Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.

Ban đầu Lý Linh vẫn còn rất khinh thường, cảm thấy viện trưởng đầu tiên chỉ là hù dọa bọn họ. Hạ Quốc Bằng là phó thị trưởng, Lý Linh đi theo ông cảnh gì mà chưa từng thấy chứ? Nhưng kết quả, đã đi sáu bệnh viện, đãi ngộ đó, sự phô trương đó vẫn làm cho bà trố mắt mà đứng nhìn. Cho dù quyền của phó thị trưởng có lớn hơn nữa, cũng không có quyền điều khiển được tất cả các bệnh viện! Cho nên, người ở phía sau quyền lực còn lớn hơn cả Hạ Quốc Bằng?

Hơn nữa, hôm đó, Hạ Quốc Bằng cùng nhận được một tin tốt. Vốn dĩ ông cũng đang cùng một người khác tranh vị trí thị trưởng, vốn ông cũng không có quá nhiều hi vọng, nhưng, đột nhiên tình hình lại đảo ngược, lãnh đạo trực tiếp đề bạt ông. Mà nhóm nhảy Hạ Tinh Không đã ao ước rất nhiều năm, nhận vào thẳng. Nên biết rằng, nhóm nhảy đó chỉ nhận vũ công quốc tế, mà Hạ Tinh Không lần đầu tiên được đặc cách nhận vào.

Mà tất cả những việc này, điều kiện tiên quyết để đạt được là: Đứa bé của Hạ Tinh Thần, nhất định phải giữ lại!

Ban đêm!

Từ bệnh viện trở về, Hạ Tinh Thần ngâm cả người vào bồn tắm, suy nghĩ vô cùng rối loạn.

Người đàn ông họ “Bạch” kia rốt cuộc là ai, lại có quyền lực tày trời như vậy, ngay cả bệnh viện của cả nước S cũng có thể dễ dàng kiểm soát như vậy? Thậm chí còn có thể nắm trong tay tiền đồ của tất cả mọi người thân của cô bao gồm cả ba cô và bản thân cô? Mang thai đứa bé, không phải nguyện vọng của cô, ngay cả bỏ đứa bé, cũng không theo ý nguyện của cô?

Nếu anh ta cần đứa bé như vậy, vậy...có phải là có hàm ý gì không? chỉ cần cô giữ lại đứa bé này, sớm muộn cũng có ngày, anh ta sẽ xuất hiện?

Nghĩ như vậy, Hạ Tinh Thần cũng từ trong nước đứng lên, thở một hơi dài, trong lòng đã có dự định khác.

Cô rất muốn xem thử người đàn ông kỳ bí ở phía bức màn kia rốt cuộc là thần thánh phương nào! Cái tát kia, cô cũng phải đòi lại!

...Năm năm sau....

Hạ Tinh Thần vốn nghĩ rằng ngày mình sinh ra đứa bé, người đàn ông kia nhất định sẽ xuất hiện.

Nhưng, cô đã thất vọng.

Không hề xuất hiện!

Qua năm năm, cô đã thuận lợi tốt nghiệp chuyên ngành ngoại ngữ, tìm được một công việc rất tốt, dọn khỏi nhà họ Hạ. Đại Bạch đã bốn tuổi, nhưng người đàn ông kia cũng không xuất hiện.

Một lần cũng không có.

Dần dần Hạ Tinh Thần cũng quên đi người đàn ông đó. Lúc này, con và con trai sống nương tựa vào nhau, cuộc sống đơn giản bình dị, cô chỉ cầu nguyện không có người xuất hiện phá vỡ hạnh phúc này. Cũng rất vui mừng, lúc đó mình đã sinh đứa bé ra. Mặc dù, năm đó, chịu không ít ánh mắt xem thường, tình cảm của ông nội bà nội cùng vì vậy mà chuyển dời sang Hạ Tinh Không, nhưng từ trước đến giờ Hạ Tinh Thần vẫn không hối hận.

Tan ca, cầm chìa khóa mở cửa vào nhà, cậu bé trong nhà đang tựa người trên sô pha xem tivi, lại là kênh tài chính và kinh tế vô cùng nhàm chán.

“Đại Bạch, con vẫn còn nhỏ, có thể xem những chương trình của trẻ em hay không? mẹ chuyển sang “Cừu vui vẻ” có được không?”

“Không muốn, cái đó chỉ để cho các bạn nhỏ ngây thơ xem thôi!” Hạ Đại Bạch lập tức từ chối.

“...” Hạ Tinh Thần bị thương rồi. Bởi vì, cô thật sự rất thích xem “Cừu vui vẻ”, kết quả lại bị cậu bé bốn tuổi chê là ngây thơ!

Hiện tại con cũng là bạn nhỏ ngây thơ, con nên xem những chương trình ngây thơ, mẹ đổi kênh!”

“Được rồi, được rồi, mẹ đổi kênh đi, con biết đại bảo ngốc xem không hiểu được chương trình tài chính và kinh tế.” Đại Bạch ngoan ngoan đưa điều khiển tivi cho Tinh Thần.

“...” Hạ Tinh Thần cắn môi, tức giận vỗ lên sau cổ của cậu: “Con có thể không chèn ép chỉ số IQ của mẹ không? Thật đáng ghét!”

Hạ Tinh Thần cảm thấy mình sinh Hạ Đại Bạch ra giống như nhặt được một vật báu lớn.

Cậu bé chẳng những khéo léo, hiểu chuyện, nghe lời, biết mình không có ba như những người bạn khác cũng không khóc lóc ầm ĩ. Hơn nữa, chỉ số thông minh của cậu bé thật sự vô cùng cao.

Tóm lại, cậu bé thích nghịch những thứ mà ngay cả cô cũng không hiểu.

Ví dụ, những con số ngổn ngang về tài chính kinh tế kia, các mô hình triển lãm hàng không, và một số trò chơi thông minh trên truyền hình, đối với cậu đều là những ca nhỏ. Lúc ban đầu Hạ Tinh Thần cảm thấy mình bị cậu chèn ép về chỉ số IQ thật sự là một chuyện siêu mất mặt, nhưng sau này, số lần bị chèn ép thật sự là quá nhiều rồi, cũng đã thành thói quen. Hơn nữa đưa cậu bé có dáng vẻ vô cùng xinh đẹp ra ngoài, cũng hết sức hãnh diện. Cô cũng âm thầm đính ước không ít mối cho cậu.

“Được rồi, Đại Bạch, mẹ đi thay quần áo, đưa con ra ngoài ăn cơm.” Hạ Tinh Thần xoa xoa đầu của cậu. Cậu khua cánh tay nhỏ: “Đi đi, đi đi!”

...

Hạ Tinh Thần tắm rửa, thay bộ đồ công sở xuống, chọn một chiếc váy màu vàng nhạt.

Mặc dù cô đã là mẹ của một cậu bé bốn tuổi, nhưng thật ra bây giờ cô cũng mới hai mươi ba tuổi mà thôi, đang là bông hoa có giá trị nhất. Màu vàng nhạt rất tươi sáng, cũng rất hợp với cô. Càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cô.

Cô xử lí xong bản thân, đi ra khỏi phòng. Trong phòng khách, lại không thấy bóng dáng của con trai.

“Đại Bạch?”

Cô kêu lên, cũng không nghe được tiếng của con trai.

“Hạ Đại Bạch, mau ra đây, không còn sớm nữa!” Tinh Thần vừa thúc giục, vừa đẩy cửa phòng của con trai. Nhưng, trong phòng cũng không có người.

Trống không, khiến cho tim của cô lập tức loạn nhịp.

Không biết vì sao, trong lòng bỗng nhiên “Lộp bộp”, một dự cảm không lành bao trùm lấy cô, cô nhanh chóng chạy vào phòng vệ sinh.

Trống không!

Vẫn trống không!

“Đại Bạch! Hạ Đại Bạch!” Hạ Tinh Thần ép mình phải hết sức tỉnh táo, không buông tha bất cứ một góc xó nào trong mỗi căn phòng mà cậu có thể ẩn nấp: “Đại Bạch, con mau ra đây, bây giờ cũng không phải là thời gian chơi trò trốn tìm! Nếu con không ra đây, mẹ sẽ giận đấy!”

Cô giả vờ tức giận, cao giọng, giọng nói cũng hơi thay đổi.

Thường ngày, lúc này, cậu bé nhất định đã xuất hiện! Nhưng, hôm nay... không có...

Hạ Tinh Thần biết cậu đã không còn ở trong phòng nữa, vội vàng xông ra ngoài, tìm kiếm một vòng trên hành lang cũng không thấy được bóng dáng của con trai.

Cô vội vàng lấy điện thoại ra, chuẩn bị nhờ sự giúp đỡ từ người ba thị trưởng của mình.

“Tinh Thần, tôi vừa gặp Đại Bạch nhà cô đấy!”

Điện thoại còn chưa kết nối, hàng xóm cách vách đã vội vàng chạy đến. Lập tức Hạ Tinh Thần như nhìn thấy vị cứu tinh, nắm lấy cánh tay của cô ấy: “Cô thật sự đã nhìn thấy thằng bé sao? thằng bé ở đâu?”

“Mới vừa rồi ở dưới lầu, cô mau mau đi xem thử đi, bị một người mặt áo đen ôm đi.”

Trái tim của Hạ Tinh Thần nặng trĩu, ngay cả một tiếng cảm ơn cũng không kịp nói, vội vã chạy đi.

Chẳng lẽ gặp phải bọn bắt cóc? Nhưng, cô chỉ là một người bình thường, một người mẹ đơn thân, làm gì có đồ quý giá? Món quý giá nhất cũng chính là Đại Bạch!

Hạ Tinh Thần lao nhanh xuống lầu.

Khi vừa chạy đến cửa của khu nhà, đã nhìn thấy một hàng hơn mười chiếc xe xếp hàng dừng trước cửa, màu của mỗi chiếc xe sang trọng kia đều giống nhau, vô cùng khí thế.

Người dân chung quanh cũng chưa từng thấy qua trận chiến này? Cũng liên tục nhìn xung quanh, nóng lòng muốn đến gần, lại bị những người mặc áo đen ngăn lại, trong vòng năm mươi mét cũng không cho ai đến gần.

“Tinh Thần, Đại Bạch nhà cô đang ở trong chiếc xe đó! Vừa rồi đã bị bọn họ đưa đến đây!”

Có người chỉ vào chiếc bentley màu đen thứ ba.

Đăng bởi: Thất Liên Hoa

Truyện Ngôn Tình hay