Chương 1956 LẠI GẶP BIẾN THÁI

Hai người này có rèn luyện thân thể qua, lại còn mang theo cả súng để hỗ trợ, nhưng mà Ninh Tịch cũng chẳng có gì phải sợ.

Bởi vì, trên xe cô còn có một tên quái vật đáng sợ hơn cả đạn đại bác nữa kia kìa.

Lúc này, Hàn Kiêu đang ngồi ở ghế phó lái gặm nốt cái đùi gà.

“Tôi nói này, hai tên đàn ông như các anh mà lại đi bắt nạt cô gái yếu đuối như như thế thật chẳng ra sao.” Hàn Kiêu nhìn hai gã đàn ông đứng bên ngoài.

Gã đàn ông vừa gầy vừa lùn nghe thế thì lập tức đóng ghế phó lái lại, lạnh giọng nói với Hàn Kiêu: “Ăn đồ của mày đi, đừng có tự tìm đường chết.”

Mệnh lệnh của hai người họ là phải mang Ninh Tịch về, nếu Ninh Tịch không phối hợp thì cứ dùng bạo lực mà giải quyết. Còn những người khác không nằm trong phạm vi của bọn họ.

“Ngon lắm, muốn ăn không.” Hàn Kiêu ăn xong hạ kính xuống nhìn gã lùn kia.

“Ăn cái gì?” Gã lùn kia không hiểu nên hỏi lại theo bản năng.

“Mời mày ăn gà.”

Dứt lời, cái xương gà đang được Hàn Kiêu nắm trong tay bị ném vèo một cái, kéo theo cả một tiếng xé gió...

Cái xương gà kia đâm thẳng vào mồm của gã lùn kia.

“Ớ... hự... hự”

Cái xương cắm sâu vào cổ họng của gã, không đến hai hơi thở thì mặt gã xanh mét, hai mắt đỏ lòm, trong cổ họng phát ra những tiếng ú ớ.

“Ăn có ngon không...” Nhìn bộ dạng đau đớn của gã lùn kia thì trong mắt Hàn Kiêu ánh lên vẻ tàn nhẫn.

Lát sau, đột nhiên “rầm” một tiếng, gã đàn ông lùn kia đã đổ trên mặt đất và không ngừng co giật cơ thể.

“Mày... chán sống rồi!”

Tình huống đột ngột phát sinh thế này khiến tên mập biến sắc, gã lập tức móc súng bên hông ra rồi chĩa thẳng về phía Hàn Kiêu.

“Đoàng!”

Chẳng biết Hàn Kiêu đã hành động thế nào, cái mà gã béo thấy chỉ có một cái bóng trắng chợt lóe lên và Hàn Kiêu đã xuất hiện bên cạnh gã, năm ngón tay của anh ta hời hợt đặt trên nòng súng của gã.

Gã béo sợ hãi muốn bóp cò súng theo bản năng... nhưng mà, họng súng đen ngòm lại đang chĩa thẳng vào chính mình, cả người gã run lẩy bẩy hết lên.

Hai người bọn họ dù gì cũng là những sát thử được huấn luyện nghiêm chỉnh, nhưng cái gã ẻo lả nhìn qua có vẻ vô cùng trẻ tuổi này lại ẩn chứa một loại sức mạnh vượt khỏi giới hạn mà con người có thể lí giải...

Dường như không có bất cứ một sự đánh trả nào, trong sự đùa giỡn của người đàn ông tà mị kia thì tình thế đã hoàn toàn đảo ngược.

“Cái đồ chơi vớ vẩn gì đây, dùng kiểu gì, ớ...”

“Đoàng!”

Hàn Kiêu còn chưa nói xong thì họng súng đã phát ra một tiếng nổ lớn, viên đạn xé gió xông ra xuyên thẳng qua đầu gã mập.

“Ấy chà... xin lỗi, xin lỗi, tay dính mỡ nên trơn quá.” Hàn Kiêu nhìn chằm chằm thi thể của gã mập ngã sóng xoài trên đất mà khẽ nói.

Nhìn vẻ mặt ấy của Hàn Kiêu thì chính Ninh Tịch cũng không nhịn được mà rùng mình một cái, nói tên này là quái vật đúng chả khoa trương chút nào. Nếu anh ta là bạn thì sẽ mang lại cảm giác cực kỳ an toàn, còn nếu là địch thì... thôi đừng có tưởng tưởng nữa!

“Hàn Kiêu, cái ông nội nhà anh, sao anh giết hết bọn họ luôn rồi!”

Chờ Ninh Tịch tỉnh táo lại thì mới nhận ra là hai tên đi bắt cô đã bị Hàn Kiêu xử hết rồi. Quá trình này nhanh quá, cô có muốn cản lại cũng không kịp.

“Ông nội tôi? Chuyện này liên quan gì đến ông nội tôi, là tôi giúp cô giết bọn họ mà chứ có phải ông nội tôi giết đâu.” Hàn Kiêu tùy tiện quăng súng sang một bên.

“Anh...”

Một hớp máu già của Ninh Tịch suýt nữa phun thẳng vào mặt Hàn Kiêu, cái khả năng nghe hiểu quái quỷ này chắc cô giáo dạy Ngữ Văn chết sớm!

 

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay