Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu Ngạo

Chương 7: Chương 7: Đừng nhắc tới người này




“Ông không có bệnh!”

”Vâng, ông không có bệnh, thuốc kia giúp sức khỏe ông tốt hơn, ông ngoan ngoãn uống được không?”

”Ông muốn về nhà!”

”Chờ sức khỏe ông tốt hơn, cháu liền dẫn ông về nhà được không?” Tôi dịu dàng nói.

Thật ra tôi rất muốn nói cho ông biết, chúng ta đã không có nhà để về. Tuy nhiên, tôi không thể nói ra, tuyệt đối không thể nói ra.

”Ông mặc kệ, ông muốn xuất viện!Mỗi ngày nơi này đều thu tiền thuốc men đắt vậy, nhà mình nào có tiền nhiều! Ông chết cũng không muốn chết ở chỗ này!” Ông ngoại càng nói càng kích động, ngồi dậy ho khan dữ dội.

Trong lòng tôi vô cùng khó chịu, bàn tay vỗ nhẹ lưng ông: “Chuyện tiền bạc, ông khôngcần phải lo lắng, cháu sẽ có biện pháp! Ông cứ nghỉ ngơi cho khỏe là được.”

”Cháu làm gì có tiền nhiều như vậy?”

”Cháugần tốt nghiệp rồi, không lâu nữa sẽ đóng phim, làm minh tinh có thể kiếm rất nhiều tiền.” Đây chính lànguyên nhân năm đó tôi bất chấp tất cả để học nghệ thuật tôi biết rõ chỉ làm diễn viên mới có khả năng kiếm được nhiều tiền, dù là —— phải theo quy tắc ngầm!

”Học phí cháu còn chưa thanh toán. . . . . .” Nhắc tới chuyện học phí, ánh mắt già nua của ông ngoại càng thêm ảm đạm, “Đều tại mẹ cháu ——”

”Đừng nhắc tới người này !” Giọng nói của tôi trở nên lạnh lẽo.

Ông ngoại ngẩng đầu nhìn tôi một cái rồi thở dài.

Qua lời khuyên nhủ vừa nãy, ông ngoại nghe lời rất nhiều, chấp nhận tiếp tụcđiều trị, tôi cho ông uống thuốc, y tá cũng tới chích thuốc cho ông, sau khi ông ngủ, tôi rón rén ra khỏi phòng, nhìn ông qua cánh cửa kiếng.

Ông ngoại, ông nhất định phải khỏe, biết không? Cháu sẽ cố gắng kiếm tiền, để cho cuộc sống sau này của ông tốt hơn.

Cháu muốn ông hạnh phúc, vui vẻ, an hưởng tuổi già.

”Mạc Oánh!”

Một thanhgiọng nói quen thuộc từ phía sau truyền đến.

Tôi hơi chấn động một lúc, quay đầu, thấy khuôn mặt quen thuộc, trong lòng đau nhói, trên mặt vẫn giữ vững nét lạnh lùng trước sau như một.

”Sao anh ở đây?”

”Mỗi ngày anh đều đến thăm ông ngoại, dù cho không gặp được em, rốt cuộc hôm nay cũng gặp lại em, mấy ngày nay em đi đâu vậy?” Diệp Phong nói một hơi rất dài, ánh mắt nóng nảy không chút che giấu quan tâm tới tôi.

Tôi chú ý tới trong tay anh xách theo bình giữ nhiệt và túi hoa quả, còn có một chút đồ dùng hàng ngày, những thứ này đều mua cho ông ngoại tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.