• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mới mười chín tuổi Tống Ương Ương nghe theo sự sắp đặt của gia tộc, gả cho Đại thiếu gia Trần Tấn Nhiên của Trần thị.

Một hôn lễ được tổ chức cực kỳ lớn phô trương thanh thế, giống như trong huyền thoại, khiến cho tất cả mọi người trong thành phố này ai ai cũng đều cực kỳ hâm mộ, nhưng lại là sự mở đầu một cuộc sống hôn nhân đầy bi thương của Tống Ương Ương.

Bởi vì chán ghét việc tự chủ trương của gia tộc, bởi vì bất mãn với chuyện hôn nhân đại sự của mình lại bị cha mẹ điều khiển, ngay sau buổi hôn lễ, Trần Tấn Nhiên liền mất tích. Hơn ba năm sau khi kết hôn anh cũng không hề xuất hiện ở tân phòng.

Ngoại trừ những buổi yến tiệc trọng đại cuối năm của gia tộc, ngoại trừ ngày mừng thọ của hai bên cha mẹ, cho tới tận bây giờ cô vẫn không hề được gặp gỡ người chồng của mình. Mà anh, cho dù có ngồi ở ngay bên cạnh cô, mặt mày cũng hoàn toàn không chút biến đổi, không thèm để ý liếc mắt một cái xuống dưới, nhìn cô mặc chiếc áo choàng màu đậm ngồi ngay bên mình.

Anh đối xử với cô cực kỳ lạnh nhạt, thực sự khách khí, chi phiếu ký gửi cho đều đặn hàng tháng, quà tặng trong các dịp sinh nhật, ngày lễ không quên. Nhưng mà cho tới tận bây giờ, anh lại hết sức keo kiệt không muốn tặng cho cô một nụ cười, một ánh mắt nhìn quan tâm chăm chú với cô.

Sau ba năm cưới cô, anh vẫn không biết rõ được hình dạng của cô như thế nào. Tóng Ương Ương lúc đầu còn tràn đầy sự chờ mong, nhưng về sau trái tim cô cũng dần dần nguội lạnh như tro tàn. Cuối cùng sau ba năm sống trong tình trạng như vậy, cô quyết định ra đi. Ở một nơi hẻo lánh, dưới sự trợ giúp của những người bạn tốt, cô bắt đầu cuộc sống mới.

Cô mở một quán cà phê nho nhỏ, phong cách đặc biệt yên tĩnh và thư thái. Ngẫu nhiên thời gian này Trần Tấn Nhiên lại trở thành khách quen ở chỗ đó. Bọn họ dần dần quen biết, nói chuyện với nhau thật vui. Chỉ là anh chợt có chút nghi hoặc, thực sự chưa bao giờ nghĩ tới, người phụ nữ trong sáng như ánh nắng ban mai, dịu dàng xinh đẹp đang ở trước mắt mình kia, lại chính là người vợ mà anh đã lạnh nhạt suốt ba năm. Anh hỏi ý kiến cô về sự bất đồng của người phụ nữ, cô chỉ mỉm cười đối với anh, chân thành nói ra những cách nhìn và quan điểm chân thật nhất.. Chỉ chớp mắt một cái, nhưng lệ đã rơi đầy mặt.

Trần Tấn Nhiên, chẳng lẽ anh vẫn một mực không nhận ra rằng, tôi là vợ của anh chứ không phải một con rối chỉ biết theo sự điều khiển của người khác.

Chuyện xưa của bọn họ, ba năm sau, mới được long trọng mở màn trong sự tĩnh lặng.

************

Bộ truyện “Cô dâu mười chín tuổi” của tác giả Minh Châu Hoàn lẽ ra đã được Mẹ Bầu và trangthao cho ra mắt bạn đọc cách đây 2 năm. Song do một số biến cố, bộ truyện này bị tạm ngưng lại...

Mẹ Bầu vẫn luôn canh cánh trong lòng món nợ ân tình này với với bạn đọc. Cho đến hôm nay, dù không có trangthao cùng đồng hành bên cạnh, Mẹ Bầu vẫn quyết định tự mình edit bộ truyện này.

Các bạn đọc đã từng quen biết với nhân vật Trần Nhị, hay Trần Tấn Nhưng qua bộ truyện “Người phụ nữ của Tổng giám đốc” mà Mẹ Bầu và trangthao đã từng edit cách đây 4 năm. Đây là một trong những người bạn của Thân Tống Hạo, vai nam chính của bộ truyện “Người phụ nữ của Tổng giám đốc”. Hy vọng bộ truyện này sẽ mang đến cho bạn đọc những cung bậc cảm xúc mới về nhân vật chúng ta đã từng quen biết.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay