• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ăn xong trở về phòng làm việc đã là 2h chiều, Tiểu Nguyên tiếp tục với công việc bề bộn. Ngày kia phải đi Anh quốc rồi, cô muốn hoàn thành chỉnh sửa nốt những bản thiết kế này cho thật ok, việc còn lại Phong sẽ tự giải quyết được. Cứ nghĩ đến việc sang L.A đụng mặt người đó, cô không khỏi nhíu mày. Tránh mặt năm năm cuối cùng cũng có ngày tái ngộ, trong hoàn cảnh đối tác, thật nực cười.Đã từng là người yêu của nhau, bây giờ chỉ là đồng nghiệp, ông trời thật viết trêu ngươi mà.Nhăm mắt lại,cô hồi tưởng về ngày đó, cái ngày định mệnh cô gặp anh...

     Đại học A, tân sinh viên tấp nập đi đăng kí thủ tục, trong đám người nhộn nhịp ấy, có một cô bé cao tầm m68, khuôn mặt ửng hồng, tóc cuộn củ tỏi kiểu qua loa đang vật lộn với chiếc va li nhìn ngang dọc..

   -Kí túc xá 502,tầng 5....Trời ạ, sao cái trường quỷ quái gì không biết, rộng như thế này tìm làm sao được .. Lẩm bẩm trong miệng nhưng Tiểu Nguyên vẫn phải lết xác đi tìm.. Nhưng dường như ông trời đang cố tình trêu cô thù phải, ba lần, cả 3 lần cô đều trở về cái chỗ cũ này, mệt chết đi được ấy. Không sai, cô là một người mù đường chính cống. Những cái gì liên quan đến đường đi cô đều không thể nào tiếp thu nổi vào bộ não thiên tài của mình.. Thủ khoa kiến trúc với số điểm tuyệt đối, nói được 5thứ tiếng, ngạn được vô số giải thưởng.. Nhưng chẳng giải thích được tại sao cô Mù đường.. Kéo chiếc va li lại gần chiếc ghế đá dưới tán cây, cô ngồi phịch xuống..

   -Thôi kệ, mệt lắm rồi, nghỉ đã..

Và cô chẳng hề hay biết, trên tầng 3,có một người con trai mặc chiếc áo sơ mi trắng,  mái tóc bồng bềnh màu hạt dẻ, đang nhìn cô chăm chú rồi bật cười. Cô đã đi và vòng lại chỗ này 3 lần rồi, làn nào cũng mướt mát mồ hôi, trông cô vô cùng chật vật. Nhưng chẳng vì điều đó mà cô mất đi vẻ đáng yêu của mình.Hình như cô là tân sinh viên thì phải.Chẳng biết ma xui quỷ khiến gì mà anh lại đi về phía người con gái ấy,càng đi trống ngực anh càng đập liên hồi như người chạy vậy..Giả vờ đi qua chỗ cô thôi mà anh cũng phải lấy hết can đảm. Mặc dù là chủ tịch sinh viên, nhà giàu, nhiều người theo đuổi  nhưng anh chẳng hề tỏ ra mình là người lạnh lùng, ngược lại anh vô cùng dịu dàng và giúp đỡ mọi người. Dẫu vậy anh chưa từng yêu ai.. Lần đầu tiên nhìn thấy bóng dáng nhở bé của cô chật vật dưới ánh nắng gay gắt để tìm kí túc xaszanh vừa thấy thương mà buồn cười. Phải chăng là tình yêu sét đánh nhỉ

  Đúng như anh dự đoán,cô níu cánh tay anh lại vừa hổn hển thở vừa hỏi..

   -Bạn ơi, phòng 502 tầng 5 khu kí túc xa nữ ở đâu

   -Bạn đang tìm kí túc xa à, nó ở phía tây cơ. Bạn đi theo mình, mình dẫn bạn đi.

   -Thật sao.. Cô vội ôm lấy cánh tay anh mà nhảy cẫng lên vui sướng, như ý thức được hành động của mình quá mức, cô vội buông ra cười trừ

   -Ừ, tân sinh viên phải không.Nhiệm vụ của chúng tôi là dẫn dắt các bạn mà.. Nói rồi anh cầm lấy va li của cô kéo đi trước rồi ra hiệu cho cô đi theo

  -Mình tên Hạ Tiểu Nguyên, sinh viên năm nhất khoa kiến trúc, còn bạn..

  -Ừm.. Hoàng Minh Vũ.. À, bạn là cô gái đỗ thủ khoa với số điểm tuyệt đối đó hả

  -Hà hà, ăn may thôi. Mình không giỏi  như bạn nghĩ đâu

  Vừa đi vừa nói chuyện chả mất đã đứng trước cổng khu nhà kí túc xá, cô quay lại cảm ơn anh rồi kéo va li vào. Bất chợt, anh gọi vọng cô lại.

  -Bạn cho mình số điện thoại được không . À, mình là thành viên bên hội học sinh, nếu bạn có hứng thú mình sẽ giúp bạn đăng kí

  -ừm.. 0962xxxxxxx..... Đây là số điện thoại mình

  -ok, mình nhớ rồi, bạn vào đi

Leo lên được đến tầng 5 kí túc xá, cô mệt cả hơi. Biết vậy  vừa nhờ anh ấy mang giúp mình lên cho xong. Mà nghĩ lại anh ấy đẹp trai thật, lại dịu dàng nữa, người như thế chắc có bạn gái rồi cũng nên. Đứng trước cửa phòng 502,đã có mặt đầy đủ 3 người  rồi, chỉ còn cô là người cuối cùng thôi. Mọi người nhanh chóng làm quen, Tiểu Nguyên biết được họ lần lượt có tên là Hà, Thảo và Huyên.Ba người họ đều là người nội thành, chỉ có cô là tỉnh lẻ, cảm thấy mình lạc lõng quá.Từ bé cô chỉ có một mình, bạn thân cũng không có lấy một ai, cô chỉ lo việc học và học thôi. Một phần vì bố mẹ kì vọng, một phần vì cô cũng muốn thực hiện ước mơ trở thành một nhà kiến trúc nổi tiếng. Gia đình tuy không giàu nhưng luôn luôn hạnh phúc, ba mẹ rất qúy cô, sẵn sàng đáp ứng mọi nhu cầu cô muốn. Tuy nhiên việc cô muốn họ lại không thể giúp được đó là cô muốn có một người bạn  thân. Mong rằng môi trường đại học sẽ giúp cô tìm được nhiều bạn mới.

   Sắp xếp đồ đạc xong đã đến giờ ăn trưa, cả nhóm rủ nhau xuống căng-tin. Vừa vào căng-tin đã chật ních người rồi, phải chen chân với vô được.Nhìn cảnh cheb lần mà Tiểu Nguyên sợ hãi, đành đứng đợi đám đông giải tán rồi vào, bỗng có người vỗ vai cô, nói :

   -Bạn đã lấy được đồ ăn chưa

Quay lại hóa ra là anh chàng vừa nãy giúp mình tìm kí túc xa đây ma, cô cười trả lời

   -Mình chưa, đông quá mình chen không nổi

  -Bạn đợi mình nhé, mình lấy cho bạn. À, mà bạn ăn cơm gì

  -Tùy tiệ đi, mình cũng không kén ăn lắm đâu

  Nói rồi anh bước về phía đám đông. Không quá vất vả, anh mang về phía bàn ăn hai xuất cơm trông vô cùng ngon mắt. Căng-tin ở đây không giống như những ngôi trường khác, có cả phần ăn của nhà hàng cho những cô cậu có tiền. Phần còn lại có thẻ sinh viên là được.Nhìn khẩu phần ăn là biết ổng đi mua rồi

  -Nào, ăn thôi.. Anh cười hiền rồi lau đôi đũa đưa cho Tiểu Nguyên

  Đang ăn mà mà cô cảm thấy không khí căng-tin có vẻ kì dị, tự dưng im lặng ghê. Ngẩng đầu lên thấy mọi ánh mắt tập trung về phía mình, cô không hỏi thắc mắc

   -Mặt mình dính gì sao??

   -không có.. anh cười đáp lại lộ chiếc răng khểnh

  -Sao họ nhìn mình kì vậy

   -Kệ họ đi

    Ừ, thôi kệ đi. Toàn những người tò mò không đâu.Mà anh ấy cũng răng khểnh giống mình kìa, cũng cùng một bên luôn. Vừa ăn vừa lén nhìn anh, cô không đẻ ý mình dính hạt cơm bên miệng. Anh đưa tay quẹt hạt cơm xuốngtrong tích tắc tim cô đánh trống liên hồi. Bàn tay anh ấy ấm quá... Khuôn mặt đỏ bừng, cô cúi mặt xuống cười trừ

    -Mình vụng về lắm, bạn thông cảm nhé

   -Buổi chiều bạn bận gì không..

   -Mình định đi xuống thư viện mượn sách

    -Ồ,trùng hợp ghê, mình cũng đang định xuống đó. Đi cùng nhé, 1h30p mình đợi bạn dưới cổng kí túc nhé

   -Ừm..... Có gì bạn a lô mình nghe

   Trở về phòng kí túc xá, Tiểu Nguyên bị ba cô bạn cùng phòng tra hỏi. Bây giờ cô mới biết anh là chủ tịch học sinh kiêm hotboy của trường., thảo nào khi ở căng-tin bọn họ lại nhìn cô như sinh vật lạ ấy. Mà kể cũng lạ, trong tiểu thuyết nam chính thường là người lạnh lùng khó tính cơ mà, sao vào anh lại dịu dàng đến vậy. Nghĩ đến khuôn mặt ấy má cô lại ửng đỏ

Đăng bởi: admin