Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu Ngạo

Chương 5: Chương 5: Tôi đâu còn mặt mũi gặp anh?




Edit: Junie

Về đến nhà, tôi như bong bóng bị xì hơi, vô lực ngã xuống giường, hồi tưởng lại hình ảnh vừa rồi, đột nhiên cảm thấy bản thân thật bẩn. Tôi chạy vào phòng tắm, mở vòi sen, hung hăng cọ rửa thân thể mình.

Tôi cầm lấy khăn mặt, ở trên da thịt non mềm ra sức chà xát, nhìn làn da trắng dần chuyển sang hồng, gần như muốn bóc da nhưng tôi vẫn chưa chịu từ bỏ ý định chà lau.

Nước mắt cứ thế rơi xuống đất. . . . . .

Tôi tự nhủ với lòng, đây là lần cuối cùng rơi nước mắt, không thể khóc thêm nữa! Tôi phải kiên cường!

Đây là con đường tôi đã chọn, có quỳ cũng phải đi cho hết!

Dùng thân thể đổi lấy giá cao cũng do mình lựa chọn!

Không thể hối hận, càng không thể quay đầu lại, vì đã không còn đường quay đầu nữa rồi. . . . . .

Đột nhiên, hồi chuông quen thuộc truyền đến, tôi tiện tay lấy một chiếc khăn tắm cuốn trên thân, cầm di động đặt trên bàn lên. Liếc mắt nhìn dãy số trên màn hình liền ấn nút nghe, không đợi tôi mở miệng, đầu bên kia đã truyền đến tiếng nói của Cố Nhược Hi: “Mạc Oánh! Chuyện của buổi chiều hôm nay cô làm như thế nào rồi? Có gặp được Lục Minh Hiên không?”

”Ừ, gặp được.”

”Chuyện vai nữ chính thành công rồi hả? Anh ta đồng ý giúp cậu chứ?”

”Tạm thời vẫn chưa thể xác định.”

”Vậy cậu có cùng anh ta hay không ....” Đối phương chưa kịp nói xong, tôi liền cắt ngang: “Khi khác nói tiếp nhé? Hôm nay tớ hơi mệt!”

Mọi thứ mới vừa xảy ra, đến bây giờ tôi vẫn chưa thể thích ứng nên không muốn nhắc tới chuyện không vui này!

”Vậy cũng tốt!” Cô ấy cũng nghe ra tôi không muốn nhắc tới chuyện này nên không hỏi thêm nữa: “Mệt thì nghỉ ngơi sớm, cần giúp gì cứ nói với tớ.”

”Ừ, tớ biết rồi. Không còn gì nửa tớ cúp trước.”

”Chờ một chút!” Cô ấy vội lên tiếng.

”Hả?” Tay định tắt điện thoại của tôi dừng lại.

”Mấy ngày nay Diệp Phong tìm cậu đấy, sao cậu không trả lời điện thoại của anh ta! Anh ấy nói gọi di động cho cậu cũng không được. . . . . .”

Dĩ nhiên không gọi được, tôi đã nhập số của anh vào danh sách đen rồi!

Thấy tôi hồi lâu vẫn không trả lời, cô ấy lại nói tiếp: “Cậu gọi điện cho Diệp Phong đi! Anh ấy rất lo lắng cho cậu. . . . . .”

”Ừ, tớ biết rồi, tớ cúp máy trước.”

Ngắt điện thoại, tôi cầm di động nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ, tóc ướt còn nhỏ vài giọt nước xuống, trái tim cũng đang rỉ máu. Mỗi khi nghĩ đến nụ cười tỏa nắng của Diệp Phong cùng khuôn mặt quen thuộc, mũi tôi liền chua xót.

Vào giờ phút này, tôi đâu còn mặt mũi gặp anh nữa?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.