Editor:Mie

Beta: Lãnh Vũ Bối

Tống Hoài Thừa nói xong câu này, thì để cho cô xuống xe.

Cố Niệm đứng ở bên lề đường, mờ mịt nhìn về phía trước. Anh sẽ làm thế nào?

Cố Niệm hốt hoảng trở lại phòng tranh, Phương Hủ Hủ đang nghe điện thoại, “Dì Vu, căn phòng này cháu cũng đã thuê một năm rồi, dì cũng biết tình hình kinh kế hiện nay, tiền thuê nhà tăng thêm 50%, đối với bọn cháu thực sự rất cao.”

Phương Hủ Hủ cúp điện thoại, thầm mắng một tiếng.

“Làm sao vậy?”

“Chủ phòng muốn tăng giá, tăng thêm 50%, bà ấy sao không đi làm cướp luôn đi!”

“Tại sao đột nhiên tăng nhiều như vậy? Để mình tìm dì ấy nói chuyện.”

“Không có tác dụng đâu. Mình đã liên lạc hai lần với bà ấy rồi.” Phương Hủ Hủ gãi gãi đầu, vẻ mặt bực bội. “Cái bà già này không biết đã xảy ra chuyện gì, lại nghe ai nói chúng ta làm ăn tốt rồi.”

Gần phòng tranh của bọn họ có một trường tiểu học, một trường cấp hai, xung quanh tiểu khu giá thuê khá cao, vị trí có thể coi là lợi thế.

Lúc trước giá tiền thuê nhà đã không tính thấp, chủ phòng còn muốn tăng thêm quả thực quá đáng.

“Mình sẽ quay lại tìm dì ấy nói chuyện, thêm cũng có thể, nhưng 50% thật sự hơi cao.”

Phương Hủ Hủ gật đầu, “Hôm nay cậu đi đâu mà lâu vậy?”

Cố Niệm vừa thu dọn đồ đạc vừa nói, “Gặp phải Tống Hoài Thừa.”

“Cái gì?” Phương Hủ Hủ kêu to. “Anh ta sao lại đến đó được?? Anh ta đã biết rồi phải không?”

“Ừm, đều biết rồi.” Cố Niệm thở ra một hơi, sắc mặt u sầu phiền muộn, “Mình cũng không biết được anh ta sẽ làm cái gì. Trước kia không muốn có con, bây giờ biết được Phán Phán, dường như trở thành một con người khác.”

Phương Hủ Hủ suy ngẫm, trên mặt hiện lên vài phần lo lắng.

Tống Hoài Thừa rất nhanh có được thông tin của Phán Phán. Phán Phán sinh non, tám tháng thì sinh ra rồi, khi đó người mà anh nhìn thấy ở bên cạnh Cố Niệm chính là người đàn ông kia – Lục Diệp Thanh.

Trí nhớ của Tống Hoài Thừa rất tốt, anh lập tức nhớ đến chữ kí của bác sĩ trên bản bệnh án.

Điện thoại di động của anh vang lên, người gọi là Chu Hảo Hảo.

“Chuyện gì?”

“Em chỉ muốn nhắc nhở anh, thứ bảy chúng ta sẽ đi chọn áo cưới.” Giọng nói của Chu Hảo Hảo tràn đầy mệt mỏi.

Tống Hoài Thừa đưa tay vuốt vuốt mặt.

“Hoài Thừa… cầu xin anh đừng vứt bỏ em.” Rốt cục Chu Hảo Hảo lại buông bỏ tự tôn lần nữa, cô yêu người đàn ông này, cô tình nguyện buông bỏ hết thảy.

“Hảo Hảo, có chuyện anhmuốn nói rõ ràng với em.” Đã ly hôn, anh cũng sẽ không quay lại. Tống Hoài Thừa cảm tạ chính mình đã bỏ xuống những ý nghĩ kia, chỉ là anh không muốn buông tay đứa bé. “Anh và Cố Niệm có một đứa con gái.”

Ở đầu bên kia điện thoại Chu Hảo Hảo cắn răng không để cho mình khóc thành tiếng.

“Nếu như em muốn từ hôn, anhtôn trọng lựa chọn của em, anhsẽ tặng cho em 3% cổ phần của công ty.”

“Hoài Thừa, trong lòng anh không còn có cô ta sao?”

Tống Hoài Thừa lặng yên chớp mắt một cái, “Không có.”

“Chúng ta vẫn sẽ kết hôn.” Chu Hảo Hảo quyết định nói.

Một tuần lễ trôi qua, Cố Niệm luôn có chút hốt hoảng. Tuy vậycũng may, Tống Hoài Thừa cũng không có hành động gì. Cô cũng thả lỏng hơn rồi.

Chiều thứ sáu, cô hẹn chủ phòng thảo luận tiền thuê nhà. Vừa vặn ngày đó Tần Phượng tới, liền để cho bà đi đón Phán Phán.

Lúc Tần Phượng đi, hơn phân nửa số trẻ đã được đón về.

“Cô giáo, xin chào, tôi là bà ngoại của Cố Phán.” Tần Phượng tìm cả buổi không thấy được con bé.

Giáo viên sững sờ, “Cố Phán giữa trưa đã được đón về rồi ạ.”

Sắc mặt Tần Phượng lập tức thay đổi, “Tôi gọi điện cho mẹ con bé một chút.”

Lúc Cố Niệm nhận được điện thoại, cả người đều muốn sụp đổ, “Dì à, dì cứ yên tâm.”

“Dì Vu, thật ngại quá, cháu có chút việc gấp. Chuyện tiền thuê nhà cháu sẽ tìm thời gian đến cùng dì thảo luận lại, dì thấy thế nào?”

“Không cần. Cô giáo Cố, căn phòng kia tôi không định cho các người thuê nữa. Ba tháng sau, các người dọn đi đi.”

“Vì sao? Giátiền có thể thương lượng.”

“Tôi không muốn cho thuê. Cô đi đi.”

Cố Niệm nhìn vẻ mặt kiên quyết của bà ta, mới hiểu được tăng giá 50% chỉ là lấy một cái cớ, lấy cớ cho các cô tự động lùi bước mà thôi.

Cô chạy nhanhđến nhà trẻ, Tần Phượng sốt ruột đến tim thắt lại, “Con nói đứa nhỏ này bị đưa đi rồi hả?”

Trên đường đến đây, kỳ thật Cố Niệm đã đoán được. “Dì, dìđừng lo lắng.”

“Sao có thể không lo lắng được? Con biết là ai?”

Cố Niệm giật giật khóe miệng, “Cô giáo Trương, giữa trưa người kia có nói gì thêm không?”

“Anh ta nói cô là trợ lý của ba Phán Phán, lúc đầu chúng tôi không tin, sau đó lúc tôi đưa Phán Phán ra ngoài, nhìn thấy ba Phán Phán. Không giấu gì cô, nhà trẻ chúng tôi là thuộc quyền tài sản của công ty ông ta.”

“Cho nên cô lại để cho anh ta đưa Phán Phán đi?”

“Mẹ Phán Phán, tôi đã gọi điện thoại cho cô…”

Đúng vậy, cô không nhìn thấy.

Cố Niệm đã hiểu rõ mọi chuyện, khẽ giải thích cho dì nghe.

Dì kích động, “Tống Hoài Thừa đến cướp con bé? Nó có ý gì? Bốn năm chẳng quan tâm, bây giờ đến tặng tình thương của ba sao?”

Cố Niệm an ủi, “Dì, dìđừng nóng vội. Anh ta sẽ không làm hại Phán Phán đâu, dù sao cũng là con gái của anh ta.”

“Hừ.” Dì hung dữ nói, “Con cũng là vợ của nó đó.”

Sắc mặt Cố Niệm cứng ngắc.

Dì thở dài một hơi, “Nhanh chóng đi đón Phán Phán về thôi, để tránh có nhiều việc.”

Phán Phán khóc rất lâu, con mắt hồng hồng. Có phải mình bị lừa bán rồi không? Cô giáobán mình cho chú này rồi.

Tống Hoài Thừa ngồi ở trên ghế salon, Phán Phán ngồi ở bên tay phải anh, “Có đói bụng không? Ở đây có bánh ngọt.”

Phán Phán lắc đầu, “Tôi phải về nhà.”

“Chú nhìn không hiểu, con đừng ra dấu nữa,”

Miệng Phán Phán dài ra, nhưng chỉ nói không nên lời, nước mắt con bé nhanh chóng rơi xuống.

“Phán Phán…” Anh gọi tên của con bé, “Vì sao con lại không nói chuyện vậy?”

Cố Phán lắc đầu, dốc sức liều mạng khoa tay múa chân, y y nha nha, nước mắt ào ào rơi xuống.

“Đừng khóc.” Tống Hoài Thừa nhíu mày, “Chú không phải người xấu, chú là…” ba ba hai chữ này anh không biết làm sao nói ra khỏi miệng.

Tống Hoài Thừa gọi một cuộc điện thoại cho Lê Hạ, “Cậu có thời gian không? Tới đây một chuyến.”

Lê Hạ khẩn cấp chạy tới đó, đột nhiên nhìn thấy Cố Phán hắn lắp bắp kinh hãi, “Hoài Thừa, không phải cậu đã cướp con bé về chứ?”

Phán Phán nghe xong thì nhanh chóng dậm chân, chạy ra phía cửa ra ngoài. Nhưng con bé không thể mở cửa.

“Cậu giúp tôi dỗ dành con bé, nó khoa tay múa chân cái gì tôi nhìnkhông hiểu.”

“Sao cậu không tìm cái ngôn ngữ của người câm người điếc ấy, tôi xem cũng không có hiểu.” Lê Hạ và Phán Phán từng có gặp mặt một lần, đi lên xem thử, “Phán Phán, còn nhớ chú không? Mẹ con dẫn con đến nhà chú đó?”

Phán Phán dụi dụi mắt, gật gật đầu, “Con nhớ.”

“Chút nữa chú sẽ đưa con về nhà, có được không?”

Phán Phán đưa mắt nhìn Tống Hoài Thừa, đáy mắt rõ ràng che giấu sợ hãi.

“Có chú ở đây, chú và mẹ con là bạn tốt.”

Cố Phán nhỏ giọng nức nở

Lê Hạ nhìnvề phía Tống Hoài Thừa dựng lên một chữ V chiến thắng. “Cậu saingười mang con bé về, không sợ Cố Niệm sốt ruột sao?”

“Con bé là con gái của tôi.”

“Tôi biết. Nhưng mà…”

Vẻ mặt Tống Hoài Thừa kiên quyết, “Không có nhưng mà.”

Lê Hạ thở dài một hơi, “Hoài Thừa, trong lòng cậu vẫn còn Cố Niệm.” Hắn nói một cách khẳng định.

Ánh mắt Tống Hoài lạnh lẽo, chuyển chủ đề, “Cậu ở nước ngoài lâu rồi, có quen biết bác sĩ nào về phương diện này, bốn tuổi vẫn chưa nói chuyện không?”

Lê Hạ nhún vai, “Làm sao tôi biết được.”

Lông mày Tống Hoài Thừa cau lại, đi đến trước mặt Cố Phán, “Phán Phán…” nhìn thẳng con bé. Khoảng cách gần như vậy,giống như trước mặt mình là tấm gương, khiến cho người khác nhìn ra được bọn họ là cha con.

Cố Phán co người lại một chút.

Điện thoại di động của anh vang lên, là Cố Niệm gọi đến.

“Tống Hoài Thừa, anh ở đâu?”

Tống Hoài Thừa cầm điện thoại không lên tiếng.

“Tống Hoài Thừa, anh mang Phán Phán đến nơi nào?”

Khóe miệng Tống Hoài Thừa giật giật.

Bên tai lại truyền đến âm thanh, “Tống tiên sinh, cầu xin anh đừng tổn thương Cố Niệm và con bé.”

Trán Tống Hoài Thừa nổi gân xanh, “Lục Diệp Thanh…” anh nhớ kỹ tên hắn. “Đưa điện thoại cho Cố Niệm nghe, chuyện của tôi và cô ấy không đến phiên anh quản.”

“Tống Hoài Thừa, anh nổi điên làm gì? Phán Phán đang ở đâu? Đến cùng anhcó nhân tính hay không thế?”

“Cô dám mắng tôi, tôi sẽ khiến cho cô vĩnh viễn không thấy được con bé.”

Cố Niệm nín thở: “Tống Hoài Thừa, anh đừng có như vậy. ”

Tống Hoài Thừa cảm giác được quần bị túm lại, cúi đầu nhìn, Phán Phán chẳng biết lúc nào đã chạy đến bên cạnh anh, bàn tay nhỏ chặt chẽ túm lấy anh, “Tôi muốn mẹ cơ.”

Lục Diệp Thanh lái xe đưa cô đi, một đường chạy nhanh.

Đến nơi, cô còn chưa kịp có phản ứng, cô nắm thật chặt túi xách.

“Tôi vào cùng em.”

“Không! Diệp Thanh, tôi sẽ xử lý tốt.” Cô gọi tên của anh, lần đầu tiên, không gọi cả họ.

“Được, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi.” Lục Diệp Thanh lo lắng vỗ vỗ tay của cô.

Cố Niệm ôm chặt túi xách đi vào. Ngọn đèn hành lang sáng rực, đèn áp tường ở hành lang so với đèn ở nhà bọn họ còn sáng hơn đẹp hơn. Đứng ở cửa, cô hít sâu một hơi, gõ cửa.

Cửa rất nhanh liền mở ra.

“Phán Phán đâu?”

Phán Phán vừa nghe giọng Cố Niệm, thân thể vèo một cái đã chạy tới. Cố Niệm liền kiểm tra con bé từ trên xuống dưới.

“Cô cho rằng tôi ngược đãi con bé?” Tống Hoài Thừa đùa cợt.

Cố Niệm đứng lên, “Tống Hoài Thừa, anh nổi điên cáigì?”

“Cô một mình nuôi con bốn năm, tôi một mình ở cùng con nửa ngày cũng không được sao?”

“Anh vô sỉ! Già mồm át lẽ phải! Căn bản là anh không muốn có đứa bé này! Anh chỉ hận ba tôi, hận nhà tôi hạnh phúc hơn nhà anh, anh không muốn tôi sống tốt?” Cố Niệm thở gấp.

“Lê Hạ, đưa con bé lên phòng.”

Lê Hạ bên cạnh sớm đã muốn chạy đi rồi, lúc này vội vàng ôm lấy Cố Phán.

Cố Phán không vui.

Cố Niệm khoa tay múa chân với con bé một lúc, “Ngoan, mẹ và chú có chút việc, đợi chút nữa dẫn con về nhà, chú Diệp cũng đến đang chờ ở bên ngoài.”

Tống Hoài Thừa nhìn không hiểu bọn họ đang nói gì, “Lê Hạ…”

Lê Hạ lập tức mang con bé lên phòng.

Trong phòng khách chỉ còn lại hai người bọn họ, không khí ngưng đọng.

Tống Hoài Thừa ngồi xuống, anh cũng không có nói chuyện.

Cố Niệm nhìn đồ chơi trên bàn trà, trên bàn còn có bánh, trên mặt đất cũng có đầy đồ chơi, đều là những món đồ chơi mà con gái yêu thích. Cho tới bây giờ Phán Phán đều chưa từng được chơi những món đồ này.

Cô dần dần bình tĩnh.

“Tống tiên sinh, đến cùng anh muốn làm cái gì?” Cô lạnh lùng nhìn anh.

Tống Hoài Thừa nghênh tiếp cô, ánh mắt phức tạp, giống như muốn nhìn thấu cô. “Vì sao con bé không nói chuyện?”

Ánh nắng mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, sáng một góc phòng. Không biết sao Cố Niệm lại nhớ đến ngôi nhà cũ trước kia. Khi đó luôn có người đòi nợ, cô và dì bất đắc dĩ trốn từ thành phố đến nông thôn, ở nhờ nhà một người bạn cũ của dì.

Căn nhà đã ở vài thập niên rồi, vừa cũ lại vừa bị hỏng. Mùa đông lúc đó, gió lạnh thổi vù vù vào trong nhà, buổi tối ngủ lạnh đến phát run. Khi đó Phán Phán mới được bốn tháng, Cố Niệm đành phải cho con bé ngâm nước ấm. Nhưng có một lần cô ngủ thiếp đi, liền ngủ sâu, khi đó cô quá mệt mỏi. Kết quả khi tỉnh lại mới phát hiện, chân Cố Phán chân nước bị bỏng.

Cố Niệm đau lòng rơinước mắt.

Ở đó mùa đông rất lạnh, hơn nữa lại rất dài.

Căn phòng ấm áp này kích thích trí nhớ đã ngủ say của cô.

Cố Niệm chỉ thấy đầu óc trống rỗng, “Vì sao con bé như vậy?” Cô lặp lại, giọng nói vô thức, “Anh muốn biếtchứ gì, vậy tôi sẽ nói cho anh biết. Bởi vì tôi uống những thứ thuốc kia, hơn nữa lúc mang thai đã chịu quá nhiều kích động, dinh dưỡng trong thời gian mang thai không đủ.” Cô đứng ở đó, bóng dáng bị ánh nắng chiếu xuống thật dài, lặng im đơn độc.

“Không có tiền kiểm tra, lại có người luôn đuổi theo chúng tôi, chúng tôi cũng không dám xuất hiện, cứ như vậy, đến lúc con bé hơn hai tuổi, chúng tôi mới phát hiện vấn đề.”

Tống Hoài Thừa cảm giác được trái tim từng chút từng chút co rút đau đớn. Sao có thể như vậy: “Có tìm bác sĩ xem qua hay không?”

Cố Niệm nhếch khóe miệng, không biết vì sao hiện tại cô ngược lại rất bình tĩnh, “Xem qua rồi.”

Lông mày Tống Hoài Thừa siết chặt.

“Bác sĩ nói phải xem ý trời.”

Ý trời, có lẽ vĩnh viễn cũng không tốt, có lẽ một giây sau cũng có thể tốt.

“Tống tiên sinh, anh tin số mệnh ư?”

Tống Hoài Thừa vẫn không nói gì, cô nói tiếp, “Tôi tin. Tất cả tội ác đều có báo ứng.”

“Cô muốn nói Phán Phán như vậy là lỗi của tôi? Cố Niệm, cô cho rằng ba cô như vậy là do tai họa, cô có biết ba của tôi qua đời như thế nào không?”

“Ông ấy bị người ta lừa gạt hết tất cả tài sản. Nhưng vẫn hứa hẹn với đám công nhận đó, ông sẽ trả tiền cho bọn họ. Ngày hôm đó tại công trường, đất bay tung lên, ông ấy đứng ở nơi đó, từng chữ từng chữ hứa hẹn. Cần cẩu nâng hòn đá lên cứ như vậy rơi xuống người ông. Lúc tôi đến nơi, mắt của ông vẫn còn mở to. Cố Niệm, nếu cô nói là có báo ứng, nhiều năm như vậy, ba của cô có sao không? Cuộc sống của nhà cô có nhiều hạnh phúc không?”

Cố Niệm kinh ngạc, “Tôi không biết…”

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay