• Cô Đơn Ơi Chào Nhé!

  • /29
  • Chương 27: Chương 11 : Cải nhau - cắn nhau - hóa ra là vì để ý .( tiếp 2)

  • Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“ Sao hả ? Thích chứ !”

“ Không tồi .”

“ Gì mà không tồi chứ , nói lời thật lòng xem nào .”

“ Thích lắm .”

Rose hài lòng , anh cho ngựa chạy vút lên ngọn đồi dưới dãy núi Hindu Kush hùng vĩ , rải rác xung quanh là những ngôi nhà đá có cấu trúc hình hộp , bùn được trát kín khắp căn nhà tạo thành một bức tường cách nhiệt rất tốt . Ban ngày nhiệt độ ở nơi đây rất cao , ngược lại ban đêm nhiệt độ lại rất thấp , nhờ có những bức tường trát bùn mà nhiệt độ trong nhà luôn được giữ ở mức độ ổn định .

Bọn họ cho ngựa chạy dọc theo một con đường mòn ven núi , từ xa xa đã trông thấy một màu xanh đậm tuyệt đẹp , bao quanh bởi những vách đá vôi màu hồng cao chót vót , chúng tạo thành những hình thù khác nhau nằm san sát gần như hoàn toàn không có thực vật .

Khi bạch mã tiến lại gần Trần Dạ mới nhìn rõ hóa ra là “ những” hồ nước , thật ra chỉ có một cái hồ lớn nhưng nó được tạo thành từ quần thể sáu hồ nhỏ đổ vào , trái ngược với màu hồng bao quanh hồ là thảm thực vật xanh mướt hòa quyện cùng một màu xanh ngọc bích tuyệt đẹp . Nước hồ trong vắt , từ trên cao cô có thể ngắm từng đàn cá bơi lượn .

Một vẻ đẹp tuyệt vời như thế lại có thể tồn tại ở một đất nước khắc nghiệt như thế này , Trần Dạ trong lòng không khỏi cảm thán .

“ Em có biết hồ này gọi là gì không ?”

Trần Dạ lắc đầu , ánh mắt cô lấp lánh sự thích thú , dường như cảnh đẹp nơi đây đã phần nào thuyết phục được cô , cho cô cảm giác thân thiện hơn , không còn quá chán ghét như lúc ban đầu khi vừa đặt chân đến đây nữa .

“ Tên hồ theo tiếng Dari nghĩa là “ ngọc ngũ sắc của Amir” , em thấy không nước hồ rất xanh một màu xanh đậm như mực vậy .”

“ Đúng vậy , nhưng tại sao tên hồ lại là của Amir ?”

“ Amir nghĩa là chim hồng tước tức chỉ những tiểu vương của các quốc gia Ả Rập Hồi giáo ! Em nhìn kìa có thấy những ngọn đá vôi màu hồng kia không , trông chúng giống với hình dáng của các vị vua đó .”

“ Mmmm hóa ra là thế ! Thảo nào tôi thấy chúng đẹp như vậy .”

Rose liếc cô , môi cong lên một vòng cung nhỏ .

“ Ngày xưa tôi hay theo cha đến nơi này tẩy trần thân thể trước những ngày lễ , nước nơi này rất mát , em có muốn thử một chút không .”

Trần Dạ tròn xoe mắt nhìn anh , thật lòng cô vừa nhìn thấy nước trong hồ là đã muốn nhào đến ngâm mình rồi , đã vài hôm cô bị nhốt trên nông trường không được tắm rửa , khắp người đã bắt đầu bốc mùi khó ngửi rồi . Chỉ có điều nơi này vắng vẻ , không có nơi có thể che thân thể , đã vậy chỉ có một mình cô với anh ta , sao cô dám tắm trước tầm mắt “ sói” chứ !

“ Sao …hửm…!”

“ Tôi … thật ra …thì…”

“ Em rất muốn tắm hả ?”

“ Cũng không phải là rất muốn , vốn dĩ tôi không biết bơi , nước ở đây lại sâu như vậy , tôi e là sẽ gặp nguy hiểm mất .”

“ Không sao ! Phía bên kia mỏm đá có một vùng rất cạn nước ở đó cũng sạch , tôi sẽ đưa em tới đó tắm .”

“ Nhưng …tôi không có đem theo tư trang .”

Cô thấy ánh mắt anh nhìn mình đầy ý cười , Rose có một vẻ đẹp lai , anh sở hữu cho mình một hàm râu quai nón đầy nam tính cùng đôi mắt sâu hút hồn , giờ phút này khi bỗng nhiên chạm vào ánh nhìn ấy cô cảm thấy toàn thân bất giác nóng rực , thật ngượng ngập .

Anh với tay bên hông ngựa , lấy ra một bọc vải , dùng tay vỗ vài cái trên bọc .

“ Yên tâm , tôi đã chuẩn bị giúp em rồi !”

Hai má Trần Dạ bỗng chốc nóng hầm hập như bắt đầu lên cơn sốt , cô ngượng chín cả mặt , bên trong bọc đồ đúng là quần áo cô , còn có quần áo anh , ngay cả đồ lót cũng là lấy bộ cô thích nhất .

Thật là xấu hổ quá !!!

Rose giúp Trần Dạ xuống ngựa , anh nắm lấy tay cô , kéo cô đi cùng mình , hai người một trước một sau, bước chân không biết từ lúc nào lại cùng đồng điệu cùng đạp lên những bãi cỏ non ven hồ , có cảm giác mềm mềm , gió thổi mạnh làm cho tấm lụa che mặt của Trần Dạ bay về phía trước .

Cô với tay tới nhưng vẫn bắt không kịp , đành trơ mắt nhìn tấm lụa mỏng màu đen của mình bay lơ lửng trên không trung , sau đó nhè nhẹ đáp xuống mặt hồ tạo thành một gợn sóng lan tỏa .

Anh bỗng buông tay cô ra , cởi một lớp áo khoác bên ngoài cùng khăn trùm đầu , anh lội nhanh xuống nước , sau đó sải người bơi về phía có khăn lụa của cô đang không ngừng trôi bồng bềnh . Trần Dạ cũng đoán được anh định làm gì , cô mở miệng toan sẽ nói gì đó với anh , nhưng lại không biết nên nói như thế nào , cứ ấm ứ mãi mà không thành lời .

Người đàn ông đã bơi ra giữa hồ , tốc độ bơi của anh rất nhanh , mặt hồ bị động tác của anh mà liên tiếp tạo ra những sóng nước mạnh va vào bờ , chúng tràn cả lên chân của Trần Dạ . Cô mở to mắt nhìn theo bóng lưng của anh , đến khi anh bơi đến bên cạnh chiếc khăn , cô thấy anh cầm tấm khăn của mình lên khẽ quơ quào còn cười như khoe khoang với Trần Dạ .

Cũng trong khoảng khắc đó , cô cảm thấy con tim mình thật lạ lùng , dường như những nhịp đập đã không còn theo quy luật bình thường nữa , như có một cảm xúc mãnh liệt không ngừng đánh úp tới làm cơ thể cô bất giác tê liệt .

“ Dạ … tôi … a á … ặc .”

Cô thấy bóng anh mất hút dưới làn nước , hoảng hốt lao ra , cô dường như quên mất rằng bản thân không hề biết bơi . Cô lội vào nước với tốc độ cực nhanh chẳng mấy chốc nước đã ngập ngang ngực , cô gọi tên anh rất to , cô thật sự rất sợ , càng hoảng hơn nữa khi thấy mặt hồ phía trước vô cùng yên tĩnh chỉ có một mình cô quơ quào cùng đám lau sậy .

“ Rose anh ở đâu ? Rose … anh đừng làm tôi sợ …Rose … aaa.”

Chân cô như vướng phải vật gì phía dưới , cảm thấy bản thân sắp bị nước nhấn chìm cô ra sức vùng vẫy . Một lực mạnh kéo cô chìm vào dòng nước , Trần Dạ há miệng uống phải vài ngụm nước cô không ngừng đập đập trong nước hy vọng có thể nổi lên được , mắt cô vẫn nhắm tịch, tay phải có vẻ như đập trúng một vật gì đó cứng rắn , miệng vừa há ra đã bị ngậm chặt . Cô ngạc nhiên mở mắt , khuôn mặt người đàn ông vừa phút trước mới làm cô sợ chết khiếp hiện tại đang làm gì thế này , anh ta đang biểu diễn một nụ hôn dưới nước sao , cô chết đến nơi mất. Trần Dạ đập mạnh tay vào lồng ngực người kia , vùng vẩy muốn tách ra , anh thấy cô không chịu được nữa liền ôm cô cùng nổi lên mặt nước .

Trần Dạ được người kia ôm chặt , thân thể hai người dán sát vào nhau , quần áo vì nước mà càng trở nên mỏng manh hơn , hai thân thể cọ sát vào nhau . Cô ho sặc sụa vài cái , há miệng lấy lại vài ngụm không khí , mở mắt nhìn vào khuôn mặt tràn ngập tiếu ý kia lại càng thêm tức giận . Cô vùng vằn thoát khỏi tay anh , không ngờ anh lại thả tay ra thật hại cô lại chìm vào trong nước một lần nữa , nhưng chỉ mới uống chưa được vài ngụm , đầu đã được nhô ra khỏi mặt nước , cô như một con mèo nhỏ bị người khác đem ra đùa bỡn , hết lần này đến lần khác dìm mình xuống nước .

Thật đáng căm giận !!!

Trần Dạ mặt kệ Rose vừa kéo vừa lê cô vào trong bờ , cô nằm bẹp trên mặt cỏ , nhìn chằm chằm lên bầu trời , cô tưởng mình sắp chết rồi , đôi khi chết còn dễ chịu hơn là cảm giác bị người khác lấy ra làm trò tiêu khiển .

Rose chọc chọc tay vào hông người bên cạnh , không có phản ứng , ưm …thật là một con mèo nhỏ ngoan ngoãn . Anh vừa lòng nằm xuống bên cạnh cô , một tay kê lên đầu , cũng muốn biết cô đang ngắm nghía gì trên bầu trời trông cô thật tập trung .

Trần Dạ lạnh phát run , nhưng cảm thấy cơ thể đã hồi phục được phần nào sức lực , nghiêng đầu trông thấy một bên sườn mặt anh . Cô đang rất ghét cái khuôn mặt bình thản kia , làm việc xấu mà còn không biết hối cải , thật là đáng ghét , cái mũi kia cũng thật là cao quá nhỉ ? Cô cho anh ta chỉnh dung bớt mới được , ý nghĩ vừa lóe lên cô lập tức trườn người dậy ôm chặt anh , há miệng cắn thật mạnh vào sóng mũi cao ngất của người đàn ông .

Anh đau tới mức nhăn nhúm cả mặt , đẩy cô vài lần nhưng không được , người này chân tay đều bám hết lên người anh . Anh ôm cô đứng lên , hai chân Trần Dạ quàng qua hông anh , tư thế hết sức mờ ám . Anh thử đẩy cô vài cái nhưng cô vẫn không buông , đành cố thở bằng miệng , anh nhìn xuống thấy đôi môi kia vẫn không có ý định buông tha cho mũi anh .

Rose bắt đắc dĩ , nói :

“ Em tính cắn đứt mũi của tôi lun hả ?”

Cô trừng to mắt , nói :

“ Đúng vậy , tôi cho anh biết thế nào là sự lợi hại , hừ ! ”

Thoắt , anh đã ôm chặt đầu cô thay vị trí mũi của trên môi cô thành miệng anh trên miệng cô , nụ hôn này đến thật nhanh , ban đầu cô còn kháng cự không cho lưỡi anh quấn chặt lưỡi mình , giống như một cuộc rượt đuổi không ngừng nghỉ .

Nụ hôn cứ như thế càng kéo dài lại càng say đắm , cho đến khi âm thanh của động cơ xe Jeep phá vỡ đi bầu không khí , mặt trời cũng đã lặn sau dãy Hindu Kush . Hai người ngượng ngập đối diện nhau , ánh mắt anh nồng nàn nhìn cô , Trần Dạ nghĩ mình điên rồi .

Anh dùng tay gạt một lọn tóc nhỏ vướng víu bên hàng mi dài đang cụp xuống của cô , lần theo khuôn mặt ve vuốt gò má ửng hồng của cô , cô nghe anh nói :

“ Trần Dạ , em thật đẹp !”

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay