Chương 8: Ngài không phảilàgay sao?

Ninh Tịch lấy một loại tâm tình vô cùng không biết nói thế nào nhìn gương mặt lạnh băng không biểu cảm của người đàn ông trước mặt, vô lực đỡ trán: “Bác sĩ... Bác sĩ đâu rồi? Tôi thấy hình như tôi bị ngã hỏng đầu rồi, xuất hiện cả ảo giác rồi...”

Lục Cảnh Lễ vẻ mặt vô tội nói: “Chẳng lẽ tôi không ngã cũng hỏng đầu ư?”

Vào giờ phút này, Ninh Tịch có lấy tâm lý mạnh mẽ sau khi bị hành hạ đến trăm ngàn lần ra cũng không cách nào tiếp nhận nổi sự thật trước mắt.

Cô chỉ cứu một bánh bao nhỏ, bánh bao lớn liền muốn lấy thân báo đáp?

Nếu đây là người khác thì cũng được, chỉ cần hơi đẹp trai một chút thôi cũng coi như là diễm ngộ đi.

Nhưng người này là Lục Đình Kiêu, Lục Đình Kiêu đấy!

Bàn về ngoại hình thì dáng dấp của cô cũng không tệ, nhưng Lục Đình Kiêu là người như thế nào, có loại mĩ nữ nào anh ta chưa thấy qua sao.

Nếu là vừa ý cô thì cô cũng không thấy đáng sợ như vậy, Lục Đình Kiêu vừa ý với nhan sắc của cô, muốn cùng cô vui đùa một chút cũng còn có thể chấp nhận được, nhưng mà anh ta lại nói là “Lấy anh ta”, đúng là sấm sét giữa trời quang. Mấu chốt là...

“Không phải ngài thích đàn ông sao?” Ninh Tịch thốt lên.

“Phốc ha ha ha...” Lục Cảnh Lễ cười nghiêng ngả.

Mặt Lục Đình Kiêu lập tức đen như đít nồi, trong nháy mắt cả phòng bệnh đã giăng đầy mây đen.

Qua một lúc lâu thì Lục Cảnh lễ rốt cuộc cũng nín cười: “Nếu anh tôi thích đàn ông vậy thì Tiểu Bảo chui ra ở đâu?”

“Ơ, đẻ thuê? Hoặc thụ tinh nhân tạo?”

“Nếu anh ấy thích đàn ông thì tại sao lại phải lấy thân báo đáp!”

“Che giấu tính hướng thật?”

“Ha ha ha ha ha....., anh, em không giúp anh được...”

“Tôi còn nghe đồn... hai người là một đôi mà...” Ánh mắt tế nhị của Ninh Tịch quét tới quét lui giữa hai người.

“Khụ khụ khụ......” Lục Cảnh Lễ bị dọa đến sặc nước bọt: “Con mợ nó, khẩu vị nặng quá rồi! Mặc dù Tiểu gia đây xinh đẹp như hoa, trai gái đều ăn...”

Lúc này, người ở trung tâm cơn bão chậm rãi đứng lên, hai chân thon dài bước từng bước tới gần Ninh Tịch: “Cảnh Lễ, mang tiểu Bảo ra ngoài.”

“Hả? Anh, anh muốn làm gì?”

Lục Đình Kiêu nhàn nhã xắn ống tay áo lên: “Chứng minh một chút cho Ninh tiểu thư về tính hướng của anh.”

Ánh mắt anh ta lúc này giống như là muốn đem Ninh Tịch cắt ra từng khúc rồi nuốt vào bụng vậy. Ninh Tịch bị dọa ngã lăn xuống giường, thiếu chút nữa chui luôn vào gầm giường.

“Ngài Lục, chuyện này không liên quan gì đến tôi cả, mọi người đều đồn như thế mà! Oan có đầu nợ có chủ! Còn nữa ngài không cần báo đáp tôi cái gì cả, nếu ngài nhất định, nhất định phải muốn tôi để ra yêu cầu, tôi... tôi muốn ngài đừng lại đây, đấy chính là yêu cầu của tôi... A, xin lỗi, chút nữa tôi có việc vô cùng quan trọng, phải đi trước! Có duyên sẽ gặp lại ~~!”

Ninh Tịch nói thật nhanh rồi co giò chạy thẳng ra ngoài.

Kết quả, vừa mới chạy không được mấy bước đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lục Đình Kiêu vang lên từ đằng sau, “Tôi cho cô đi?”

Ninh Tịch bị dọa đến nỗi chân run lên lập cập.

Tới số rồi!

Sau mấy giây, Ninh Tịch cảm tưởng như sẽ bị ánh mắt của Lục Đình Kiêu giết chết thì anh ta đưa cho cô một tờ giấy với một cái bút: “Phiền cô Ninh lưu lại cho Tiểu Bảo vài dòng, để tránh nó tỉnh lại không thấy cô sẽ lo lắng.”

Chỉ... chỉ như thế?

Đây chính là sống sót sau tai nạn!

“Được được, không thành vấn đề! Bảo tôi viết một vạn chữ cũng không vấn đề gì!” Ninh Tịch thở phào nhẹ nhõm, cầm bút lên xoẹt xoẹt viết.

Viết xong còn sợ sẽ phát sinh cái gì bèn vội vàng chạy như điên.

Nhìn bóng lưng vội vội vàng rời đi của cô gái kia, ánh mắt người đàn ông trở nên thâm trầm hơn, giống như thợ săn đã ngắm được con mồi ưng ý.

Sau khi Ninh Tịch rời đi, Lục Cảnh Lễ lập tức bay đến bên cạnh: “Anh, em đang nằm mơ sao? Anh vừa ý Ninh Tịch sao? Ba mươi hai năm, anh không thích một cô gái nào, ngay cả em trai của anh cũng nghi ngờ anh là cong...”

Chữ 'cong' vừa mới ra đã lập tức bị ông anh ruột chặn họng: “Im miệng.”

“Ặc.” Lục Cảnh Lễ nghẹn.

Một bụng đầy bát quái mà không cho hỏi thật sự là muốn ông đây nghẹn chết đấy à!

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay