Chồng trước có độc

Chương 88: Chương 88: Chương 87




Editor: Nam Cung Nguyệt

Chiếc xe kia là một chiếc Rolls-Royce màu đen. Đã đi theo xe của cô ba con đường, vẫn còn tiếp tục theo cô lên núi. Mai Viên ở sườn núi phía Nam, Du Du tiếp tục tăng tốc độ, cố gắng thoát khỏi chiếc xe đang bám đuôi.

Ở khúc quanh cuối cùng thì cô tăng tốc độ, thành công thoát khỏi chiếc xe Rolls-Royce kia, dần dần tiến vào cổng Mai Viên.

Sau khi về đến nhà, liền thấy chị Tiên cười nói: “Tiểu thư, cô đã về? Cô có muốn ăn hải sâm hấp không?” u

Du Du cười lắc đầu, lại hỏi, “Đồng Đồng đâu?”

Chị Tiên chỉ vào phòng của Đồng Đồng cười nói: “Vừa về nhà đã ở chỗ đó làm thủ công ! Nửa năm sau có thể học tiểu học rồi, thời gian trôi qua thật là nhanh!”

Đúng, nửa năm sau đã được sáu tuổi rồi, có thể học tiểu học rồi. Thời gian như con thoi, trôi qua rất nhanh.

Bạch Ngôn Sơ cũng đã “Chết” ba năm.

Nói thật, ba năm này, có lẽ là bởi vì đem tất cả nỗi nhớ ở lên con gái, Du Du cũng không phải là rất nhớ anh.

Nhưng cô lại không dám tưởng tượng: Nếu như cả đời cô cũng không chờ anh trở lại được, thì sẽ như thế nào?

Có lẽ, qua hai kiếp, cô vẫn là không cách nào cùng anh hạnh phúc. Kiếp Trước là cô bỏ mình ngoài ý muốn, mà kiếp này thì anh biến mất không rõ tung tích.

Anh và cô, chưa bao giờ chính thức có nhau.

Anh và cô yêu hận rối rắm, có lẽ hoàn toàn đã chấm dứt, còn dư lại chính là những ngày yên tĩnh của cô. Thật ra thì thỉnh thoảng cô tưởng tượng, anh đang một chỗ xa lạ, gặp được một người phụ nữ khác, đối với anh còn tốt hơn cô, kết hôn sinh con, rất hạnh phúc.

Có lẽ cô nên chuẩn bị nếu anh không trở lại?

Đồng Đồng từ trong phòng chạy ra, trong tay giơ bức tranh màu sắc sặc sỡ, kêu lên: “Mẹ. . . . . . Mẹ về rồi? Mẹ xem, con vẽ một bức tranh! Tên là 《 cha làm hỏa tiễn》.”diendanlequydon

Trong lòng Du Du chấn động, cười hỏi: “Tại sao con lại vẽ cái này?”

Đồng Đồng lại tràn đầy mong đợi nói: “Cha ngồi lên hỏa tiễn sẽ chạy nhanh hơn, sẽ sớm trở về đoàn tụ cùng chúng ta ! Mẹ, không phải mẹ nói cha ở chỗ rất xa sao? Cha cũng nên trở lại rồi? Sao cha lại chưa trở về đoàn tụ cùng chúng ta ?”

Đáy lòng Du Du co quắp, miễn cưỡng cười nói: “Có lẽ chúng ta còn phải đợi một chút !” Thật ra thì cô rất muốn hỏi Đồng Đồng, “Đồng Đồng, nếu cha vĩnh viễn không trở về, con nghĩ như thế nào?”

Suy nghĩ một chút rất là tàn nhẫn, cô định chịu đựng không có hỏi.

“Con xin lỗi, mẹ! Con sẽ không nói cha như vậy nữa.” Đồng Đồng đột nhiên cười, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng rực đầy sức sống.

Đồng Đồng đã sắp sáu tuổi, đã tương đối hiểu chuyện. Huống chi, Đồng Đồng so với các bạn bình thường hiểu chuyện hơn, cũng độc lập hơn. Có lúc, thậm chí Đồng Đồng còn quan tâm cảm xúc của mẹ .

Du Du đột nhiên cầm tay Đồng Đồng, ngồi xuống nhìn Đồng Đồng, “Đồng Đồng, ! Nhìn mẹ!”

Đồng Đồng sửng sốt: “Mẹ.”

“Con nói cho mẹ biết, con hy vọng gặp cha ở tình huống nào?”

Đồng Đồng suy nghĩ, nói: “Con hi vọng lúc con đang ngủ cha trở về, ôm con, hôn con.”

Nước mắt của Du Du đột nhiên chảy xuống. Đồng Đồng trông thấy, vội vàng đưa tay lên lau, hỏi: “Mẹ, con lại nói sai sao? Mẹ đừng tức giận a!”

Thật là đứa bé hiểu chuyện! Trong lòng Du Du càng thêm đau đớn, nhưng cũng rất vui mừng.

Nước mắt chảy xuống, nhưng ngoài miệng lại cười.

“Mẹ!” Đồng Đồng ôm cổ mẹ, khuyên nhủ, “Đừng khóc nữa mẹ! Ngoan!”

Du Du vừa cười vừa khóc: “Đồng Đồng thật biết nghe lời ! Mẹ không tức giận, mẹ là đang vui!”

=== ====== ========

Buổi tối, Từ Thi Thi cùng Tiền Sâm đi thăm Du Du.

Lúc uống trà, Du Du cười hỏi: “Khi nào thì làm đám cưới?” Lại vỗ đầu gối bạn thân, “Chẳng lẽ tính toán có con mới cưới?”

Từ Thi Thi đỏ mặt, đấm cô: “Đánh cậu!”

Vẻ mặt Tiền Sâm cũng có chút không được tự nhiên, cười cười: “ Trong khoảng thời gian tôi rất bận, hết bận sẽ cầu hôn Thi Thi!”

Du Du cười hỏi: “Thật?” Sau đó lại nhìn Từ Thi Thi sắc mặt mặt hồng hào, “Oa, xem ra đã có kế hoạch rồi?”

Từ Thi Thi lại nói, “Cậu thì sao? Cậu tính ở cùng Đồng Đồng suốt đời?”

Tiền Sâm cũng cười hỏi, “Không có ý định tìm một người đàn ông sao?”

Trong lòng Du Du hơi suy sụp, ngoài miệng cũng cười rất cứng ngắc: “Tôi không có tinh lực đi tìm hiểu đàn ông.”

Từ Thi Thi thở dài nói: “Nhưng là lâu dài cũng không phải là biện pháp.”

Tiền Sâm đột nhiên hỏi, “Lâu rồi tôi chưa gặp qua Đồng Đồng rồi, tôi đi tìm Đồng Đồng nói chuyện một chút được không?”

Du Du chỉ phòng của Đồng Đồng, “Nó đang vẽ tranh.”

Nhưng trong nội tâm lại có chút khẩn trương.

Cô không quên ba năm trước đây, sau khi Giang Tâm Di chết, Tiền Sâm không ngừng đến nhà cô thăm dò tình hình.

“Hả? Thật sao? Tôi đi xem Đồng Đồng một chút.” Tiền Sâm đứng lên.

“ Đừng dọa Đồng Đồng! Anh thu hồi bộ dạng cảnh sát nghiêm túc đi!” Từ Thi Thi dặn dò hắn.

Tiền Sâm cười nói: “Tuân lệnh!” Liền đi vào phòng của Đồng Đồng.

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Từ Thi Thi cười: “Cậu thấy anh ấy cùng tớ thật sự thích hợp sao?”

Du Du khẽ cười nói: “Thật ra thì, đàn ông đều không sai biệt lắm.”

“ Du Du, thật ra thì có một chuyện tớ vẫn rất muốn hỏi cậu. Ba năm nay, vẫn ở trong lòng tớ.” Từ Thi Thi đột nhiên nghiêm trọng.

Nghe được giọng của bạn thân đột nhiên trở nên nghiêm trọng, Du Du cảm thấy có chút quái dị: “Sao vậy?”

“Tớ cũng không biết nói thế nào! Dù sao, tớ cảm thấy, vụ án của Bạch Ngôn Sơ có chút quái dị.”

Du Du đứng lên, nói: “Tớ lấy thêm trà cho cậu.”

Từ Thi Thi lại nói: “Cậu yên tâm! Tớ không có nói cho A Sâm!”

Du Du cười nói: “Cám ơn cậu.”

Từ Thi Thi lại nhỏ giọng hỏi: “ Du Du, Bạch Ngôn Sơ giết Giang Tâm Di phải không?”

“Thi Thi, nếu là như vậy thì thế nào?” Du Du nhìn thẳng bạn tốt của mình hỏi, “Coi như anh ấy giúp tớ với cùng Đồng Đồng an toàn, giết nữ nhân kia thì thế nào? Có phải nói anh ấy tội ác tày trời đáng lẽ nên bị cảnh sát truy nã bị ném vào ngục giam sống hết một đời hay không?”

Từ Thi Thi cười khổ: “Tớ không có nói như vậy. Thôi, tớ sẽ không đề cập tới chuyện này nữa, cậu cũng đừng tức giận!”

Du Du hung hăng vỗ khay trà, cười lạnh nói: “Cậu muốn chứng tỏ cái gì? Muốn nói tớ gạt người? Lừa gạt mọi người? Bao che việc chồng mình giết người, thậm chí tớ cũng là đồng lõa?”

Từ Thi Thi ngây ngẩn cả người. Hai người có hai mươi mấy năm làm chị em, Du Du còn chưa bao giờ đối với cô như vậy.

Sinh nhật hai người còn kém nhau hai mươi ngày, Du Du lớn hơn cô. Nhớ lúc cô chín tuổi, hai người đi ra ngoài chơi đến khi trời tối, có con chó đuổi theo hai người tới cuối ngõ nhỏ. Khi đó, Du Du ôm từ cô, đứng trước cô, bắp chân của Du Du bị con chó cắn. Kết quả, Du Du phải nằm viện ba ngày mới khỏi.

Từ Thi Thi nhớ tới chuyện cũ, nước mắt chảy xuống.

Du Du cũng nhìn ra vẻ mặt Thi Thi thay đổi, mới biết vừa rồi mình đã nặng lời, liền thở dài nói, “Thật xin lỗi, vừa rồi tớ không nên tức giận như vậy.”

Từ Thi Thi xoa mắt một chút, vỗ vai cô nói: “Cậu còn để cho Tiền Sâm đi gặp Đồng Đồng, không sợ anh ấy hỏi ra cái gì à?”

Du Du ngạc nhiên, cứng ngắc cười nói: “ Đồng Đồng không biết cái gì.”

Từ Thi Thi dịu dàng nói: “Cậu yên tâm, tớ đi gọi anh ấy ra đây. Nhưng, cậu không cần một mình chống đỡ.” Liền xoay người đi về phía phòng Đồng Đồng.

Trong lòng Du Du cảm xúc dâng trào, ngũ vị tạp trần.

Ba năm qua, cô vẫn chống đỡ rất vất vả, rất mệt mỏi, nhiều lần đều muốn sụp đổ. Nhưng là, Mary đều sẽ khuyên cô: “Nếu có duyên, Ngôn Sơ sẽ trở lại. Có lẽ Ngôn Sơ là thân bất do kỷ.

Bạch Ngôn Sơ sẽ trở về sao?

Cô còn có thể thản nhiên tiếp nhận anh sau ba năm sao? Anh cũng sẽ tiếp nhận cô sao?

Đợi Tiền Sâm, Từ Thi Thi đi rồi, Du Du gọi Đồng Đồng vào, hỏi: “Chú Tiền Sâm hỏi con cái gì?”

Đồng Đồng mở to hai mắt nói: “Chú hỏi con vẽ cái gì? Con liền nói con vẽ《 cha làm hỏa tiễn 》.”

“Còn gì nữa không?”d

“ Chú còn hỏi con, mẹ có nói cho con biết cha ở đâu không?”

Trong lòng Du Du chấn động, hỏi: “Con trả lời như thế nào?”

Đồng Đồng cười nói: “Con nói cha ở trên bầu trời làm Hỏa Tiễn! Mẹ nói với con như vậy!”

Nguy hiểm thật! Xem ra Đồng Đồng thông minh hiểu chuyện vượt qua tưởng tượng của cô. Du Du thở phào nhẹ nhõm, ôm Đồng Đồng.

Đồng Đồng lại nói: “Mẹ, con muốn đem tiểu công chúa của con trở về !”

“Tiểu công chúa” là Barbie mà Đồng Đồng thích nhất, là Bạch Ngôn Sơ mua cho Đồng Đồng.

“Ừ, ở đâu vậy?”

“Ở trên xích đu. Để con đi lấy!” Đồng Đồng nói.

Du Du lo lắng, nói: “Trời tối rồi, để mẹ đi lấy giúp con!”

Đồng Đồng lại nói: “Mẹ, con muốn đi cùng mẹ!”

Du Du cùng Đồng Đồng đi đến trong vườn tìm Barbie, đi tới trước xích đu, quả thật thấy Barbie ở đó.

“Ở chỗ này!” Đồng Đồng kêu to, đưa tay cầm Barbie lên, yêu thương ôm vào trong ngực.

Đang lúc này, Du Du đột nhiên cảm thấy trong bụi cây có tiếng “Soàn soạt “. Làm cho cô rùng mình, lỗ chân lông co rụt lại.

Hình như là một con vật đang đi lại, hoặc là một loại động vật rất to lớn rất nhanh nhẹn.

Trong lòng hoảng sợ, Du Du vội vàng kéo Đồng Đồng chạy vào bên trong, cũng không nói chuyện. Đồng Đồng cơ hồ bị cô nhấc lên, vội vàng lớn tiếng hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại kéo con chạy nhanh như vậy?”

Du Du thở nhẹ, nói: “Trời tối rồi, mẹ nghĩ con nên đi ngủ rồi!”

Ánh mắt lại nhìn chằm chằm lá cây vẫn còn đang dao động. Bằng trực giác của cô, ở trong đó chắc chắn có người. Hoặc là, có người đã từng núp ở nơi đó.

Bọn trộm sao? Nhưng nơi này là một khu biệt thự sang trọng, từ trước đến nay an toàn, rất ít người lạ lui tới.

Cô liên hệ chuyện vừa rồi cùng chuyện chiếc kia Rolls-Royce bám đuôi.

Sao chuyện lạ càng ngày càng nhiều?

Cô không có cách nào nghĩ tiếp, bởi vì càng nghĩ trong lòng càng hoảng sợ.

Vội vàng đưa Đồng Đồng đi tắm thay quần áo. Sau đó, dụ dỗ Đồng Đồng đi ngủ.

Đêm nay, cô vẫn hoài nghi, cảm thấy có người bên ngoài cửa sổ nhìn chăm chú vào từng cử động của mình.

Sáng sớm hôm sau, cô thấy được Đồng Đồng tay cầm một cái lắc tay màu vàng ở trước bàn ăn, chơi nửa ngày cũng không ăn điểm tâm. Cô thấy kỳ quái, không nhịn được hỏi: “Con đang chơi cái gì vậy? Lắc tay ở đâu vậy?”

Đồng Đồng trả lời làm cho nàng ngạc nhiên: “Tối hôm qua con lấy ở trên cổ của ‘ tiểu công chúa ’ xuống.” Vừa nói vừa giơ cái lắc tay lên hỏi mẹ, “Mẹ, có đẹp không?”

Du Du lấy lắc tay màu vàng trong tay Đồng Đồng nhìn chăm chú, lại càng hoảng sợ, lui một bước.

Lắc tay này vừa nhỏ vừa tinh vi, còn có một hình trái tim treo lủng lẳng. Rất đẹp, chất liệu là bạch kim, giá tiền cũng không nhỏ. Mà kỳ quái chính là vòng tay này thật sự nhìn rất quen mắt.

Nhìn một chút, trong đầu cô đột nhiên thoáng qua một tia sáng.

Tuần trước cô ở một quyển Fashion Magazine thấy cái lắc tay này, là lắc tay tiffany mùa xuân.

Cõi đời này, không có mấy người biết cô thích nhãn hiệu này!

Nhưng lắc tay này sao lại ở trên cổ của Barbie “Tiểu công chúa”?Bóng đen đêm qua núp ở rừng cây, cùng cái lắc tay này có liên hệ gì?

Du Du chán nản ngồi xuống.

Đồng Đồng hỏi: “Mẹ, mẹ làm sao vậy?”

Cô hoàn hồn, cầm sợi giây chuyền lên nói, “Bảo bảo, cái lắc tay này có lẽ là người khác vứt đi, con không cần chơi. Mẹ sẽ cất cái lắc tay này, đến lúc đó trả lại cho người khác.



Đồng Đồng rất nghe lời, gật đầu một cái: “Không phải đồ của mình không thể nhận.”

Du Du cười nói: “Đúng rồi, con ăn điểm tâm đi!”

=== ========

Chiều hôm đó, Du Du đang tưới hoa ở vườn hoa đột nhiên nhận được điện thoại của Điền Phương: “Phu nhân, có chuyện tôi cảm thấy phải báo cho phu nhân!”

“Chuyện gì?” Du Du thấy giọng điệu của hắn tương đối gấp gáp, liền hỏi.

“Có người nói nhà của mẹ học trưởng lúc trước bị đốt, đã bắt đầu xây lại! Công trình tiến triển rất nhanh!”

Du Du cảm thấy kinh ngạc, hỏi: “Chuyện này là thật? Cậu đã nhìn thấy rồi?”

“Tôi còn chưa kịp nhìn, liền vội vàng nói cho phu nhân biết. Tôi lập tức đi qua nhìn một chút!”

“Tôi cũng đi! Cậu tới đón tôi được không?”

Gần hai mươi phút sau, Du Du đến nhà của Chu Tuyết Phi. Sau khi xuống xe cô nhìn thấy, quả thật như Điền Phương nói. Căn nhà đã được xây lại, đã làm móng tốt, bắt đầu xây tường bên ngoài.

Điền Phương vội vàng đi tới trước mặt một công nhân, cười hỏi: “Xin hỏi, nhà này là bắt đầu xây lúc nào vậy?”

Công nhân trả lời: “Hơn một tháng trước!”

“Vậy cậu có biết người bỏ vốn là ai không?”

Tác giả có lời muốn nói:

Luôn là có đặt, không có nhắn lại. Đoán chừng là ta viết đống cặn bã, ta ngồi chồm hổm góc tường đi. . . .

Mọi người đoán một chút là cái gì tiết tấu chứ? Án các ngươi trái tim nhỏ a! Hắc hắc. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.