

Lục Chi Ưu lập tức nở nụ cười, “Em nói mà, matcha ngon lắm, từ nhỏ em đã thích ăn matcha rồi.”

Lục Chi Ưu nói xong cũng tự mình ăn miếng bánh trên tay.

Thẩm Trường An nhìn cái tay vừa nãy mới đút cho mình ăn của Lục Chi Ưu bây giờ đang cầm miếng bánh khác, hơn nữa cô lại vô tư mà ăn, gương mặt của anh liền đỏ lên, cũng may là anh cao hơn cô rất nhiều, trời lại tối cho nên Lục Chi Ưu cũng không nhìn thấy.

“Bác sĩ Thẩm, nhà anh ở tầng mấy?” Sau khi bước vào thang máy, Lục Chi Ưu hỏi anh.

“Tầng 12”

“Trời ạ, em cũng ở tầng 12, chúng ta có duyên quá nhỉ?”

“Đúng thật là có duyên mà.”=_=

Lục Chi Ưu cười trộm, làm sao đây, làm sao đây, tối nay chắc chắn cô sẽ kích động mà mất ngủ mất, cô không chỉ cùng anh ở cùng 1 chung cư hơn nữa còn chung một tầng, về sau bọn họ là hàng xóm đó!

Sau này cô không lo vì công việc bận rộn mà không gặp được anh nữa rồi, vì anh ở sát nhà mình, lúc nào cũng có thể gặp được.

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, kiểu này, cô mà không thu Thẩm Trường An vào túi mình, thì sẽ phụ lòng ông trời se duyên rồi.

Lục Chi Ưu ở tầng 12 nhà số 310, nhà Thẩm Trường An số 311

Lục Chi Ưu đem toàn bộ đồ ăn vặt trong túi mua hàng nhét vào trong tủ lạnh.

Cô nằm trên sofa một lúc, ngay lúc cô sắp đi vào giấc ngủ thì Bánh Trứng chạy đến chỗ của cô, dùng mũi cọ cọ, cô liền tỉnh dậy.

Bỗng nhiên nhớ ra, cô chưa cho Bánh Trứng nhà mình ăn tối, vì thế liền đứng dậy, lấy túi thức ăn cho chó ở ngăn kéo phía dưới TV, rồi đổ vào chén cho Bánh Trứng.

Hai mắt Bánh Trứng lập tức tỏa sáng, bốn chân quỳ rạp trên sàn nhà, liếm thức ăn trong chén, chỉ hận không thể dán cả gương mặt vô cái chén ấy.

Lục Chi Ưu nhìn Bánh Trứng ngốc nhà mình, vừa bực mình vừa buồn cười, đúng là ăn cơm thì chỉ hận không thể nằm sấp mà ăn, cô dùng tay sờ sờ cái chân ngắn của nó, cho đến khi Bánh Trứng bất mãn quay lại gầm gừ với cô, cô mới vui vẻ mà buông nó ra đi đến phòng tắm.

Sau khi tắm rửa, lau khô tóc rồi, cô chui vào trong cái ổ chăn của mình, nằm trên giường lướt web, trạng thái weibo mới nhất của cô là 3 ngày trước, bình luận đã hơn 100 vạn, Lục Chi Ưu nhìn lướt qua một lúc.

Nghĩ đến chuyện hôm nay, Lục Chi Ưu không khỏi cảm thán, duyên phận đúng là kì diệu, sau đó cô liền đăng bài mới lên.

Lục Chi Ưu [V]: Gặp được anh thật may mắn.

Lục Chi Ưu vưà đăng, khu bình luận của cô liền bùng nổ ngay sau đó.

Khi các fan thấy tin này, rõ ràng là ngửi thấy mùi gian tình, liền bình luận ở dưới hỏi rằng có phải nữ thần đang yêu không? Muốn công bố rồi sao?

Lục Chi Ưu chỉ vì được làm hàng xóm của Thẩm Trường An mà vui vẻ, cho nên mới đăng weibo, nhưng không ngờ bài weibo ấy lại đưa cô lên đứng đầu hot search.

“Lục Chi Ưu, cậu thật là lợi hại, không cập nhật weibo thì thôi, chỉ cần có cập nhật thì chắc chắn cậu lại được lên hot search nha.

Lục Chi Ưu ngồi trước bàn trang điểm, vừa cúi đầu chơi điện thoại, vừa nghe Hứa Kiều ở bên lèm bèm.

Vì Hứa Kiều hôm nay không có tiết, cho nên liền theo cô đến đây thăm cô.

Nghe Hứa Kiều nói thế cô không nhịn được mà đáp Tại mình à?”

Hứa Kiều cười cười, Ha ha, nhưng nếu đúng như những gì trên mạng bàn tán, cậu muốn công bố tình cảm hả?

Lục Chi Ưu buông điện thoại xuống, nhoài người về phía Hứa Kiều.

“ Công bố tình cảm gì, ngay cả bác sĩ Thẩm tớ còn chưa theo đuổi được, thì công bố như thế nào?”

“Vậy cậu đăng như vậy là có ý gì?”

Lục Chi Ưu nhìn Hứa Kiều nở một nụ cười thần bí, ngoắc ngoắc Hứa Kiều, Hứa Kiều nhíu mày, nhoài người về phía trước.

“Bác sĩ Thẩm ở cạnh nhà tớ.” Lục Chi Ưu nói bên tai Hứa Kiều.

Vẻ mặt Hứa Kiều ngơ ngác, cô nhìn Lục Chi Ưu có chút nghi ngờ.

“Thật hay giả vậy?”

“Đương nhiên là thật rồi, có phải cậu cảm thấy rất có duyên hay không.” Giọng nói Lục Chi Ưu réo rắt , hai chân bắt chéo, vui vẻ lắc lư.

“Tớ thấy chắc là cậu đã gom hết vận may năm nay xài hết rồi đấy.”

“Hả? Cậu nói thế tớ không thích đâu, dùng hết may mắn thì cũng phải theo đuổi được bác sĩ Thẩm chứ.”

“Lục Chi Ưu, lần này cậu chơi thật à?”

Cô chưa bao giờ nhìn thấy Lục Chi Ưu như vậy, từ nhỏ đến lớn Lục Chi Ưu không có thiếu người theo đuổi, hơn nữa bây giờ cô ấy là nữ thần quốc dân nổi tiếng trong giới giải trí, tuy cô luôn dè bỉu, nói xấu cô ấy, nhưng không thể không thừa nhận rằng, người theo đuổi Lục Chi Ưu có thể xếp hàng từ trong nước đến nước ngoài, nhưng Lục Chi Ưu thần kinh thô, chuyện tình cảm cứ để tùy duyên.

Cô chưa bao giờ thấy cô ây để tâm một người đàn ông như vậy, nhưng bây giờ cứ mỗi lần nói chuyện thì hai ba câu cũng không rời được Thẩm Trường An, cả ngày cứ nhắc đến bác sĩ Thẩm thế này, thế kia, bác sĩ Thẩm nhà tớ hôm nay làm gì, bây giờ làm gì, lát nữa sẽ làm gì.

“Chơi cái gì? Tớ thật lòng với bác sĩ Thẩm có trời đất chứng giám đấy, có được không hả? Hơn nữa tớ rất nghiêm túc đấy.”

Cậu cũng biết tớ là người sáng nắng chiều mưa , bao nhiêu năm qua, việc khiến tớ kiên trì nhất, trừ cắm điện thoại sạc pin mỗi ngày ra thì chính là thích bác sĩ Thẩm đấy.

Hứa Kiều nhìn gương mặt nghiêm túc của Lục Chi Ưu, xem ra Lục Chi Ưu hãm sâu vào Thẩm Trường An rồi, kiểu gì cũng không thể nào nhổ ra được.

Lục Chi Ưu, chúc mừng cậu, cậu xong đời rồi.

Xong đời gì, tớ không phải chỉ thích Thẩm Trường An thôi sao?

Cậu, Lục Chi Ưu nữ thần quốc dân, anh ấy, Thẩm Trường An nam thần giới y học, hai người mà hẹn hò, đoán chắc sẽ gây ra chấn động không nhỏ đâu.

Làm gì mà khoa trương như thế? Lục Chi Ưu líu lưỡi.

Sao lại không, Thẩm Trường An hả, là nam thần trong mắt các cô gái, cậu tưởng là dễ dàng lắm chắc?

Vậy thì sao, dù sao đối với Thẩm Trường An, tớ nhất định phải theo đuổi cho bằng được.

Hứa Kiều, ...

Chị Lục, quay phim thôi.

Được, đến ngay đây.

Lục Chi Ưu ra dấu OK với nhân viên trường quay, sau đó nói với Hứa Kiều: Chờ tớ quay xong, chúng ta đi quẩy nhé.

Được thôi, cậu bao. Hứa Kiều vẫn như cũ nghịch nghịch móng tay của mình không đếm xỉa tới.

Lục Chi Ưu, Đại gia, cho cậu tha hồ ăn. →_→

Hứa Kiều, -_-

Có điều cuối cùng Hứa Kiều cũng không có đi ăn với Lục Chi Ưu, bởi vì cô nhận được điện thoại của tiểu Q nói trong tiệm bánh có chút chuyện, vì thế cô đành phải chạy về.

Lúc cô rời đi, thấy Lục Chi Ưu đang quay, nên cô cũng không muốn làm phiền cô ấy, chỉ gửi weixin cho cô ấy sau đó rời khỏi.

Vì Hứa Kiều rời khỏi, cho nên Lục Chi Ưu cũng không có tâm trạng đi ăn một mình, vì thế khi kết thúc cảnh quay cô liền bảo Khương Thang đưa mình về nhà.

Sau khi ra thang máy, Lục Chi Ưu nhìn nhà của Thẩm Trường An kế bên, nhìn vào trong qua khe cửa cũng không thấy ánh đèn, cô liền kết luận Thẩm Trường An vẫn chưa tan làm.

Đi vào nhà, cô tùy tiện tháo giày ra, chân trần bước vào phòng khách.

Cô thong thả bước đến tủ lạnh, mở cửa , bên trong toàn là rau củ, hoa quả với mấy chai nước khoáng, cô bĩu bĩu môi bất đắc dĩ, cho nên cô quyết định tối nay làm salad rau củ đơn giản, coi như tối nay giảm béo vậy.

Cô đem cà rốt, cần tây, xà lách, cà chua bi, và cả bắp cải tím vào nhà bếp rửa sạch sẽ.

Rửa xong rồi, cô lại dùng dao xắt từng thứ từng thứ bỏ vào bát, hồng hồng, xanh xanh, tím tím, trăng trắng, cảm thấy đây cũng là một loại hưởng thụ bằng mắt.

Cô mở hộp sữa chua ra, cho toàn bộ vào bát salad, rồi lấy muỗng trộn đều sữa chua.

Lục Chi Ưu cầm lấy muỗng, bát salad rồi đi ra ngoài đặt trên bàn ăn, đang chuẩn bị ăn thì cô nghe âm thanh mở cửa nhà kế bên từ bên ngoài vọng vào.

Không lẽ Thẩm Trường An đã trở về?

Nghĩ thế, cô vội vã đứng lên, chạy như bay ra ngoài cửa.

Mở cửa, cô ló đầu ra xem, liền thấy Thẩm Trường An đang đưa lưng về phía này đang ấn password để mở khóa.

Bác sĩ Thẩm, anh về rồi.

Thẩm Trường An quay đầu lại, liền thấy Lục Chi Ưu đang lấp ló trước cửa nhà cô, chân thì ở bên trong nhà, nhưng cả thân trên đều nhoài ra khỏi cửa.



Tầm mắt cô di chuyển từ trên mặt anh xuống túi đồ ăn anh đang cầm trên tay, cô nhìn thoáng qua, thấy có rau cải mà lại còn có thịt nữa.

Bác sĩ Thẩm, anh biết nấu cơm hả?

Thẩm Trường An cười cười, đáp: Ở một mình, lại là một người đàn ông, phải biết nấu vài món thì mới không bị đói chết.

Vậy tài nấu nướng của anh như thế nào? Cô không nhịn được mà hỏi.

Tuy là không bằng Tống Ngọc Luân, nhưng tôi tự cảm thấy cũng không quá kém.

Nghe Thẩm Trường An nói xong, Lục Chi Ưu im lặng cúi đầu nuốt nước miếng, rồi ngẩng đầu lên, cười lấy lòng, : Bác sĩ Thẩm, em có thể bàn bạc với anh một chuyện không?

Thẩm Trường An nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang tỏ vẻ lấy lòng của Lục Chi Ưu thì không khỏi nhíu mày, hỏi: Chuyện gì vậy?

Lục Chi Ưu nhìn Thẩm Trường An, hai tay nắm lại đặt ở dưới cằm.

Bác sĩ Thẩm có thể cho em ăn cơm chùa không?

Thẩm Trường An nhìn thấy hành động lấy lòng của cô, đôi mắt lúc này long lanh trông thật ngốc, không nén được liền nở nụ cười:

Vậy thì qua đây cùng ăn.

Thật sao? Lục Chi Ưu vui sướng nhảy cẫng lên.

Ừ.

Ha ha ha ha, bác sĩ Thẩm, anh chờ một lát, em lập tức qua ngay~ Lục Chi Ưu vừa dứt lời, liền chạy vào nhà, nhanh nhẹn mang giày vào, lúc ngẩng đẩu lên lại nhìn lướt qua bát salad còn đặt trên bàn ăn.

Sắp được ăn đại tiệc rồi, hơn nữa là do nam thần nhà cô xuống bếp, còn ai ăn salad rau quả này nữa chứ.

Mang giày xong xuôi, Lục Chi Ưu lập tức đóng cửa nhà rồi đi sang nhà của Thẩm Trường An.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay