Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 459: Chương 459




Chương 50- ngoại truyện

“Sao cậu thu phục được hắn vậy ?”

“Hợp tác! Đây là có chuyện! Có điều, yêu cầu của hắn phải được rửa sạch tội danh vượt ngục, còn muốn để tôi tìm lại hệ thống của Ôn Nhu Yến, tìm cô gái đó rửa sạch tội giết người của hắn luôn. VIệc phía trước còn dễ xử lý, nhưng chuyện sau lại xử lý không tốt... Hơn nữa có chút khó.”

Anh định dạng lại tấm hình trong máy: tấm hình Cố Duy đưa ra:

“Nếu hắn công bố tấm hình này ra ngoài. Tôi không dám tưởng tượng hậu quả sẽ như thế nào?”

Ảnh chụp này tuy không rõ ràng, trên mặt cô bé kia mặt nạ quen thuộc khi vào Ôn Nhu Yến, ánh sáng cũng tối tăm, nhưng ai có thể đảm bảo không ai nhận ra cô. Ít nhất anh vẫn có thể nhận ra người kia là ai .

“Nhất định phải xóa bỏ ảnh chụp này!”

Đông Đình Phong suy nghĩ một chút, rõ ràng biết tính nghiêm trọng của chuyện này, nói ra lời này, lại tiếp một câu:

“Còn nữa, bây giờ việc cấp bách là cố gắng làm hết khả năng, kéo người Ngôi Bang ra. Chẳng qua tôi cảm thấy lạ, Cố Duy có năng lực gì, làm cho người Ngôi Bang muốn tiêu diệt hắn?”

Thần Huống lại mở ra một văn kiện của người khác cho anh ta xem:

“Tôi hoài nghi, hắn chính là tân đương gia vừa mới nhậm chức trong Tứ Hải. Gần đây tôi luôn chú ý tới Tứ Hải Bang, ngoài mặt án binh bất động, nhưng bên trong lại ngầm vụng trộm gió nổi mây phùn, nghe nói nhiều nhân vật cấp cao đã bị dọn dẹp... Đương nhiên, tôi cũng chỉ suy đoán... Mà phần tài liệu này, là căn cứ theo suy đoán của ta. Anh có thể xem một chút...”

Đông Đình Phong nhìn, tỏ vẻ tán thành:

“Nếu như hắn thật sự là tân đương gia Tứ Hải Bang,vậy vấn đề an toàn của Lôi Lôi, cậu phải để người khác chú ý một chút. Nghe giọng nói của hắn, rất giận cậu đã đoạt Lôi Lôi. Bây giờ vì bị người ám toán, tự lo không xong. Chờ hắn hồi phục tinh thần, sợ là sẽ có hành động khác...”

Thần Huống cũng cảm nhận được:

“Tôi có sắp xếp vệ sĩ bảo vệ em ấy!”

Trầm ngâm một chút, anh đột nhiên hỏi:

“Đình Phong, có phải tôi rất hèn hạ hay không?”

Trong clip Cố Duy mắng anh đoạt người yêu của hắn.

Đông Đình Phong lấy lại tinh thần, ngầm hiểu ý nói:

“Cơ hội giữa người với người mà nói, là bình đẳng, kết quả sở dĩ sẽ khác nhau, chủ yếu bởi quyết định của người trong cuộc có hay đúng lúc bắt lấy nó không. Cậu không hèn hạ, chỉ là thắng ở nắm lấy thời cơ. Trong mắt của tôi, chỉ cần cậu có thế để cho em ấy vui vẻ tươi cười, làm cho em ấy hạnh phúc, sống không có chút gánh nặng, như vậy sẽ không phải đoạt người yêu, mà là thành lương duyên...”

Thần Huống nghe, cong cong môi.

Đạo lý này, anh tán thành, hơn nữa, vô cùng thích.

Lúc đó, Cố Duy ở trong một biệt thự bí mật trong Đông Ngải Quốc, ánh mắt lẳng lặng nhìn máy tính, trên màn ảnh là hình ảnh của Đông Lôi.

Cô lại bắt đầu đi học, trên mặt của cô lại xuất hiện nụ cười, khuôn mặt của cô cũng đầy đặn hơn, trên người cô tràn đầy sức sống hơi thở thanh xuân, vẫn mãi sạch sẽ đơn thuần như vậy, không nhiễm chút khí tục, làm cho người ta không nhịn được muốn bảo vệ.

Ngón tay của hắn nhẹ khẽ vuốt sợi tóc rối bị gió thổi trong video kia, khuôn mặt đỏ bừng trông rất buồn cười, nhưng lại cười không nổi.

Vốn là, cô thuộc về hắn, còn bây giờ...

Hắn bực mình thở ra một hơi, ngón tay vẽ một cái, nhảy tới hình ảnh khác: Thần Huống cầm tay cô, quá làm đau lòng người.

Vẻ mặt Thần Huống, lộ rõ dịu dàng trước nay chưa có, mà ánh mắt Đông Lôi mặc dù dè dặt , nhưng khóe miệng tươi cười, rất rõ ràng.

Đứng lên, hắn đi qua đi lại trong căn phòng xa xỉ, trong lòng không hiểu buồn vô cùng.

“Muốn dẫn phu nhân ra, rất không có khả năng. Ít nhất bây giờ không có khả năng. Gần nhất, an ninh trong Đông Ngải Quốc vô cùng nghiêm khắc, một con ruồi cũng đừng mơ tưởng bay ra ngoài. Nghĩ đến Thần Huống vẫn luôn đề phòng chúng ta ra tay. Kể từ sau khi đồng ý hợp tác với chúng ta, cả Quỳnh Thành toàn bộ giới nghiêm. Bên cạnh phu nhân không chỉ có một người vệ sĩ. Người xa lạ căn bản không đến gần được.”

Thủ hạ Chân Đát trầm trầm báo cáo.

Trước khi Đông Lôi kết hôn vốn Chân Đát có cơ hội dẫn người đi, nhưng hành động ngày đó, Cố Duy ở lúc nhập cảnh bị tra ra mang theo ma túy, vì vậy, chuyện này không thể không dừng lại. Bây giờ muốn tiếp tục hành động, đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất.

“Còn chưa tìm ra đám rùa đen khốn kiếp kia, để cô ấy ở lại Quỳnh Thành, để người của bọn họ trông chừng, an toàn hơn ở bên cạnh chúng ta...”

Quan trọng là bây giờ thân hắn còn khó bảo toàn, nội gián bên cạnh chưa trừ, sẽ có nguy hiểm bất cứ lúc nào. Mà cô vẫn còn đang giận hắn, miễn cưỡng dẫn người đi, nếu cô không chịu ngoan ngoãn hợp tác, chỉ tăng thêm xác xuất nguy hiểm của cô.

“A Đát, bên chúng ta cũng nên qua đó vài người, nhất định bảo vệ tốt phu nhân cho tôi. Tuyệt đối không thể để cho người Ngôi Bang có cơ hội lợi dụng cô ấy. Những người kia, thực tại rất đáng sợ.”

“Vâng!”

Một giọng cười nhẹ từ phía trước cửa sổ truyền đến, bên kia một người con gái mạnh mẽ đứng đó, cột tóc cao đuôi ngựa, cùng với tiếng cười, cô ta xoay người lại, khuôn mặt xinh đẹp.

Cô từng bước từng bước đi đến trước mặt Cố Duy, thái độ không kiêu không nịnh nọt:

“Tứ thiếu gia, bây giờ ngài nên biết rõ một sự thật: Người phụ nữ đó bây giờ đã là vợ của người khác. Đến giờ, tất cả đã thành kết cục đã định, ngài vẫn còn tâm tâm niệm niệm muốn bắt cô ta về tiếp tục làm phu nhân của ngài soa? Ngài không quan tâm cô ta từng ăn nằm với người khác sao?”

Cố Duy nhíu mày, rùng mình trầm trầm trừng mắt nhìn cô ta.

Ánh mắt kia, rất hung ác .

Nếu thức thời, thì không nên nói tiếp.

Đây chính là một sự thật Cố Duy vẫn luôn cố gắng lẩn tránh.

Nhưng cô ta cũng không cảm thấy được.

Chân Đát liếc nhìn, cũng không khỏi trầm giọng nhắc nhở một câu:

“A Dung, sao có thể nói chuyện với Tứ thiếu gia như vậy?”

“Lời thật thì khó nghe. Thuốc đắng dã tật. Thuộc hạ tốt, không chỉ cần phải làm tốt mọi chuyện còn cần phải dũng cảm khuyên can.”

Người con gái lớn tiếng nói, quả thật có cá tính.

Cố Duy chưa phát giác tức giận nở nụ cười:

“Nói rất tốt. Vậy tôi có thể nói cho cô biết: Tôi không quan tâm!”

“Không, ngài quan tâm.”

Người con gái có địa vị đặc thù, lần nữa phản bác hắn.

“Tôi không quan tâm!”

Hắn lớn tiếng nói một tiếng nữa, khuôn mặt âm trầm:

“Chỉ cần cô ấy có thể trở lại bên cạnh tôi một lần nữa, thì dù cô ấy từng cùng người khác lên giường. Vậy thì thế nào? Đời này tôi cũng ngủ với nhiều phụ nữ như vậy. Không quan tâm tới phụ nữ, hơn nữa tôi cũng không nhớ mặt của họ. Cô gả, cũng chỉ là nhất thời do tình thế bắt buộc. Sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ thấy rõ lòng của mình!”

Kỳ thật, không có một người đàn ông nào thật sự có thể hoàn toàn không ngại.

Nhưng hắn đã trúng một loại độc tên là “Đông Lôi”, vì muốn ở bên cô, hắn có thể bao dung tất cả- -

Phần chấp niệm như vậy, sao sẽ xuất hiện ở trên người Cố tứ thiếu gia đổi phụ nữ như thay quần áo chứ?

A Dung cảm thấy không thể tin nổi.

Cô trầm mặc một chút, nhưng cũng không có buông tha việc khuyên bảo người này, mà hỏi ngược lại một câu:

“Tứ thiếu gia có biết điểm mạnh hất của Thần Huống là cái gì hay không?”

Không đợi hắn trả lời, cô dừng lại một chút thì nói:

“Chính là thu phục lòng người.”

Đúng, về điểm này, Cố Duy cũng biết.

“Annh ta chỉ dùng mười năm đã trở thành tư lệnh không quân khu C, không nói tới gia thế của anh ta, nếu như không phải là anh ta tự mình làm được như vậy, ngài cảm thấy anh ta có khả năng bò được tới vị trí này sao?”

Cố Duy không nói: Không sai, năng lực của Thần Huống, quả thật không thể khinh thường. Người kia, không chỉ có có một thân mưu trí gan dạ sáng suốt, còn có một thân công phu. Anh ta là người lãnh đạo tối cao khu C được người người kính trọng. Anh ta dùng thực lực của anh ta đi tới hôm nay.

Hắn Cố Duy, ở Đông Ngải, coi như là một người có năng lực, nhưng khi hắn đứng chung một chỗ với Thần Huống, gần như hắn chỉ thành một đường ánh sáng vừa lóe lên rồi tắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.