Chân Linh Cửu Biến

Chương 1799: Chương 1799: Tinh không ( đại kết cục 3)




Lục Bình dùng tự thân tình nguyên dụng dưỡng phi kiếm đã phá nát gần như chẳng còn gì trong tay, duy trì một tia chân linh linh tính cuối cùng của Tiêu Bạch Vũ, hướng về phía Mộc giao chân linh trước mắt cũng đang miễn cưỡng duy trì một đạo chân linh hư ảnh của Hồ Điệp tiên tử nói nhưng không cách nào mở miệng nói:

- Hai vị có suy nghĩ kỹ càng chưa? Một khi như vậy, cộng thêm Tiêu đạo hữu ba vị không thể so được một Bằng đạo nhân, như vậy tuy có thể bảo đảm ngàn năm tính mệnh, nhưng sẽ phải kẹt thủ phương thế giới này ngàn năm thời gian mà tu vi không tiến thêm chút nào. Mà ngàn năm sau Lục mô có hay không thể bước vào trường sinh thì vẫn còn không biết được. Nếu không có trường sinh thần linh xuất thủ cứu giúp, ba vị chỉ có thể ngồi chờ bị bổn nguyên của phương thiên địa này đồng hóa, cùng vẫn lạc mà thôi!

Hồ Điệp chân linh không thể nói, chẳng qua là hướng về Lục Bình cúi đầu khẩn cầu. Long Hòe lão tổ thì cười khổ nói:

- Bọn ta nhục thân bằng hủy, chân linh bổn nguyên bị thương, nguyên bản là sẽ chết. Ngàn năm sau, đạo hữu nếu có thể bước vào con đường trường sinh, giúp bọn ta trọng tổ nhục thân, bọn ta còn có cơ hội lần nữa theo đuổi con đường trường sinh, dĩ nhiên là chuyện may mắn to bằng trời. Nếu không, bọn ta có thể kéo dài cuộc sống thêm ngàn năm cũng đã là vạn hạnh.

Lục Bình gật đầu nói:

- Cũng tốt, tại hạ tuy thu hẹp phần lớn Tiên thiên bản nguyên chi khí, nhưng bổn nguyên chi võng đã bị phá hư nặng. Hôm nay mặc dù miễn cưỡng tu bổ, nhưng ngày dài tháng rộng rất khó bảo toàn không hư hại nữa. Huống chi hôm nay Thông đạo đại trận đã khai thông, trước khi xuất hiện cường giả có thể che chở cho phương thế giới này, vì để tránh cho sau đó có người bại lộ vị trí của phương thế giới này, còn cần có người có thể thời khắc duy trì thiên địa bổn nguyên của phương thế giới này, đồng thời cũng cần đem những bí mật này báo cho người sau đó biết.

Long Hòe lão tổ gật đầu nói:

- Như vậy, đa tạ đạo hữu!

Lục Bình cười nói:

- Một cái nhấc tay thôi, nếu tại hạ thật đúng là may mắn ở trong vòng ngàn năm đặt chân vào thần linh cảnh, ba vị trải qua thiên địa bổn nguyên ngàn năm dựng dưỡng, một khi trọng tố nhục thân tất sẽ đem tu vi tăng tiến nhiều! Chẳng qua là tại hạ chuyến đi này không được trường sinh thì khó có thể quay trở lại được. Hết thảy chuyện của Chân Linh phái kính xin ba vị đại diện cho tại hạ chiếu cố một hai!

Long Hòe lão tổ nói:

- Đạo hữu cứ yên tâm đi tại hạ đại diện hai vị đạo hữu khác hứa hẹn, trong vòng ngàn năm, Chân Linh phái trường thịnh không suy!

Thông Đạo Đại Trận tan rã, mấy vị chân linh tu sĩ ở lại giữ phương thế giới này có thể rõ ràng cảm nhận được kịch biến xuất xứ từ Bắc Băng nguyên. Có cái kịch biến trong nháy mắt như vậy, những vị chân linh tu sĩ này tựa hồ cảm giác được trên người có một thứ gia tỏa mà bọn họ nhất mực không hề cảm nhận được đột nhiên khai mở. Mỗi người không biết vì sao đều cảm thấy dễ chịu hơn, thậm chí bên trong tâm hạch không gian, chân linh ngưng tụ bổn nguyên tinh hoa với tốc độ cũng mau hơn mấy phần. Hơn nữa, tốc độ ngưng tụ còn đang không ngừng tăng nhanh.

Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn về Bắc Phương xa xôi, trong lòng tự nhiên có một ý niệm mừng rỡ: chẳng lẽ thiên tiệm phong bể phương thế giới này rốt cục bị đã thông?

Trong lúc rất nhiều tông môn, bộ tộc đang do dự có nên sai phái môn hạ tu sĩ đi tới Bắc Bằng nguyên tra xét một phen hay không, thì một tin tức từ Nam Hải truyền đến trong nháy mắt đem nhiệt tình của mọi người lập tức đánh lạc xuống đáy cốc.

Hồn đăng của Bá quy Hạng lão tổ, diệt!

Chẳng lẽ thất bại?

Đông đảo cao cấp tu sĩ trong lòng đầy nghi vấn phát sinh liên tục, nhưng lập tức lại tự đi an ủi: còn có bốn người sống, đó chính là còn hi vọng, chẳng qua là lòng tin của mọi người cũng đang không ngừng ma diệt.

Thập Nhị Nguyên Thần Đại Trận lần nữa bị tế lên, tách ra ánh sáng ngũ sắc, lần nữa đem bổn nguyên chi võng dẫn dắt ra. Nhưng mà lần này không phải là đi tu bổ, mà là đem từng cái bổn nguyên tơ tuyến của bổn nguyên chi võng xuyên qua chân thân của Long Hòe, Hồ Điệp hai người, cùng với một đạo bản nguyên chân linh còn sót lại của Tiêu Bạch Vũ.

Tiêu Bạch Vũ bổn nguyên linh tính trước hết thông qua bổn nguyên chi võng dung nhập vào thiên địa bổn nguyên của phương thế giới này, theo sát đó Hồ Điệp tiên tử vốn có Chân linh chi thân rất hư ảo cũng dần dần thu nhỏ lại, cho đến hoàn toàn hòa nhập vào trong thiên địa bổn nguyên.

Long Hòe lão tổ Mộc giao chân linh ở giữa không trung xoay một vòng, thần sắc cũng lộ ra vẻ muốn nói lại thôi.

Lục Bình kinh ngạc hỏi:

- Đạo hữu có phải là vẫn còn có cái gì muốn nói không?

Long Hòe lão tổ nhìn Lục Bình một chút, nói:

- Ngươi thật không phải là sinh linh của phương thế giới này? Thật là huyết duệ của Chân Long, là truyền nhân của long?

Lục Bình nghe vậy vỗ tay cười to, nói:

- Lục mỗ là truyền nhân của long quả thật không giả, nhưng cũng là sinh tình của phương thế giới này. Mà Lục mỗ bước vào vô hạn tinh không, trừ truy tìm trường sinh chi đồ, cũng là phải tìm cho ra một ít bí mật phát sinh ở trên người của mình!

Long Hòe lão tổ vẫn không hiểu, nhưng đã không còn kịp hỏi nữa, chân linh chi khu dung nhập vào trong phương thiên địa này, bổn nguyên chi vòng lần nữa đan kết hoàn thành, chỉ để lại một Không Gian Môn Hộ cho phép ra nhưng không cho phéo vào, nối thẳng phương thế giới này đi ra vô hạn tinh không.

Đang muốn bước ra bước cuối cùng rời khỏi phương thiên địa này, Lục Bình đột nhiên quay đầu nhìn lại, ánh mắt mê ly có mấy phần lưu luyến, đột nhiên giơ ống tay áo, một vật liền hướng phương thiên địa này bay đi. Rồi sau đó, Lục Bình không quay đầu, xoay người bước chân vào trong vô hạn tinh không.

Trong lúc toàn bộ tu luyện giới đều bao phủ không khí thấp thỏm bất an, ở cực bắc của Bắc Băng nguyên, một đạo ánh sáng chói lòa đột nhiên phá vỡ thiên không, mang theo vẻ chăm chú lắng nhìn của sinh linh của phương thế giới này, ánh sáng vượt qua Bắc Bằng nguyên, xuyên qua Trung Thổ, trực tiếp hướng về Bắc Hải mà rơi xuống.

Động tĩnh như vậy tự nhiên sớm đã bị kinh động chân linh tu sĩ Thái Sở lão tổ ở trong Chân Linh phái Thất Tinh Động Thiên thủ hộ hồn đăng của Lục Bình.

Nhưng không chờ cho tới lúc Thái Sở lão tổ ra khỏi Thất Tinh Động Thiên, tia sáng kia đã sớm tới trên bầu trời của Chân Linh phải tông môn, rồi sau đó không coi Hộ Phái Đại Trận vốn có thể chống đỡ chân linh tu sĩ đánh một kích của Chân Linh phải là cái thứ gì, trực tiếp tiến thẳng vào trong Thất Tinh Động Thiên.

Thiên Linh sơn trong nháy mắt bốc lên mấy đạo độn quang tràn ngập Thuần dương chi khí nồng nặc, đuổi theo sau ánh sáng đó tiến vào Thất Tinh Động Thiên, lại thấy một tiểu nhân cao một thước có ba phần tương tự cùng Thái Bình lão tổ đang trò chuyện thật vui với Thái Sở lão tổ, chính là thân ngoại hóa thân của Lục Bình, trước đó bị Bằng đạo nhân đánh bị thương nặng Lục Tiểu Bình.

Thấy Chân Linh phái đông đảo đại thần thông giả tề tụ về Thất Tinh Động Thiên, tiểu nhân há mồm ngáp một cái, nói:

- Mọi chuyện đại khái chính là như vậy, người tự đi nói với bọn họ đi. Ta lần này bị thương không nhẹ, tuy có chủ nhân rót vào không ít Bản nguyên chi khí, nhưng muốn hoàn toàn khôi phục sự cũng phải tốn hai ba trăm năm, bất quá một khi khôi phục cũng sẽ bước vào chân linh cảnh, ngày sau sẽ gặp trấn thủ Chân Linh phái, cho đến khi chủ nhân đạt được trường sinh trở lại phương thế giới này.

Dứt lời, quanh thân Lục Tiểu Bình bốc lên một đạo ánh sáng liền độn sâu vào trong Thất Tinh Động Thiên. Một đám Thuần Dương tu sĩ của Chân Linh phải thậm chí khó nắm bắt ngay cả thân hình của nó.

Lúc mọi ánh mắt xoay qua dò hỏi Thái Sở lão tổ, lại thấy trong tay hắn đang nâng một ngọn hồn đăng đang thiêu đốt hừng hực, vui mừng ra mặt nói:

- Chư vị, con đường trường sinh thông hướng ra vô hạn tinh không đã khai mở!

Thời gian dằng dặc, nghìn năm thoáng một cái đã qua, một vị Thần Long tộc nhân thần bí lưu lạc ở bên ngoài trong thời gian một ngàn năm này ở trong vô hạn tinh không đã tạo ra danh tiếng hiển hách. Cho đến hơn trăm năm trước, vị cường giả này bị vô hạn tinh không xưng là “Tử Kim Long kiếm”, chín cảnh đồng tu dựng dục Tiên Thiên, nhất cử khám phá thần linh cảnh, thành tựu Thần Long đạo thể, hưởng được trường sinh chi vị, uy chấn tinh không. Vị “Tử Kim Long kiếm” Lục Thái Bình bấy giờ mới tiết lộ mình là đến từ một phương thế giới mới ra đời không quá ba vạn năm!

Trong một ngàn năm này, từ phương thế giới này cũng đi ra không ít chân linh tu sĩ, đạt tới hơn hai mươi vị. Nhưng mà những chân linh tu sĩ này vẫn giữ bí mật xuất thân, cho đến Lục Thái Bình lão tổ thành tựu trường sinh, có tư cách che chở cho phương thế giới này, phương thế giới mới ra đời này mới dần dần xuất hiện trong mắt tinh không cường giả.

Thời gian ngàn năm, Chân Linh phải vấn hưng vượng, hậu duệ của Lục Bình đã hình thành thế hệ dựa vào Chân Linh phái, nhưng lại là gia tộc nổi tiếng toàn bộ tu luyện giới. Tuy nhiên, hai vị thế tử của hắn chưa từng đặt chân vào chân linh cảnh, cuối cùng tọa hóa tịch diệt. Bốn người con trai con gái của hắn đều trở thành đại thần thông giả danh chấn tu luyện giới, trong đó có hai người thành công vượt qua lần lôi kiếp thứ ba, thành tựu Thuần Dương, nhưng cuối cùng chỉ có con trai lớn là thành tựu Long chi chân linh.

Những người quen biết khi xưa phần lớn đều đã thọ nguyên tiểu hết vến diệt, chỉ có lác đác mấy người thành công rời khỏi phương thế giới này. Trong lúc hoảng hốt, phương thế giới này đối với Lục Bình mà nói đột nhiên trở nên vô cùng xa lạ.

- Cuối cùng thì mình cũng không hề thuộc về nơi này nữa rồi!

Lục Bình không nhịn được thở dài than.

Sau lưng, Long Hòe lão tổ đã trọng tố nhục thân nghe vậy cười nói:

- Nhưng sinh linh của phương thế giới này cho tới bây giờ đều lấy người làm điều vinh hạnh!

Lục Bình từ chối cho ý kiến, chỉ nói:

- Đi thôi, nơi này cuối cùng đã thuộc về quá khứ, đặc sắc chính là nằm ở tương lai!&

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.