Bánh bao nhỏ ngủ rất say, cô rón rén xuống giường ra ngoài xem có chuyện gì.

Đẩy cửa phòng ngủ ra, chỉ thấy Lục Đình Kiêu đang rót nước, một tay ôm bụng, sắc mặt tái nhợt.

Ninh Tịch vội đi tới: “Ngài Lục, ngài không sao chứ?”

“Không sao.”

“Ờ...m, có phải ngài bị đau dạ dày không?”

Lục Đình Kiêu không nói gì.

Ninh Tịch biết mình đoán đúng rồi.

Mẹ! Hóa ra Lục Đình Kiêu không ăn được cay, không ăn được còn cố mà nuốt?

“Đợi đấy, tôi đi lấy thuốc đau dạ dày cho ngài.”

May mà những thuốc hay dùng cô đều có cả.

Ninh Tịch vội vã mang thuốc tới: “Phải uống cả hai viên.”

“Cảm ơn.” Lục Đình Kiêu lấy thuốc khỏi tay cô, bàn tay mát lạnh nhẹ lướt qua, cảm giác ấy, như chạm vào tim, khiến người ta bỗng thấy thật yếu đuối.

Trong đêm tối mịt mù mưa to gió lớn, lại có người đẹp thế kia đứng trước mặt, súng dễ cướp cò lắm đó nha!

Ninh Tịch lẩm nhẩm mấy vòng số Pi mới bình tĩnh lại được.

Thấy Lục Đình Kiêu uống thuốc xong, cô cũng không đi luôn, mà ở lại cạnh anh thêm một lúc.

“Đỡ hơn chút nào chưa, có cần tới bệnh viện không? Xin lỗi, tôi không biết ngài không ăn được cay...”

Lúc đầu cô lo cho bánh bao nhỏ cơ, cuối cùng bánh bao nhỏ thì chẳng sao cả, mà Lục Đình Kiêu lại xảy ra chuyện, đúng là lạ đời....

“Không liên quan đến cô, chỉ là bệnh cũ thôi.”

Hai người im lặng một hồi, Lục Đình Kiêu bỗng mở miệng: “Tối nay tới quấy rầy là vì Tiểu Bảo muốn gặp cô.”

Ninh Tịch nghe vậy rất bất ngờ: “Tiểu Bảo muốn gặp tôi?”

“Lúc Tiểu Bảo bị hoảng sợ trong kho hàng, là cô đã cứu nó, giờ nó rất ỷ lại vào cô.” Lục Đình Kiêu giải thích.

Ninh Tịch phát hiện, chỉ cần có Tiểu Bảo ở bên hay khi nhắc tới chuyện gì liên quan tới Tiểu Bảo, sự lạnh lẽo khiếp người toát ra từ Lục Đình Kiêu sẽ nhẹ nhàng giảm bớt, không đáng sợ như ban sáng nữa.

“Hóa ra là vậy...” Ninh Tịch gật đầu.

Có lẽ vì ban đêm dễ khiến con người ta buông bỏ phòng bị cùng đắn đo, Ninh Tịch liền hỏi một câu mà cô vẫn luôn để tâm trong lòng: “Vậy, mạo muội hỏi một câu, Tiểu Bảo không biết nói sao?”

Tới giờ, cô vẫn chưa thấy Tiểu Bảo ho he một chữ nào, bé con chỉ biết có gật với lắc đầu thôi.

“Không phải không biết nói, là không muốn nói.” Lục Đình Kiêu đáp.

“Vậy là vấn đề về tâm lí rồi?” Ninh Tịch nhíu mày.

“Tiểu Bảo có chút dấu hiệu của tự kỉ.” Lục Đình Kiêu cũng không che giấu.

“Vậy........” Cũng không khác với cô đoán là mấy.

Còn về chuyện tại sao Tiểu Bảo lại bị tự kỉ, bí mật nhà người ta, tất nhiên cô không dám hỏi han kĩ càng làm gì.

“Cô Ninh.” Lục Đình Kiêu bỗng nhìn cô chăm chú, ánh mắt rõ ràng là rất lạnh lẽo nhưng lại khiến cô cảm thấy nó như đang thiêu đốt cô đến mất hết cả cảm giác.

“Dạ?” Ninh Tịch ngẩn ra.

“Có phải chúng ta từng gặp nhau ở đâu đó rồi không?” Lục Đình Kiêu hỏi.

Nếu câu này là do người khác hỏi, Ninh Tịch nhất định sẽ cho rằng đối phương đang muốn tiếp cận cô, lại còn là kiểu tán tỉnh lỗi thời nữa chứ, nhưng người nói câu này lại là Lục Đình Kiêu, sự nghi hoặc trong mắt anh ta là thật.

“Chắc không có đâu, người như ngài Lục đây, nếu tôi từng gặp, tuyệt đối không thể không có ấn tượng gì... Mà, có chuyện gì sao?” Ngữ khí của Ninh Tịch có vẻ chắc chắn, với thân phận của cô, kể cả khi cô vẫn còn là Đại tiểu thư của Ninh gia đi chăng nữa, cũng không thể gặp người ở tầng lớp như Lục Đình Kiêu được.

“Không có gì.” Lục Đình Kiêu rời ánh mắt, nhìn ra bầu trời đêm phản chiếu trên cửa sổ, có chút tịch mịch.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, bầu không khí nhất định sẽ rất kì!

“Ngài Lục, nếu ngài không sao nữa, vậy tôi ngủ trước nhé?” Ninh Tịch cẩn thận nói.

Lục Đình Kiêu nhìn rõ ý đồ của cô, nhấc tay lên: “Không vội, cứ ngồi đi.”

Không vội gì chứ! Cô rất vội là đằng khác đây này!

Đăng bởi: admin