Editor:Mie

Beta: Lãnh Vũ Bối

Sắp đến tháng chín, mấy ngày nay Cố Niệm đang tìm nhà trẻ khắp nơi, hầu như là mấy nhà trẻ ở gần đây cô đều tìm qua một lượt. Nhà trẻ công lập căn bản là không được, mà nhà trẻ tư nhân cũng không thể trông mong, đều từ chối.

Hôm nay Cố Niệm đưa con đi hơn một tiếngmới đến được nhà trẻ.

Tại đây, Cố Niệm đề cập bất mãn với hiệu trưởng, cô thử suy nghĩ lại, tuy là hơi xa một chút nhưng chỉ cần có chỗ học là tốt rồi. Người phụ trách mang theo tư liệu cười yếu ớt nhìn Cố Niệm, lại tự nhiên trò chuyện với đức bé: “Bạn nhỏ, xin chào, năm nay cháu mấy tuổi rồi?”

Cố Phán nắm chặt tay của Cố Niệm, chớp chớp mắt, không nói lời nào.

Cố Niệm ngồi xổm người xuống, “Phán Phán, nói cho cô giáo biết con bao nhiêu tuổi rồi?”

Phán Phán chép miệng, giơ bốn ngón tay.

Cô giáo sờ đầu Phán Phán, “Thực sự là một đứa trẻ thông minh”. Sau đó đưa mắt nhìn Cố Niệm, thở dài, “Nói thật với cô, tình huống của đứa trẻ như vậy, chúng tôi không thể nhận được. Những đứa trẻ này cần được giáo viên quan tâm chăm sóc đặc biệt, mà trong một lớp hơn ba mươi đứa trẻ chúng tôi chỉ có ba giáo viên, sức lực của giáo thực có hạn. Phụ trách con bé là vượt quá khả năng của chúng tôi. Thật xin lỗi.”

Cố Niệm thở ra một hơi, “Tôi đã hiểu, làm phiền cô rồi.”

Nhưng Phán Phán không thể không đi nhà trẻ. Cố Niệm đột nhiên oán hận bản thânđã đến đây.

Cô dắt Phán Phán đến một sân chơi gần đó. Đây là lần đầu tiên Phán Phán tới đây, khuôn mặt của cô bé tràn đầy hứng thú.

Cố Niệm ôm Phán Phán đặt vào trong quả cầu nước. Bên trong có rất nhiều trẻ con đang chơi đùa, trong sân tràn ngập tiếng la hét của bọn trẻ. Bọn nhỏ đang truy đuổi lẫn nhau.

Cố Phán vẫn luônchỉ chơi một mình, có người đến tìm, cô bé cũng sẽ không đi.

Cuối cùng có một đứa bé nói, “Nó là người câm, không thể nói chuyện, chúng ta đừng chơi với nó.”

Cố Niệm chỉ cảm thấy trước ngực của cô như bị người ta tàn nhẫnđâm một nhát dao, cô đứng nơi đó, mọi thứ ở bên tai đều trở nên im ắng trống trải, đôi mắt to của Cố Phán nhìn chằm chằm đám trẻ, chỉ là hiện tại cô bé không hiểu, Phán Phán tiếp tục dời mắt nhìnđồ chơi trong tay.

Cố Niệm xoay người, lặng lẽ sờ lên khóe mắt, trong lòng chua xót vô cùng.

Trở lại phòng tranh vào buổi tối, Phương Hủ Hủ đã biết rõ chuyện ngày hôm nay, cô cau mày, “Đến một cái nhà trẻ mà cũng không có điều kiện, Phán Phán vốn không thể ở cùng những đứa trẻ đó. Nhưng không đi nhà trẻ thìkhông được.”

Cố Niệm đau đầu, “Mình đã đi khắp các trường mẫu giáo, nhưng không có nhà nào chịu nhận.”

“Để mình đi hỏi thử, có người quen biết chắc chắn sẽ có cách.”

“Hủ Hủ, cám ơn cậu.”

“Nói mấy lời ngốc đấy làm gì, mình và cậu còn cần phải cám ơn sao. Đúng rồi, anh Lục đã trở về.” Phương Hủ Hủ nháy mắt. “Thật tốt, cậu mau tranh thủ nhờ anh ấy tìm người giúp đỡ Phán Phán.”

Cố Niệm đồng ý, hi vọng có thể điều trị được bệnh tâm lý của Phán Phán.

Hai tháng trước Lục Diệp Thanh đến thành phố N để học, vừa mới trở về ngày hôm kia.

Đã một năm rưỡi anh và Cố Niệm không có gặp mặt. Tuy nhiên anh luôn hiểu rõ tình trạng của cô.

Tối nay, Lục Diệp Thanh mời họ ăn cơm, nhưng vì Phương Hủ Hủ đột nhiên bị người khác gọi đi, nên chỉ có mỗi mình Cố Niệm đến đây.

Lục Diệp Thanh mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu trắng, phía dưới là một cái quần đơn giản màu cà phê, kiểu tóc đúng là tốn không ít tâm tư, mái tóc được cắt ngắn gọn gàng toát ra nét trầm ổn chững chạc của người đàn ông.

“Bác sĩ Lục, đã lâu không gặp.” Cố Niệm thân thiết chào hỏi.

Lục Diệp Thanh gật đầu, “Quả thật đã lâu không gặp. Nếu như Hủ Hủ không nói, tôi cũng không biết em đã trở về.”

Cố Niệm có chút ngượng ngùng, “Ừm, công việc có chút bận rộn.”

Lục Diệp Thanh cũng không tra hỏi cô, “Sao không dẫn Phán Phán đến đây?”

“Phán Phán không muốn đi cùng tôi, Hủ Hủ đã dắt con bé đến bữa tiệc rồi.” Cố Niệm có chút mất mát.

Lục Diệp Thanh chu đáo rót cho cô một ly nước, “Trường học của Phán Phán định thế nào?”

Cố Niệm bưng lấy ly nước, lắc đầu.

“Vì sao không tìm tôi?” Lục Diệp Thanh nhíu nhíu mày.

Cố Niệm không trả lời, cô hơi cúi đầu, nhìn ly nước ở trên bàn. “Bác sĩ Lục, thành phố N rất thú vị sao?”

“Không thể nói thú vị hay không thú vị, bởi vì có rất ít cơ hội để chơi.” Giọng nói của Lục Diệp Thanh rất êm tai. Anh kểcho Cố Niệm nghe về hai tháng đi công tác của mình.

Cố Niệm không khỏi nảy sinh lòng ngưỡng mộ, “Bác sĩ Lục, thật racó thể làm được những công việc mà mình yêu thích thì thật sự quá hạnh phúc rồi.”

Lục Diệp Thanh cười cười, khi nhìn thấy cô cầm đũa bằng tay trái, liền nói “Đưa tay phải cho tôi xem.”

Cố Niệm duỗi tay phải ra.

Vết thương lớn như vậy, lại còn kéo dài đến tĩnh mạch cổ tay. Thiếu chút nữa, cánh tay này của cô đã tàn phế luôn rồi.

Lục Diệp Thanh nhíu chặt lông mày, sắc mặt thâm trầm, “Hiện tại như thế nào rồi?”

Cố Niệm không để ý lắm, “Hiện tại cầm bút vẫn còn chút run rẩy, nhưng tôi đang luyện tập, bây giờ đã có thể vẽ tranh.”

“Không nên miễn cưỡng.” Lục Diệp Thanh ấn nhẹ lên mấy huyệt vị trên tay cô.

“Hơi đau một chút.” Cố Niệm nói thật.

“Tất nhiên rồi, có phải mấy ngày nay em đã làm rất nhiều công việc?”

Cố Niệm không trả lời.

Lục Diệp Thanh biết anh đang nói cái gì, nhưng Cố Niệm lại cố tình không nghe. “Nếu em còn liều lĩnh vẽ tranh như vậy, cánh tay này sẽ thực sự tàn phế.”

Cố Niệm thu tay lại, xoa nhẹ, “Tôi biết rồi.”

Hôm nay Chu Hảo Hảo cùng bạn cũng tới nhà hàng này ăn cơm, cô vừa bướcvào đã thấy được Cố Niệm.

“Hảo Hảo!!!” Bạn cô đưa tay quơ quơ trước mặt, “Nhìn cái gì đấy?”

Chu Hảo Hảo mím môi cười cười, “Mình cảm thấy cảnh vật xung quanh nhà hàng này không tệ, muốn chụp mấy tấm hình.”

“Trở về cho Tống Hoài Thừa xem sao?” Bạn cô trêu ghẹo nói.

Chu Hảo Hảo lấy điện thoại di động ra hướng về phía Cố Niệm chụp vài hình, góc độ rất tốt, Lục Diệp Thanh đang nắm tay Cố Niệm, cùng với nét mặt của anh cũng nhìn thấy rõ ràng.

Chu Hảo Hảo nhếch miệng cười, “Đúng vậy, lần sau sẽ dẫn anh ấy tới nơi này.”

“Thanh mai trúc mã, tình cảm của hai ngườithật làm cho người ta ghen tị.” Vẻ mặt của bạn cô đặc biệt hâm mộ.

Chu Hảo Hảo cười có chút mất tự nhiên.

Một vài ngày sau đó, vấn đề trường học của Phán Phán đã được giải quyết.

Phương Hủ Hủ ôm Phán Phán, “Vẫn là chú Lục của con lợi hại, Phán Phán có thể đi nhà trẻ chơi rồi.”

Nhà trẻ Lục Diệp Thanh tìm là một nhà trẻ tư nhân song ngữ, tất cả điều kiện đều rất tốt, chẳng qua giá tiền tự nhiên cũng là dành cho những người giàu có.

Một tháng 3000.

Cố Niệm đau lòng.

“Chuyện học phí cậu đừng suy nghĩ nhiều, mấy ngày hôm trước mình có đem mấy bức tranh đếnnhờ bạn mang đi triển lãm, sẽ bán được thôi, yên tâm đi.”

Cố Niệm giật giậtkhóe miệng, bọn họ cũng không phải là người nổi tiếng, tranh vẽ có thể đáng bao nhiêu tiền đây?

Tuy vậynghĩ lại, giáo viên ở nhà trẻ đó rất có năng lực, Phán Phán có thể lớn lên trong một môi trường tốt đó là hy vọng của cô, cùng lắm thì nhận công việc nhiều hơn một chút mà thôi.

Cô gật đầu, “Mình cũng không phải là lo lắng chuyện học phí. Phán Phán quá hướng nội, mình lo lắng con bé sẽ không thích ứng được với sinh hoạt ở nhà trẻ.”

Đây thực sự là một vấn đề. Đứa nhỏ này nói cho cùng vẫn là người hướng nội. Cũng không biết có phải là lúc Cố Niệm mang thai bị kích động tạo thành hay không, nếu là như vậy, Tống Hoài Thừa thật sự là nghiệp chướng rồi.

Lúc Cố Niệm nhận được điện thoại, cô đang quẩn quanh ở văn phòng phẩm để mua sách.

“Cố tiểu thư, tôi là trợ lý của Tống tiên sinh, về sự việc lần trước, nếu như cô muốn hủy bỏ hợp đồng, chúng ta sẽ theo hợp đồng giải quyết.”

Trợ lý đưa điện thoạicho Tống Thừa Hoài.

“Tống Thừa Hoài, anh thiếu tiền đến vậy sao?”

“Tôi chỉ là làm việc theo hợp đồng.”

“Được thôi. Anh chờ đi, tôi sẽ vẽ tranh.”Hiện tại cô sẽ không gây khó dễ về vấn đề tiền nữa

“Mấy ngày nay tôi có thời gian.”

Cúp điện thoại, Cố Niệm cụp mắt. Sau một látthất thần, cô mua một cái ba lô chuột Mickey màu hồng nhạt, bút chì, bút sáp màu và màu nước, Phán Phán đều chưa chuẩn bị gì.

Cố Niệm đang cùng Phán Phán thảo luận về việc đến trường đi học. Con bé có chút mất hứng, cảm thấy không vui.

Chiều hôm nọ, Cố Niệm muốn đi đến chỗ Tống Thừa Hoài, Phán Phán liên tục ầm ĩ muốn đi cùng cô, Cố Niệm sao có thể đưa con bé đi được. Náo loạn cả buổi chiều không được, cuối cùng phải đóng cửa lại, cô không đành lòng vẫn phải đi.

Cô đến nhà Tống Hoài Thừa vừa vặn lúc hai giờ chiều, lúc nóng nhất, lúc cô đến nơi, khuôn mặt phơi nắng đã đỏ bừng.

Tống Thừa Hoài mở cửa, sắc mặt anh lạnh nhạt, không nói lên cảm xúc gì.

Cố Niệm cũng không nói gì với anh, chỉ là cởi giầy ra, phòng khách được lát loại gạch tốt, bước vào có cảm giác mát lạnh.

Cô nhìn mấy lần, “Tống tiên sinh, phòng khách của anhmuốn vẽ theo phong cách gì?”

Tống Hoài Thừa híp mắt, “Cô có đề nghị gì?”

Cố Niệm không có nhìn anh, “Ở đây tôi có vài bức tranh, anhcó thể nhìn thử xem.”

Tống Thừa Hoài mở ra, “Vậy bức này đi.”

Cố Niệm nhớ kỹ.

Hai người đi đến phòng ngủ, mặt sàn của phòng ngủ bằng gỗ thô, đồ dùng trong phòng đơn giản tất cả đều là màu trắng và đen.

Cố Niệm nhíu mày, “Phòng ngủ anhcũng muốn vẽ?”

Tống Hoài Thừa liếc qua.

“Thật raphòng ngủ nên treo ảnh kết hôn…” Cố Niệm chìm vào lời vừa nói, nói xong có chút hối hận, cái miệng nhiều lời của cô…

Sắc mặt Tống Hoài Thừa lạnh lẽo, “Cố Niệm, cầm tiền của tôi còn muốn vụng trộm sao?”

Cố Niệm im lặng cười cười, tùy anh.

Cô lấy sổ ra, ghi ghi chép chép.

Tống Hoài Thừa nhìn thấy cô dùng tay trái viết chữ, “Từ lúc nào mà côđãdùng tay trái viết chữ rồi hả?” Anh đột nhiên nghĩ đến vết sẹo trên cánh tay phải của cô. “Tay phải của cô làm sao vậy?”

Cố Niệm viết xong thì cất đồ đạc, “Tống tiên sinh, một tuần nữa sẽ có bản sơ thảo, đến lúc đó sẽ gửi cho anh, nếu anhhài lòng thì một tháng sau sẽ giao bản phác họa. Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước.”

Lúc cô xoay người lại, Tống Hoài Thừa đột nhiên kéo tay cô, “Tôi hỏi cô, tay phải của cô làm sao vậy?” Nét mặt của anh tràn đầy vẻ lo lắng.

Cố Niệm không hiểu, anh bị làm sao vậy? Tay của cô thì liên quan gì đến anh. Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng hung ácvà ánh mắt nguy hiểm của anh, tốt nhất là nên nói cho anh biết, khóe miệng chát chát, “Tay phải của tôi bị thương chứ sao.”

Giọng điệu ung dung của cô làm cho Tống Thừa Hoài trong lòng chấn động. “Xảy ra chuyện gì?”

Cố Niệm cười khẽ, “Bị người đòi nợ đánh.” Cô nhìn qua đôi mắt màu đen của anh, bình tĩnh nói.

Tay Tống Hoài Thừa dần trở nên vô lực, cổ họng của anh giống như bị thứ gì đóchặn lại. Bị đòi nợ đánh!

Nghĩ lại thì vì sao cô phải nợ tiền thì anh cũng có trách nhiệm.

“Cố Niệm…” Giọng của anh khàn khàn.

“Tống tiên sinh, xin anhbuông tay.”

“Tống tiên sinh?” Tống Thừa Hoài chế nhạo, “Cố Niệm, cô vì sao lại lừa gạt tôi? Tôi đã hỏi qua rồi, căn bản thuốc năm đó không có vấn đề. Vì sao cô lừa gạt tôi? Là muốn tôi áy náy sao?”

Hai người tựa sát vào nhau, cô cảm nhận được hơi thở của anh, quen thuộc, ấm áp.

“Anh sẽ áy náy sao?” Cô nhẹ nhàng hỏi lại.

Tống Thừa Hoài trầm mặc. Anh cho rằng khi đó cô rời đi, tất cả đã kết thúc. Bốn năm qua, anh mới phát hiện là không phải như vậy.

Chẳng biết từ lúc nào, cô đã sớm tiến vào trái tim anh. Anh dốc sức trả thù Cố gia, nhưng càng về sau, anh không hề vui sướng chút nào.

Tay của anh lưu luyến trên cổ tay cô. Hối hận sao? Tự trách sao?

Ngoài cửa truyền đến vài tiếng gõ, phá vỡ giằng co giữa hai người. “Hoài Thừa, mở cửa.”

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay