Câu Chuyện Của Phúc Hắc Trung Khuyển Công Và Ngạo Kiều Nữ Vương Thụ

Chương 14: Chương 14: Trung thu đặc biệt thiên chi Chỉ nguyện người mãi mãi (Hạ)




Kết quả là ngạo kiều nữ vương thụ với phúc hắc trung khuyển công quyết định chiều đến sẽ cùng nhau về thành phố B nghỉ lễ Trung Thu.

Bởi vì khoảng cách giữa thành phố B và thành phố C không quá xa, nên phúc hắc trung khuyển công cùng ngạo kiều nữ vương thụ quyết định lái xe trở về. Trước khi về, bọn họ đi siêu thị mua một ít nguyên liệu nấu ăn, cùng một vài thứ linh tinh như bánh Trung Thu, theo lời phúc hắc trung khuyển công chính là, con rể đến nhà bố mẹ vợ tất nhiên là con rể phải mang tất cả mọi thứ tới.

Ngạo kiều nữ vương thụ lấy tay đỡ trán, trong lòng thầm mắng, con rể em gái anh!

Nhưng… Phúc hắc trung khuyển công thoạt nhìn rất vui vẻ.

Hình như còn có chút căng thẳng nữa.

Bởi vì lúc chuẩn bị lên xe, anh liên tục hỏi ngạo kiều nữ vương thụ xem hình ảnh của mình có được hay không, có phải nhìn tinh thần hơi sa sút không, hơn nữa lúc thay quần áo, phúc hắc trung khuyển công cũng phải chọn mất nửa ngày.

Điều này khiến cho ngạo kiều nữ vương thụ không khỏi bật cười: “Nói anh lớn lên dưới mí mắt cha mẹ em cũng không quá đáng, anh có dạng gì chẳng lẽ họ còn không biết. Chỉ là về nghỉ lễ thôi mà, căng thẳng đến thế ư?”

“Căng thẳng?” Phúc hắc trung khuyển công ngồi ở bên lái xe, nghiêng đầu ngồi ngạo kiều nữ vương thụ đang ngồi ở bên cạnh, đột nhiên vô lại nói: “Mặc dù đúng là có một chút, nhưng nếu em hôn anh một cái, anh sẽ không căng thẳng nữa.”

Ngạo kiều nữ vương thụ lườm anh một cái, “Tập trung lái xe đi.”

Phúc hắc trung khuyển công yên lặng quay đầu, “Rõ ràng vừa nãy còn chủ động như thế…”

“Câm miệng!” Mặt ngạo kiều nữ vương thụ đen sì, lúc đó mình nhất định là bị mất trí rồi mới đi hôn phúc hắc trung khuyển công, ai biết được tên phúc hắc trung khuyển công này bất cứ khi nào, bất kì nơi nào đều có thể động dục! Nếu không phải vậy, bọn họ cũng không phải muộn thế này mới quay về thành phố B, nếu không phải vậy… bọn họ hiện tại đã có thể ngồi quanh bàn cùng cha mẹ ăn bánh Trung Thu!

Phúc hắc trung khuyển công liếc mắt nhìn ngạo kiều nữ vương thụ đang xấu hổ, hình như lại khiến ngạo kiều nữ vương thụ giận rồi, nhưng mà, trong lòng phúc hắc trung khuyển công lại thấy vui vô cùng.

Phúc hắc trung khuyển công cùng ngạo kiều nữ vương thụ trở về thành phố B, ngạo kiều nữ vương thụ cũng không gọi điện về nhà báo trước, nên cha mẹ cậu căn bản cũng không biết bọn họ sắp về nhà.

Dù sao cũng mang theo đủ mấy đồ rồi nguyên liệu nấu ăn, còn có siêu đầu bếp phúc hắc trung khuyển công ở đây, không sợ khi về nhà, cha mẹ ngạo kiều nữ vương thụ không chuẩn bị cơm tối cho bọn họ.

Huống chi ăn cơm muộn một chút cũng chẳng sao, như vậy ngắm trăng càng lớn, càng tròn, càng sáng, càng đẹp hơn.

Ngạo kiều nữ vương thụ nghĩ như thế.

Xe tiến vào đường lớn sầm uất của thành phố B, những công trình kiến trúc lớn ở hai bên đường, ánh đèn chiếu rọi khắp nơi, vừa sáng sủa lại xinh đẹp vô cùng, phía bầu trời khu quảng trường xa xa, từng đám pháo hoa rực rỡ nở rộ, trên những tấm biển quảng cáo cỡ lớn in hình những chiếc bánh trung thu nhìn vô cùng ngon, cùng khuôn mặt tươi cười của mọi người, cùng hàng chữ thật to viền hoa, viết theo thể thư pháp “Trung Thu vui vẻ”. Đặt mình trong không khí lễ hội ấm áp lại đẹp như vậy, ai cũng thay đổi, quên hết mọi phiền não cùng bất an, giờ phút này đây chỉ muốn đắm mình trong bầu không khí rộn rã đoàn viên.

Khi xe sắp vào đến khu nhà của ngạo kiều nữ vương thụ với phúc hắc trung khuyển công ở, phúc hắc trung khuyển công đột nhiên dừng xe bên đường.

“Anh… có chút căng thẳng.”

Phúc hắc trung khuyển công cúi đầu, nhỏ giọng nói.

“Nếu như, chú với dì không đồng ý thì phải làm sao?…”

“Nếu… họ đuổi anh đi thì phải làm sao?”

“Bọn họ nhất định là rất giận anh… Nếu không phải vì anh, em sẽ không…”

Quả nhiên…. Người này, căng thẳng đến mức này rồi.

Vừa rồi trên đường rõ ràng vẫn mặt dày như thế…

Thực ra bản thân ngạo kiều nữ vương thụ cũng có chút căng thẳng, dù sao… Cha mẹ chỉ gọi điện hỏi cuộc sống của mình gần đây thế nào.

Nhưng, dưới tình huống thế này, tay cậu vẫn khẽ đặt lên đôi tay đang cầm lái của phúc hắc trung khuyển công.

Tuy không nói câu nào, vẫn là sự xoa dịu tốt nhất.

Khi hai người cuối cùng mang theo túi lớn túi bé xuống xe, chậm rãi bước lên từng bậc cầu thang lên đến tầng trệt nhà của cha mẹ ngạo kiều nữ vương thụ với phúc hắc trung khuyển công sống, đứng ở giữa hai căn nhà, nơi hai người đã ra đi. Trong nháy mắt, hai người đều có một loại cảm giác vô cùng thân thuộc, vô cùng hoài niệm.

Từ sau sự kiện kia, thời gian hai năm dài như thế dường như không còn nữa, chỉ còn lại hai người họ sóng vai nhau đứng tại nơi này.

Nhớ lại khi còn bé, hai người luôn cùng thức dậy đi học, rồi cùng nhau về nhà, mỗi sớm sớm, gặp nhau ở nơi này, lưng đeo cặp sách, sánh vai nhau cùng tới trường, mỗi chiều chiều lại chào tạm biệt nhau ở nơi này, rồi về nhà mình.

Đủ loại chuyện xưa, vẫn khắc sâu trong tâm trí.

Ngạo kiều nữ vương thụ hít một hơi thật sâu, tiến lên một bước đưa tay ra, ấn chuông cửa nhà mình.

Thời gian hai người đứng đợi ở trước cửa chỉ mấy phút, nhưng lại dài như cả đời.

Huống chi —

Trong phòng vẫn không có ai ra mở cửa…

Ngạo kiều nữ vương thụ ân chuông thêm hai lần nữa, vẫn không có người mở cửa.

Ngạo kiều nữ vương thụ với phúc hắc trung khuyển công đứng ở ngoài cửa, lòng không khỏi chùng xuống.

Là đang xem TV nên không nghe thấy, hay là… không muốn gặp lại mình?

Nghĩ đến khả năng như vậy, lòng hai người đều chợt lạnh, lòng bàn tay cũng bắt đầu ướt mồ hôi.

Cho dù là ngạo kiều nữ vương thụ, hay là phúc hắc trung khuyển công đều không mong muốn cái khả năng thứ hai đó, ngạo kiều nữ vương thụ vẫn đang ấn chuông, phúc hắc trung khuyển công khẽ cúi đầu, dưới ánh đèn hành lang mờ mờ, không rõ biểu tình trên mặt.

Trong lúc hai người đang rối rắm không biết nên làm gì, điện thoại của ngạo kiều nữ vương thụ cùng phúc hắc trung khuyển công cùng lúc vang lên.

Vừa nhấc điện thoại, giọng nói của hai bên cha mẹ lần lượt phát ra từ hai cái di động.

“Hai thằng nhãi các con chạy đi đâu mất rồi? Sao nửa ngày rồi mà không ai ra mở cửa?”

“Cha?”

Bên này, phúc hắc trung khuyển công cùng ngạo kiều nữ vương thụ đồng thanh nói một câu, giật mình nhìn nhau.

“Hai người sao lại về? Hai người không phải đang ở nước ngoài sao?”

“Cha với mẹ đi thành phố C á? Sao không báo trước cho bọn con một tiếng?”

“Ở nước ngoài thì không được về nhà ăn Tết sao?”

“Không báo trước, hai đứa mày liền chạy lung tung có phải không? Tết đến không yên ổn ở nhà, xem hai đứa về, ba xử lí hai đứa thế nào!”

Hai người nhìn nhau, đều là bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ, lập tức nở nụ cười.

Hóa ra khởi hành cùng lúc với cha mẹ, kết quả là bỏ lỡ ở giữa đường.

Ngạo kiều nữ vương thụ nói vào điện thoại, “Cha, bọn con bây giờ đang ở thành phố B, cha với mẹ, còn có chú, dì cứ từ từ, bọn con về ngay đây.”

Phúc hắc trung khuyển công cũng nói lại tình hình cho cha mẹ mình.

Hai người vừa vội vàng đến thành phố B, trái tim cùng tâm trí vô cùng kích động, lại mang theo đống đồ, vội vã chạy xuống lầu, lái xe quay về thành phố C.

Lái liên tục một đường, khi hai người đến thành phố B, đã gần 9h.

Cha mẹ hai bên đang ngồi đợi trên băng ghế dài trong hoa viên nhỏ dưới căn hộ của họ.

“Thằng nhóc thối này, về nhà sao không gọi điện cho mẹ mày? Bắt bọn tao phải đợi lâu như thế.”

Vừa gặp mặt đã bị mắng, nhưng ngạo kiều nữ vương thụ và phúc hắc trung khuyển công nghe được, trong lòng lại đều cảm thấy ấm áp.

Trăng đêm nay đặc biệt tròn, người hai nhà cùng nhau bước lên cầu thang tới căn hộ của hai người, phúc hắc trung khuyển công cùng ngạo kiều nữ vương thụ cúi đầu đi giữa, yên lặng nắm tay người kia.

Nhớ năm đó tóc còn để chỏm, tình cảm chỉ là trúc mã, mà nay đã nên duyên, nắm tay người, nguyện bên nhau đến cùng trời cuối đất.

– Hoàn –

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.