Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.

Đêm, khuya.

Trong một căn phòng hiện đại tuyệt đẹp, tất cả các món trang trí đều vô cùng có giá trị.

Hạ Tinh Thần nằm trên giường mơ mơ màng màng. Mỗi một hoa văn của chiếc giường ngủ giả cổ này đều do thợ thủ công có kỹ thuật giỏi nhất tự tay điêu khắc.

Cửa, đột nhiên bị đẩy ra, vài người liên tục đi vào, tất cả đều cung kính đứng nghiêm ở cửa, nghênh đón người đàn ông đang cắt bước chân đạp trên thảm đi vào cuối cùng.

Cả phòng rất tối, Hạ Tinh Thần cố gắng hết sức mở to mắt nhìn người đi vào, nhưng chỉ có thể ngây ngô nhìn thấy được một bóng dáng cao ngất thẳng tắp. Dưới ánh trăng, lờ mờ có thể cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của người đàn ông này khiến cho người khác không chịu nổi mà phải cúi đầu quy phục.

“Chính là cô ấy sao?” Giọng của người đàn ông rất trầm ấp.

“Vâng. Thưa ngài, cô ấy là người duy nhất được chọn trong kho máu.”

Người đàn ông phất tay, tất cả mọi người vừa mới đi vào, cũng lập tức không một tiếng động mà lui trở ra ngoài, giống như chưa từng xuất hiện.

...

A! Một tiếng thở gấp, Hạ Tinh Thần đột ngột mở mắt ra. Bên ngoài đã rực rỡ ánh mặt trời, trên sống lưng hết sức mảnh mai của cô, vẫn còn đầy mồ hôi lạnh.

Vừa rồi cô lại nằm mơ! Mộng xuân! Trong giấc mơ, có một người đàn ông, nhưng lại không thể nhìn rõ được mặt của anh ta. Người đó là ai?

Hơi thở nặng nề, ôm lật tấm chăn, từ từ ngồi dậy. Nhưng toàn thân lại giống như bị xe nghiền qua, khắp nơi đều đau đớn.

Cau mày.

Nếu thật sự là giấc mơ, vậy giấc mơ này...cũng có phần quá chân thật rồi!

Hạ Tinh Thần không còn lời nào để nói với mình nữa!

Từ lúc nào cô lại si mê đến mức này rồi, còn nằm mơ đến một người đàn ông xa lạ cùng làm chuyện đó với mình. Càng buồn cười hơn là...cô lờ mờ nhớ được, người đàn ông kia đã nói cho phép cô sinh đứa con của anh ta?

Thật buồn cười! Hiện tại cô chỉ mới mười tám tuổi thôi, dựa vào đâu muốn cô sinh con cho anh ta! Anh ta cho rằng anh ta là ai?

Nhưng, không ngờ đến giấc mơ kỳ lạ vừa tươi đẹp này, đã quấn lấy Hạ Tinh Thần suốt một tuần. Thậm chí cô đã từng nghi ngờ, tất cả những điều này vốn dĩ không phải là giấc mơ, bởi vì nó quá chân thật...

Chân thật đến mức, cô có thể nhớ rõ được hooc môn nam tính của người đàn ông xâm nhập vào, thậm chí...cô còn nhớ rõ ánh mắt lạnh lẽo không có chút nhiệt độ nào của anh ta.

Con ngươi màu mực sâu thẳm, cao quý, trầm tĩnh, lại thần bí không lường được...

Anh ta cao cao tại thượng, tự cao tự đại, giống như không phải là người trong thế giới của cô. Trong thực tế, chắc hẳn sẽ không có người đàn ông như vậy!

Cho nên, Hạ Tinh Thần lại càng cảm thấy đây chỉ là giấc mơ, chỉ là giấc mơ mà thôi!

...

Hai tháng sau.

Hạ Tinh Thần đang ở trong phòng học tiếng Anh, đọc đến tuyển tập của William Shakespeare, đột nhiên trong dạ dày lại cuồn cuộn lên như dời sông lấp biển.

“Ọe!” Không thể nhịn được nữa, cô che miệng, đầy cửa phòng, xông vào nhà vệ sinh, mở nắp bồn cầu, ngồi xổm xuống, nôn khan.

“Đại tiểu thư, cô không sao chứ?” Người giúp việc nghe tiếng, vội vàng chạy đến, vỗ lưng cho cô.

Âm thanh quá lớn, ở căn phòng khác Hạ Tinh Không đẩy cửa đi ra, thấy bộ dạng này của cô, cô ấy cũng vội vàng ngồi xuống: “Chị, có phải là chị đã ăn bậy bạ gì không?”

Hạ Tinh Thần thật sự đã không còn sức để trả lời lại câu hỏi của cô em gái cùng cha khác mẹ này, chỉ đưa tay đóng nắp bồn cầu lại, không còn sức đứng dậy, vừa định đi ra, kết quả trong dạ dày lại vô cùng khó chịu.

Mình làm sao vậy? Chẳng lẽ thật sự đã ăn phải đồ hư rồi sao?

Ngày hôm sau.

Hạ Tinh Thần đi bệnh viện khám, bạn trai Hứa Nham đi cùng cô.

Đầu tiên là bọn họ đến khoa tiêu hóa. Kết quả, bác sĩ lại bảo bọn họ chuyển đến phụ khoa.

“Bác sĩ, dì nói sao ạ? Có phải dì có nhầm lẫn gì không?”

Kết quả kiểm tra, làm cho Hạ Tinh Thần và Hứa Nham đều cực kỳ sợ hãi.

“Nhầm cái gì? Thanh niên các người bây giờ đều không biết chú ý, tuổi còn quá trẻ đã mang thai. Lúc làm không sợ, bây giờ lại sợ!”

“Tôi...tôi và bạn gái vốn dĩ còn chưa đến bước đó!” gương mặt của Hứa Nham kiềm nén đến mức đỏ bừng, giải thích.

Bác sĩ đẩy đẩy gọng kính trên sóng mũi, nhìn Hứa Nham, lại nhìn sang Hạ Tinh Thần đang ngơ ngác đứng ở bên cạnh, nói một cách đầy sâu xa: “Vậy chuyện này phải hỏi bạn gái của cậu đã xảy ra chuyện gì rồi. Các người chưa đến bước đó, có thể cô ấy đã đến bước đó cùng người khác rồi thì sao?”

Hứa Nham sững sờ.

Lời này của bác sĩ, giống như một cái chày nện thẳng xuống.

Anh ta quay lại nhìn Hạ Tinh Thần, không dám tin.

Hạ Tinh Thần lắc đầu, môi cũng hơi run: “Em...em không có xảy ra quan hệ với bất kỳ người đàn ông nào...”

Lời này, rõ ràng là một câu khẳng định, nhưng, trong lòng không xác định, bản thân hiểu rõ hơn ai hết. Nếu cô thật sự đã có thai, lời giải quyết duy nhất, chính là đêm hôm đó...

Không phải là giấc mơ!

“Được rồi, được rồi, cô cũng không phải là đức mẹ, không có gieo giống còn có thể nảy mầm sao? bản thân cô nghĩ cho kỹ đi, có phải đã rất lâu kinh nguyệt của cô cũng chưa đến rồi không? có phải gần đây hay buồn ngủ, có phải vẫn luôn cảm thấy đầu óc choáng váng.”

“...” Hạ Tinh Thần bị bác sĩ truy hỏi một chuỗi các vấn đề cũng không thể nào lên tiếng trả lời được.

...

Trời đánh ngũ lôi, cũng chính là cảm giác này.

Từ bệnh viện trở về, sắc mặt của Hạ Tinh Thần và Hứa Nham đều trắng bệch.

Trong đại sảnh của nhà họ Hạ, cô đang quỳ dưới sàn, gương mặt của ba Hạ - Hạ Quốc Bằng lạnh lẽo, ngồi ở vị trí chủ nhà.

“Nếu đứa bé này không phải của Hứa Nham, vậy con nói đi, rốt cuộc đứa bé là của ai?” Ông lạnh lùng chất vấn.

“...Con không biết!” giọng của Hạ Tinh Thần, cũng như gió bay trên bầu trời. Câu trả lời cho vấn đề này, cô cũng rất muốn có ai đó có thể nói cho mình biết.

“Không biết? con còn dám nói dối!” Hạ Quốc Bằng tức giận đến không thể kiềm chế được, “Pạch!”, bàn tay vỗ mạnh lên tay vịn của chiếc ghế: “Ba hỏi lại một lần nữa, rốt cuốc đứa bé là của ai?”

“Ba, ba không cần hỏi nữa! Cho dù hỏi thế nào đi nữa thì con cũng không biết!”

Đăng bởi: Thất Liên Hoa

Truyện Ngôn Tình hay