Cha Nuôi Biến Thái

Chương 3: Chương 3




Sáng hôm sau,Bạch Tố Uyên chuẩm bị rời giường bỗng điện thoại kêu lên.Cô mệt mỏi nhấc máy.

-”Alo..ai vậy?”

-”Cô là Tố Uyên?”

-”Đúng vậy,có chuyện gì sao?”

-”Nếu muốn biết chuyện xưa xảy ra của cha nuôi cô và cha ruột của cô thì đúng mười một giờ trưa có mặt tại nhà kho sau cổng trường 10m”

-”Chuyện xưa..?”

-”Đúng, mười một giờ không gặp không về”-Nói rồi người đàn ông tắt phụt máy đi.

Tố Uyên đang hoang mang không hiểu chuyện gì thì vú Dung gõ cửa.

-”Tiểu thư,dậy thôi hôm nay cô phải đến trường đó.”

-”Được,con dậy rồi.Vú xuống trước đi.”

Tố Uyên bước xuống giường,đánh răng,trang điểm rồi mặc đồng phục vào.

Bước xuống cầu thang người đầu tiên cô thấy là cha nuôi.Hắn đang ngồi trên sofa đọc báo,bỗng lời người đàn ông hiện lên trong tâm trí cô.Cha nuôi và cha ruột của cô rốt cuộc xảy ra chuyện gì?Ngay cả cha ruột cô cũng chưa từng gặp mặt.Cô thật sự rất tò mò...

-”Uyên nhi,con xuống rồi thì ngồi vào ăn sáng đi”-Giọng cha nuôi khàn khàn kéo cô về hiện tại.

-”Dạ..”-cô trả lời.

Ngồi đối diện hắn,cô máy móc cầm cốc sữa lên nhắm mắt uống một hơi.Cô rất ghét vị của sữa nhưng cha nuôi luôn ép cô phải uống nó,bởi nó tốt cho sức khoẻ nhưng cô chỉ thấy nó ngọt lịm.

-”Con uống xong rồi..con đi học đây”-cô đứng dậy.

-”Ừ”-hắn trả lời.

Ngồi vào xe,cô rất mong thời gian trôi qua nhanh hơn để được biết thêm về chuyện của cha nuôi.

Đến trường,cô cũng ngồi không chả học hành gì vì cô đâu còn tâm trí,chỉ muốn nó trôi qua nhanh hơn.

Rốt cuộc đồng hồ cũng điểm mười một giờ.Cô thu dọn sách vở rồi chạy như bay đến nhà kho sau trường.Cô gọi vào số máy sáng nay thì đằng sau phát ra tiếng nói.

-”Cô là Bạch Tố Uyên?”

Cô quay lại thì thấy một khuôn mặt tuấn tú với chiều cao lí tưởng.

-”Phải..anh là.?”

-”Tôi là Hắc Vương Khải.Người đã gọi cô sáng nay.Bây giờ cô có muốn biêt chuyện cha nuôi của cô không?”-anh ta dướn mày hỏi cô.

-”Tôi muốn biết”-cô thành thật trả lời.

-”Vào mười một năm trước,khi ấy cô mới 4tuổi,cha nuôi của cô thì 14.Lúc đó,cha mẹ cô còn làm người thuê ở Bạch Gia.Vì tham nhũng của những kẻ bên ngoài mà không chần chừ giết người con gái mà Bạch Tử Ngạn yêu.Giết người thành công,cha cô bỏ đi biệt tích để lại mẹ con cô.Mẹ cô vì nghèo khổ mà để cô ở cô nhi viện An Nhã..”

-”Kh..không thể nào”-Tố Uyên sắc mặt trắng bệch,người run lên.Cô lấy hai tay che tai lại.

-”Xin lỗi nhưng đó là sự thật.Bạch Tử Ngạn năm ấy dường như trở thành con mãnh thú,hắn ta lục tung cả thành phố lên tìm bố cô.Tìm được người,hắn dùng mọi loại biện pháp hành hạ bố ruột của cô.Khi bố cô chết,hắn tìm đến mẹ của cô,giết không tha.Không những vậy,hắn còn sai người đi tìm tung tích của đứa bé gái là con của kẻ thù.Người đó chính là cô.Hắn nhận nuôi cô,với mong muốn khi cô trưởng thành,hành hạ cô làm nhân tình của hắn.Sống không bằng..CHẾT!”

-”ĐỦ RỒI..ANH ĐỪNG NÓI NỮA.TÔI KHÔNG TIN ĐÂU!!!”-       Nói rồi cô chạy đi,chạy mãi,chạy mãi đến một con đường vắng vẻ thì gục hẳn xuống.Khóc nức nở,ông trời như buồn thay cho cô,trời đổ mưa to.Bão sấm nổ đùng đùng.

-”ÔNG TRỜI ƠI,SAO ÔNG LẠI NHẪN TÂM NHƯ VẬY?CUỘC ĐỜI CỦA CON GẶP BAO KHỔ SỞ RỒI.TẠI SAO NGƯỜI MÀ CON YÊU LẠI HẬN CON?RỐT CUỘC CON LÀM GÌ SAI CHỨ..”-cô hét lên,nước mắt với nước mưa hoà lại làm một.

  Bây giờ người mà cô mong muốn được gặp nhất là cha nuôi.Cô muốn nói với hắn,những điều tốt đẹp hắn làm cho cô trong 7 năm qua là thật hay giả?Những cái ôm trong trời mưa,trong đêm tối là thật hay giả.Cô muốn hỏi hắn với tư cách một người phụ nữ hỏi người đàn ông chứ không phải tư cách con gái với cha.

Cô mặc cho nước mưa dội vào người,mặc cho cái lạnh hắt vào thân thể mong manh.Bước đi về cái mà cô gọi là nhà.Nghĩ đến đây,cô cười to lên.Thật nực cười..cái nhà đó có thể sẽ là địa ngục ngay bây giờ.

Bước vào cánh cổng to lớn,hình ảnh làm cô đau lòng nhất là cha nuôi với bộ mặt lo lắng,chạy ra ôm chặt cô vào lòng.

-”Uyên nhi,con đã đi đâu?Có biết ta lo lắng lắm không?Còn nữa,trời mưa sau lại không chờ tài xế đến đón.Người con ướt hết rồi,sẽ cảm lạnh.Mau vào thôi.”

  Nghe những lời cha nuôi nói,cô bỗng bật cười lớn.Mặc dù cười rất to những chẳng hiểu vì sao nước mắt cứ tuôn ra.

-”Anh tại sao lại lo lắng cho con gái của kẻ thù?Không phải anh nên bỏ mặc tôi,bỏ mặc tôi chết sao?”-cô khẽ ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn hắn,mong muốn một câu trả lời.

-”Là ai nói với em”-Hắn khôi phục lại vẻ băng lãnh,lạnh lùng hỏi.

-”Là tôi tự biết.Sao hả..?Nếu tôi không biết thì chẳng phải sống trong hạnh phúc mà biến địa ngục ngay tức khắc sao?”

-”Được,nếu em đã rõ thì mau làm trọn nhiệm vụ báo hiếu cho cha mẹ đi?Làm cho tôi xoá thù hận đi nào?”-Tay hắn nâng cằm cô lên,môi mỏng nhếch khẽ lên.

-”Anh..rất hận tôi sao”-cô nước mắt lưng tròng nhìn hắn.

-”Đúng vậy,năm đó không phải tại lão già ngu ngốc đó thì Tuyết Nhi không chết.Em có thể khiến cô ấy sống lại sao?Em chỉ có thể thay thế hình bóng của cô ấy.Nói trắng ra thì em chỉ là một con rối mà thôi”-bàn tay nắm cằm cô thật mạnh.

-”A..đau.Thả..tôi ra”-cô nhíu mày,muốn đẩy hắn ra nhưng không được,vì hắn rất khoẻ mạnh.

-”Hừ..có chút thế này thôi mà cũng kêu đau.Em yên tâm,những năm tháng về sau của em còn đau hơn nữa kìa.Tôi vốn muốn cho em thêm thời gian hạnh phúc,chưa muốn trả thù nhưng hôm nay em đã biết,vậy thì thực hiện thôi.”

  Nói rồi hắn kéo tóc cô đi trong bao nỗi sợ hãi,lo âu của người làm.Cậu chủ rõ ràng không muốn làm tiểu thư đau,vừa nãy lúc không thấy tiểu thư trở lại thì nổi điên,sai người tìm kiếm khắp nơi.Vậy mà bây giờ..haizz.Vú Dung thở dài,trong lòng thầm mong tiểu thư an lành.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.