Khương Thang nhanh nhẹn mang 3 ly đá bào về, cách studio bọn họ đang quay không xa có mở một tiệm đá bào, từ lúc khai máy đến bây giờ đã được hai tháng, Khương Thang cũng trở thành khách quen của tiệm, mỗi ngày chỉ cần cậu đến tiệm báo danh thì chủ tiệm liền biết cậu mua đá bào vị gì .

“Đá bào là nhất” Lục Chi Ưu khen lấy khen để, cô rất thích tiệm đá bào này, ngon vô cùng, hơn nữa cô cảm thấy mình bị nghiện đá bào của tiệm này mất rồi, một ngày không ăn thì khó chịu vô cùng.

Lục Chi Ưu nhìn Hà Cẩn Duyên múc đá bào đưa lên miệng mà cười cười.

Bình thường trông cái dáng vẻ xa cách, chỉ cần một ánh mắt quét qua sẽ làm người khác đông cứng khiến mọi người không ai dám đến gần anh. Nhưng chỉ có mấy người Lục Chi Ưu biết rõ, Hà Cẩn Duyên chính là một người vô cùng hảo ngọt.

*

Hôm nay là cuối tuần, các huấn luyện viên của võ quán đều đang lên lớp, cho nên chỉ có Thẩm Lạc Dương và Thẩm Trường An ở đây.

Thẩm Lạc Dương lúc thì xem di động, một lúc lại nhìn đồng hồ. Cái thằng nhóc Mục Lạc này, sao vẫn chưa chịu đến! Thẩm Lạc Dương thầm mắng trong lòng.

Mục Lạc cứ nghĩ rằng Thẩm Lạc Dương đã quên vụ gọi anh đến võ quán, thế thì anh có thể qua ải rồi, nhưng ngay lúc anh đang chuẩn bị ra khỏi cửa thì Thẩm Lạc Dương lại gọi đến.

“Mục Lạc, cậu chết ở đâu rồi?”

“Hả?” Hiện giờ anh chỉ có thể giả ngu mà thôi.

“Hả cái gì, đừng nói cho anh biết là cậu đã quên rồi nhé?” Giọng nói của Thẩm Lạc Dương mang theo ý tứ uy hiếp.

Mục Lạc nghe thế thì đâu còn dám giả ngu với anh, vội vàng đáp: “Sao mà quên được chứ anh Lạc Dương, em vừa ra khỏi nhà, lát nữa sẽ đến ngay đây ~”

“Được, vậy anh chờ cậu”

“Dạ”

Cúp điện thoại rồi, Mục Lạc cứ như trái cà héo, mặt mày ỉu xìu.

“Thằng nhóc này còn dám trốn, chờ cậu đến, coi anh làm sao thu phục cậu.”

Thẩm Lạc Dương cất điện thoại vô túi, gương mặt tuấn tú khẽ nheo lại, anh quay sang nhìn Thẩm Trường An đang ngồi bên cạnh.

Tuy là anh em ruột, nhưng ngoại trừ cặp chân mày giống nhau thì hai người bọn họ lại khác nhau một trời một vực.

Thẩm Lạc Dương ngoại hình nhỉnh hơn một chút, dáng vẻ anh tuấn vả lại từng được huấn luyện trong quân đội cho nên lại càng thêm cao lớn, mạnh mẽ, đúng chất đàn ông, tuy có hơi thô tục, nhưng thực chất lại Man vô cùng,

Thẩm Trường An lại mang dáng vẻ ôn hòa, gương mặt sạch sẽ, khí chất sạch sẽ, cả người toát ra hơi thở lạnh lùng, mang lại cho người khác cảm giác, chỉ có thể ngắm không thể nào yêu.

Nếu nói Thẩm Trường An mang khí chất sạch sẽ, thì Thẩm Lạc Dương lại vô cùng lưu manh.

Thẩm Lạc Dương bước đến, dùng chân đạp đạp ghế ngồi của Thẩm Trường An, ý bảo anh ngồi dịch vào một chút, Thẩm Trường An nhìn anh rồi miễn cưỡng lùi vào.

Thẩm Lạc Dương nhìn chỗ Thẩm Trường An vừa nhường, bỗng nhiên nổi giận.

“Này, cái chỗ chỉ để vừa cái lông gà, cậu bảo anh ngồi như thế nào!”

Thẩm Trường An lành lạnh nhìn anh, “Ngồi thế nào à, cứ ngồi xuống là được rồi.”

“Thẩm Trường An, có phải dạo này không đánh cậu cho nên ngứa da rồi phải không?”

Thẩm Trường An nhìn anh, đành phải dịch vào nhường chỗ cho anh

Không phải vì sợ mà anh mới nhường chỗ đâu nhé, anh chỉ là…ừ…chỉ là không muốn cùng anh ấy so đo mà thôi. Đúng, chính là như vậy!

Thẩm Trường An im lặng bổ sung trong lòng.

Thẩm Lạc Dương ngồi xuống, gác đôi chân dài lên ghế sofa bên cạnh, sau đó lấy thuốc từ trong túi quần ra, đốt lửa thỏa mãn hút vài hơi.

Thẩm Trường An nhìn dáng vẻ nuốt mây nhả khói của Thẩm Lạc Dương, nhíu nhíu chân mày.

“Hút nhiều thuốc dễ làm thận hư đấy.” Anh thản nhiên góp ý.

Thẩm Lạc Dương liền đen mặt.

“Thẩm Trường An, muốn ăn đòn thì cứ nói.”

Thẩm Trường An không thèm quan tâm, lấy di động ra lướt web.

Hơn nửa tiếng sau, Mục Lạc thở hổn hển chạy đến. Vừa vào cửa, Thẩm Lạc Dương không nói lời nào liền mang anh bước lên đài tỷ võ.

“Á, anh Lạc Dương, anh bị sao vậy?” Mục Lạc đau khổ hỏi.

“Anh đây tâm trạng không vui, cho nên muốn luyện võ!”

Mục Lạc mém tí là khóc òa lên, vì sao anh lúc nào cũng gặp xui hết vậy!

Anh tìm kiếm Thẩm Trường An xin giúp đỡ, thế nhưng người ta chỉ cười với anh một cái rồi bỏ mặc anh luôn.

Trong lòng Mục Lạc liền đem 18 đời tổ tông nhà Thẩm Trường An ra mà mắng một vòng, nghĩ lại thì hình như mình cũng đem Thẩm Lạc Dương ra mắng luôn rồi, lại cảm thấy tay chân lạnh buốt, cũng may là anh chỉ dám mắng thầm ở trong lòng.

“Vậy có thể để em thở một tí được không, em vừa mới đến mà.” Anh cẩn thận thương lượng với Thẩm Lạc Dương.

Thẩm Lạc Dương cũng không nói gì, chỉ nhìn anh cười,nhìn cái gương mặt đẹp trai đối diện mình, Mục Lạc cảm thấy lạnh toát.

Mục Lạc vội vàng cười nói: “Được rồi, được rồi, không nghỉ thì không nghỉ, lên đi!”

Vài phút sau.

“Á!”

“Má ơi!”

“Anh, em nhận thua, em nhận thua!”

“Nhẹ một chút!”

“Mục Lạc sao cậu lại chả tiến bộ gì hết, bao lâu rồi, thế mà vẫn yếu ớt như thế, cậu có còn là đàn ông hay không?”

Đằng trước truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Mục Lạc kèm theo âm thanh mắng mỏ của Thẩm Lạc Dương, Thẩm Trường An vẫn lựa chọn im lặng tiếp tục lướt weibo.

Vừa mới kéo xuống, anh liền thấy bài viết mới của Lục Chi Ưu.

Lục Chi Ưu [V]: Mỗi ngày thời gian hạnh phúc nhất ở studio chính là được ăn đá bào matcha.

Kèm theo là tấm ảnh cô cầm ly đá bào matcha.

Anh yên lặng ấn like một cái.

“Thẩm Trường An, đến lượt cậu” Âm thanh trầm thấp ở đằng trước vang lên.

Anh đặt điện thoại xuống, rồi bước lên.

Mục Lạc nằm trên sàn nhà thở hồng hộc, nhìn cứ như mất nửa cái mạng vậy.

Thẩm Trường An nhịn không được mà đá vào mông anh mấy phát, cúi đầu nói với anh: “Dọn chỗ.”

Mục Lạc bây giờ chẳng còn hơi sức đâu mà tranh cãi với anh cho nên dùng hết sức mà lăn sang một bên, để lại sàn đấu cho hai anh em họ. Anh đứng dưới đài, hai tay gác lên thành nhìn hai người thi đấu.

“Lâu rồi không kiểm tra cậu, không biết có tiến bộ lên không?” Thẩm Lạc Dương nói với Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An liếc nhìn anh, “Thử thì biết thôi mà.”

“Khá lắm nhóc.”

Vừa nói xong Thẩm Lạc Dương liền đá một cái về phía Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An cảm nhận được cú đá chết người ấy, không dám lơ là, anh nhanh chóng né sang một bên nên may mắn thoát khỏi một cước của Thẩm Lạc Dương.

“Ồ, có tiến bộ đấy.” Thẩm Lạc Dương sờ mũi khiêu khích nói với Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An cũng không thèm nói nhiều, trực tiếp ra tay, một cú đấm bay về phía anh ấy.

“F*ck, Thẩm Trường An, mợ nó, đánh người không đánh mặt, cái đạo lý này cậu không biết sao? Cậu không xứng mặt đàn ông mà.”

Thẩm Lạc Dương vừa dứt lời liền nhận được một trận khinh bỉ từ Thẩm Trường An và Mục Lạc.

Thẩm Trường An, “Mẹ em không phải là mẹ anh chắc?”

Thẩm Lạc Dương, “…”

Mục Lạc, “Ai nói đánh người không đánh mặt vậy?” Anh lấy tay chỉ lên gương mặt bầm dập vết thương của mình.

Thẩm Lạc Dương, “…”

“Ha ha, ngoài ý muốn thôi mà.” Anh cười ngượng ngùng.

Kết quả cũng chỉ đổi lấy cái nhìn khinh khỉnh của bọn họ.

Thẩm Lạc Dương lại nhanh chóng dùng chân đá liên tiếp tấn công ngực Thẩm Trường An, anh mau chóng tránh được, xoay người đánh trả mới chặn được sự tấn công từ Thẩm Lạc Dương.

Thẩm Lạc Dương nhìn Thẩm Trường An cười cười, sau đó dùng tốc độ kinh người tiến công.

“Pằng”

“Pằng”

Mục Lạc đứng một bên nhìn mà sững sờ, DM, bọn họ lại trụ được lâu như thế, chắc chắn là Thẩm Trường An đã lén luyện tập khi anh vắng mặt đây mà.

Nhưng Thẩm Trường An cũng không phải là võ sư, sao có thể đánh thắng được Thẩm Lạc Dương, vì thế rất nhanh liền rơi vào thế hạ phong, nhưng nói thế nào đi nữa, Mục Lạc và anh đều là kẻ thua cuộc, nhưng chỉ có Mục Lạc là lăn xuống đài, cảm giác này rất khác nhau đấy!

“Thẩm Trường An dạo này tiến bộ hẳn ra nha” Thẩm Lạc Dương lưu manh vỗ vỗ vào vai Thẩm Trường An, giọng điệu vô cùng lưu manh.

“Cám ơn đã khen”

“Đi, tôi mời các cậu ăn cơm.” Thẩm Lạc Dương nói.

Nghe được câu này, Mục Lạc nhanh nhẹn từ dưới đất đứng lên, vội vàng phủi phủi bụi trên người, cảm thấy sinh lực bỗng chốc tràn về.

“Anh Lạc Dương, em muốn ăn gì cũng được hả?” Rõ ràng là Mục Lạc đã quên vừa rồi mình bị người này chỉnh đến thảm.

Thẩm Lạc Dương nhìn dáng vẻ nịnh nọt của Mục Lạc chỉ cười rồi nói: “Chỉ cần cậu có thể ăn là Ok.”

“Vậy đi thôi, chúng ta đến Hồng Vận Lâu đi.”

Món ăn ở Hồng Vận lâu tuy mắc đến kinh người nhưng hương vị lại rất ngon.

Thẩm Lạc Dương lái xe đưa bọn họ đến Hồng Vận lâu, bởi vì người chủ xị là Thẩm Lạc Dương cho nên Mục Lạc không khách sáo mà gọi cả một bàn đồ ăn.

Chỉ ăn một bữa cơm thôi mà Mục Lạc cảm giác bụng mình như bóng bay sắp nổ rồi.

Sau khi ăn xong, Thẩm Lạc Dương liền quay về võ quán, chiều nay anh còn có rất nhiều khách đã hẹn trước, hầu như cuối tuần anh đều không được nghỉ ngơi, bởi vì cuối tuần là thời gian võ quán đông khách nhất.

Mục Lạc và Thẩm Trường An vốn định quay về nhà mình nghỉ ngơi, nhưng một cuộc điện thoại của viện trưởng báo có một cuộc phẫu thuật rất gấp nên hai người phải gấp rút quay trở lại bệnh viện.

*

Lục Chi Ưu mới vừa kết thúc một cảnh quay với nam hai, thời tiết quá nóng nên cô quay về chỗ ngồi nghỉ tạm một chút.

Mùa hè nắng nóng là thế, cô lại phải mặc váy vừa dài vừa dày, vì cảnh quay trong phim đang là mùa đông cho nên trang phục diễn cũng là quần áo dành cho mùa đông, vừa chán vừa nóng cô không khỏi dùng tay kéo kéo cái bộ đồ dày cộm này.

Không bao lâu sao, Khương Thang từ xa gọi tên cô: “Chị Lục, chị xem em mang gì đến cho chị nè?”

Bây giờ Lục Chi Ưu chả còn sức đâu mà để ý đến Khương Thang, cô chả thèm đáp lại cậu lấy một câu.

Cô thấy hình như mình tự tìm đường chết thì phải, sao hồi đó lại chọn theo nghề diễn viên chứ, mùa đông thì chụp mùa hè thì diễn, cô liều sống liều chết quay phim, thế mà nằm không cũng trúng đạn, cảm giác đúng là khó tả.

Khương Thang cầm một cây quạt điện trên tay, mở nút hướng về Lục Chi Ưu, một làn gió mát bỗng chốc ùa về.

Lục Chi Ưu bỗng mở mắt ra.

“Cậu lấy ở đâu ra vậy?”

“Từ chỗ anh Đường Dịch đấy.”

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay