Câu Chuyện Xưa Máu Chó Của Một Vụ Tai Nạn Mất Trí Nhớ

Chương 8: Chương 8




Đào Uyên tỉnh lại, bên cạnh không có ai. Lục đổng thật sự bận rộn, ngoại trừ lên giường không có thời gian nào ở nhà.

Đào Uyên quăng ý tưởng không trong sáng trong đầu, đi xuống lầu. Có người lập tức chuẩn bị bữa sáng cho cậu, bánh mì nướng với sữa bò. Đào Uyên nói: “Tôi không thích ăn cái này, tôi muốn húp cháo.”

Cháo nóng nhanh chóng mang lên. Đào Uyên ăn no, muốn ra ngoài đi dạo, không nghĩ tới cửa bị khóa, cậu không ra được. Thấy Đào Uyên vặn cửa, người làm tới nói: “Lục tiên sinh dặn ngài bệnh chưa khỏi, không thể ra cửa.”

Đào Uyên nổi giận, lúc nằm viện bác sĩ còn cho cậu ra ngoài đi dạo đó! Dựa vào cái gì sau khi xuất viện cậu không thể ra khỏi cửa? Đào Uyên lấy đi động gọi cho Lục đổng, bên kia vừa nhận cậu liền chất vấn: “Vì sao tôi không được ra cửa!”

Lục đổng bình tĩnh ra lệnh: “Ngoan ngoãn ở nhà, đừng đi đâu hết.”

Đào Uyên cả giận nói: “Tôi thao mười tám đời tổ tông nhà anh!”

Lục đổng: “……”

Lục đổng mặt vô biểu tình treo điện thoại.

Đào Uyên chưa bao giờ là người ngồi ở nhà chờ chết, tìm một vòng trong phòng, thừa dịp phía dưới không ai không chú ý mở ra cửa sổ lộn ra ngoài, leo lên cây, nhảy ra ngòai hàng rào.

Không khí tự do thật tốt đẹp!

Cho rằng khóa cửa lại sẽ nhốt cậu được sao! Ngây thơ, quá ngây thơ!

Đào Uyên hân hoan.

Bên này không có trạm giao thông công cộng, Đào Uyên đợi nửa ngày không thấy một chiếc taxi, chợt lóe một ý nghĩ, lật phần mềm gọi xe, kêu cái xe. Lúc điền địa chỉ, Đào Uyên nghĩ nghĩ, không nghĩ ra đi chỗ nào, dứt khoát định vị đến bệnh viện kia. Sau khi tỉnh lại cậu cũng chỉ quen mỗi bác sĩ, ngoại trừ bác không biết tìm ai.

Có vấn đề tìm bác sĩ!

Tìm bác sĩ! Tìm bác sĩ!

Đào Uyên thuận lợi đến bệnh viện.

Bác sĩ mới vừa cởi ra áo blouse trắng, hình như chuẩn bị tan tầm.

Thời gian làm việc của bác sĩ thường xuyên không cố định, có khi hơn nửa đêm đến trực, có khi ban ngày đã có thể đi.

Hai mắt Đào Uyên sáng ngời: “Oa, bác sĩ anh không mặc áo blouse trắng càng soái hơn.” Thấy mày hắn giật giật, Đào Uyên lập tức đổi chủ đề, “Bác sĩ tan tầm à? Chuẩn bị đi đâu vậy?”

Bác sĩ nói: “Đi siêu thị.”

Đào Uyên nói: “Emcũng đi!”

Bác sĩ nhìn cậu một cái.

Đào Uyên dối trá bịa đặt: “Ai, đại nhân vật anh nói gặp tôi và hung hăng cảnh cáo tôi đừng dây dưa với anh ta nữa! Bây giờ tôi đang thất nghiệp, một kẻ thất nghiệp lang thang.”

Bác sĩ: “……”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.