Càng Béo Anh Càng Yêu

Chương 7: Chương 7




Edit: Temo

Phương Cảnh Xán cực kỳ tự nhiên hôn lên trán Quả Quả, sau đó vẫn giữ tư thế như vậy mà ngủ tiếp…

Tiêu Quả Quả lần đầu tiên gặp phải tình huống này, cũng hoàn toàn choáng váng, trực tiếp cứng đơ người không biết phải làm sao, cứ như vậy để anh ta ôm hơn nửa ngày mới phản ứng lại, tay chân luống cuống nhanh chóng bò dậy.

Phương Cảnh Xán xoa xoa tóc ngồi dậy, bộ dáng như vừa mới tỉnh ngủ, ngẩn người một lát, sau đó nhìn Quả Quả nói: “Tôi ngủ à? Xin lỗi, ngủ quên mất ... Vừa rồi đã nói đến chỗ nào thế?”

BOSS! Đây không phải là trọng điểm!

Người mập cũng là có nhân quyền chứ! Có mập cũng vẫn là phụ nữ mà! Thái độ anh nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, giống như chuyện vừa rồi chỉ là ôm một cục kẹo mềm, nhấm nháp một cục sườn có phải thật quá đáng hay không?

Đương nhiên, những lời này đều là Tiêu Quả Quả rít gào dưới đáy lòng, trên thực tế gì cũng không dám nói ra, chỉ có thể giả bộ chuyện gì cũng không xảy ra, ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của giám đốc.

Tiêu Quả Quả tự an ủi bản thân, thôi, như vậy càng tốt, cũng đỡ phải lúng túng, lại nói mới vừa rồi còn không nhất định là ai chiếm tiện nghi ai...

”Có phải sắp tới giờ tan tầm không? Ngày mai tiếp tục đi!” Phương Cảnh Xán đại khái là vừa mới tỉnh ngủ, đầu óc vẫn chưa thanh tỉnh, vẻ mặt lúc này vẫn có phần mê mang.

”Vâng Giám đốc, vậy tôi đi trước.” Tiêu Quả Quả như được đại xá, nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này.

Phía sau, Phương Cảnh Xán lại nằm xuống, nhắm mắt như muốn ngủ thêm một lát, nhưng không được một lúc lại khó chịu ngồi dậy bởi vì ngủ không được, trên mặt lộ rõ vẻ đăm chiêu.

Đại sói xám nhớ thương thịt tiểu thỏ...

*

Tuy rằng công việc lúc lên lúc xuông, nhưng cuối cùng vẫn thuận lợi vượt qua ngày đầu tiên đi làm.

Tiêu Quả Quả sau khi tan làm thì ghé qua căn tin trường học ăn cơm rồi mới trở về ký túc xá.

Trừ Diệp Vi còn chưa tan làm, thì Tống Kiêm Gia cùng Hùng Bảo Đình đều đã trở về.

Hùng Bảo Đình vừa nhìn thấy Quả Quả liền hào hứng nghênh đón, “Về rồi à, công việc như thế nào? Tập đoàn Phương thị có phải rất có khí thế hay không ?”

”Cũng không tệ lắm a, đồ ăn ở căn tin siêu ngon !” Tiêu Quả Quả nhớ lại.

”Nguyên cả một ngày cậu chỉ có cảm tưởng vậy thôi hả? Đồ ăn của căn tin ăn ngon hay không ngon thì liên quan gì?” Hùng Bảo Đình liếc Quả Quả một cái, sau đó ai oán nói, “ Ngày đầu tiên mình vừa đi làm đã bị phái ra ngoài dẫn tour rồi ! Nhị Nha còn thảm hại hơn, bởi vì cậu ấy được giám đốc chiếu cố nên mấy nữ đồng nghiệp đều xa lánh cậu ấy! Thiệt tình, nghĩ lại thì béo cũng có lợi nha, ít nhất không cần phải lo lắng mình dính quy tắc ngầm!”

Tiêu Quả Quả nghe đến đó, lưng cứng đờ, nếu cân nặng của mình mà giảm còn một nửa thì sự tình phát sinh tại văn phòng Phương Cảnh Xán trước đó thật đúng là dễ khiến cho người khác hiểu lầm nha...

Đang xuất thần, Quả Quả chợt ngẩng đầu phát hiện hai mắt Tống Kiêm Gia như đang bốc cháy nhìn mình chằm chằm, nhất thời Quả Quả bị hoảng sợ,“Nhị Nha, cậu làm sao vậy?”

”Không có gì...” Tống Kiêm Gia lại liếc mắt quan sát Quả Quả, sau đó mới quay đầu lại tiếp tục gõ chữ, nhưng vẫn mang theo tâm trạng nghi hoặc, thấp giọng lẩm bẩm một câu, “Sao mình lại ngửi thấy mùi vị gian tình nhỉ, hệ thống đầu óc của mình không còn nhạy nữa à...”

...

Tắm rửa xong, Tiêu Quả Quả vẫn không thể nào kiềm chế được tâm trạng trái lo phải nghĩ, ngồi vào máy tính trước mặt, nhấp chuột vào Game“Liên Minh Giang Hồ“.

Tuy bị Thẩm Nham đả kích, nhưng ý chí của Tiêu Quả Quả càng mạnh mẽ hơn, hoàn toàn không muốn bỏ cuộc, nghĩ bụng mình đâu có chơi dở? Chẳng qua là do lúc đó mình chỉ coi nó là một trò chơi bình thường thôi, cơ bản là không phải bản dốc tâm dốc sức chơi mà ? Chờ mình chơi đến cấp cuối cùng, lúc đó động tác thuần thục sắc bén đứng trước mặt anh ta, xem anh còn dám ghét bỏ mình chơi kém không!

Tiêu Quả Quả nhìn màn hình download, trò chơi thì nặng mà với tốc độ internet của kí túc xá thì chỉ sợ muốn tải xuống cũng phải rất lâu, chẳng lẽ mình phải ra quán net ngồi?

Đang lúc phát rầu thì có thứ gì đó đập vào sau lưng Quả Quả, Tống Kiêm Gia cũng không ngẩng đầu lên nói: “Đĩa Game, bản mới nhất. Biết ngay là cậu sẽ không nhịn được thế nào cũng mò vào mà...”

Tiêu Quả Quả như nhặt được vàng, “Oa, cám ơn cậu Nhị Nha! Sao cậu lại có cái này!”

”Mình đã sớm đăng ký rồi, nhưng mà vẫn để ngoài làm cảnh thôi, không gia nhập bang phái thì không đánh chiến được, trong đĩa đã cài sẵn trang bị rồi. “

”Yêu cậu chết đi được!” Tiêu Quả Quả gấp rút cài đặt, sau đó sáng tạo nhân vật.

Tống Kiêm Gia gõ xong bản thảo, đứng lên hoạt động giãn gân cốt, vừa căng cơ chân vừa nói: “Cậu lấy nhân vật gì thế?”

”Kiếm khách!” Tiêu Quả Quả trả lời.

Khóe miệng Tống Kiêm Gia giật giật, xoay người lại nhìn cô bạn mình, “Cho hỏi vì sao?”

”Đương nhiên là để cùng Thẩm Nham song kiếm hợp bích, cùng lưu lạc giang hồ!”

Tống Kiêm Gia bất lực vỗ trán, “Cho mình xin đi, rốt cục thì với bộ não đó làm sao cậu lớn lên được nhỉ? Như vậy thì phải chọn Lạc Y chứ ? Môt bên là vị nữ kiếm khách ăn mặc như con trai, một bên là Lạc Y – một y nữ vui vẻ, xinh đẹp, uyển chuyển. Cậu cảm thấy ai xứng đôi với Thẩm Nham của cậu hơn…...”

”Mình không ... chọn nữ kiếm khách...” Tiêu Quả Quả lí nhí nói.

”Không phải cậu vừa nói chọn kiếm khách sao?”

”Là nam kiếm khách... Nữ kiếm khách quần áo có hơi hở hang cho nên mình...”

”Cậu...” Thật sự là nhìn không nổi nữa, Tống Kiêm Gia ghét bỏ đẩy Quả Quả từ trên ghế xuống, “Một ngày nào đó mình sẽ bị cậu làm cho tức chết... Tránh ra, mình là cho cậu!”

Tống Kiêm Gia quen thuộc đăng ký một nhân vật nữ cho cô, lựa chọn một khuôn mặt mỹ lệ, tay chân nhỏ nhắn, eo lưng mềm mại, mặc bộ váy xanh biếc nhẹ nhàng phấp phới, động tác linh hoạt dùng mũi chân chạm nhẹ xuống mặt đất.

”Oa! Xinh quá nha!” Tiêu Quả Quả hô lớn.

”Chính cậu chọn tên ID đi!”

Tiêu Quả Quả gãi gãi đầu, “Ui, vừa rồi mình đăng kí nhân vật nam vốn muốn gọi là Độc Cô Cầu Bại, nhưng tên này đã bị người khác chọn rồi, cho nên mình đổi thành Độc Cô cầu Bại[1]...”

[1] Độc Cô Cầu Bại (独孤求败) với Cầu (求 - qiú) trong thỉnh cầu. Còn Độc Cô cầu Bại (独孤球败) của Quả Quả có Cầu (球 - qiú) có phát âm giống nhau nhưng nghĩa ở đây là hình cầu, hình tròn.

Tống Kiêm Gia: “...”

”Thôi, không trông cậy được vào cậu... Vẫn là để mình nghĩ đi!” Tống Kiêm Gia nói xong, giây lát liền gõ lạch cạch vài chữ.

Tiêu Quả Quả vừa nhìn, khâm phục không thôi, “Phiên Nhiên Tuyết Hải Gian... Rất có ý nghĩa! Nhị Nha cậu thật lợi hại!”

Tống Kiêm Gia tránh qua một bên, nhường lại vị trí, “Cậu chơi đi!”

Tiêu Quả Quả hỏi: “Tên nhân vật của cậu là gì? Để mình thêm bạn cho nó a!”

Tống Kiêm Gia: “Đừng có động vào tao.”

Tiêu Quả Quả: “Gì?”

Tống Kiêm Gia: “Đừng có động vào mình, ID của mình.”

Tiêu Quả Quả vẻ mặt đầy hắc tuyến, “Vì sao, cậu có tư cách gì mà ghét bỏ Độc Cô Cầu Thua của mình! Cái tên này của cậu còn kì quái hơn!”

Tống Kiêm Gia không thèm để ý, đúng lúc nhàn rỗi, liền tốt bụng nói: “Mình đăng nhập rồi mang cậu đi đánh quái!”

”Được đó được đó!”

Hai người kết bạn với nhau, sau đó tạo nhóm.

Tống Kiêm Gia truyền tin tìm nàng ở Tân binh thôn.

Một lát sau, Tiêu Quả Quả nhìn thấy một nhân vật nữ mặc váy màu đỏ thẫm trên đầu mang ID “Đừng Có Động Vào Tao” xuất hiện. (=__=!!!)

Thiếu nữ cưỡi một con gấu đen to, bên hông đeo một cây roi phát sáng lấp lánh, bên người còn có một đám bươm bướm đủ mọi màu sắc vây quanh, thoạt nhìn rất đặc biệt.

”Nghề nghiệp của mình là người dạy thú, chủ yếu là tác chiến cùng thú.” Tống Kiêm Gia nói.

”Hơ hơ...”

Tiêu Quả Quả vô tình chú ý đến tên ID của con vật mà Tống Kiêm Gia đang cưỡi... ‘Đừng có động vào Xích Diễm gấu của tao’, cùng một dạng, ID của đám bướm... ‘Đừng có động vào Linh điệp của tao’...

Tiêu Quả Quả: “...”

Quả Quả rốt cuộc cũng hiểu rõ ràng ý của Tống Kiêm Gia khi hỏi về ID.

Hùng Bảo Đình ghé vào sau lưng Tiêu Quả Quả nhìn thấy cũng ngứa ngáy kích động, “Oa, gương mặt này tuyệt sắc quá đi, mình cũng muốn chơi, Nhị Nha, cũng giúp mình cũng tạo một cái đi! Mình cũng muốn đẹp giống của cậu!”

”Mình cũng không chắc nha, mình tạo đại , mỗi lần tạo đều không giống nhau được, cái của Quả Quả cũng là nhờ hên xui mới được.” Tống Kiêm Gia ngồi xuống tạo cho Hùng Bảo Đình một nhân vật, “Cậu chọn nghề gì?”

”Người đẹp nhất.”

”Vậy Giáo Sĩ đi!”

”Được được, chọn cái này đi!” Hùng Bảo Đình nhìn nhìn, khuôn mặt tuy rằng không đẹp bằng nhân vật của Quả Quả nhưng cũng là một mỹ nữ, quan trọng nghề Giáo Sĩ này có dáng người khá xinh đẹp, vì thế hài lòng bắt đầu nghĩ tên ID.

”Nghĩ ra rồi, liền gọi Duyên Dáng Yêu Kiều đi!”

*

Đại khái đến gần 10 giờ, Diệp Vi mới về tới, cả người toàn mùi rượu.

Đồ công sở, giày cao gót, tóc uốn lọn, trang điểm như vậy trông Diệp Vi có vài phần giống bạch cốt tinh nơi công sở.

Đang lúc giết quái Tiêu Quả Quả cũng bớt chút thời gian quay đầu hỏi, “Cậu lại uống rượu?”

Diệp Vi chống khung cửa, người hơi lung lay cởi giày cao gót, “Phải đi xã giao, không tránh được. Các cậu đang làm gì thế?”

Hùng Bảo Đình đang nhanh chóng cấu kết với một chàng trai cùng nhau thăng cấp, chơi đến quên trời quên đất, cũng không ngẩng đầu lên đáp:“Chơi game! Chính là các game Liên mình gì đó mà các cậu chơi ý, mình với Quả Quả cũng đăng ký tham gia!”

Diệp Vi nhìn nhân vật của Hùng Bảo Đình, “Vậy hả? Nhân vật của cậu tạo cũng đẹp lắm!”

Hùng Bảo Đình vui vẻ nói: “Nhị Nha giúp bọn mình đấy, của Quả Quả còn đẹp hơn!”

Diệp Vi không chút để ý nói: “Nhân vật của mình dựa theo chính hình tượng của mình tạo ra, giống khoảng tám phần! Trò chơi này có rất nhiều người chú ý đến hệ thống tạo nhân vật mà chơi! Đúng rồi, có muốn mình mang các cậu đi đánh quái không?”

”Thôi, cậu mới vừa về, vẫn là sớm tắm rửa nghỉ ngơi đi!” Hùng Bảo Đình nói.

Diệp Vi ngồi xuống giường, nhìn về phía Tiêu Quả Quả, “Quả Quả, sao cậu không tìm Thẩm Nham? Anh ấy rất lợi hại, ba ngày là có thể đưa cậu lên cấp cao nhất.”

”À, không cần làm phiền anh ấy, mình từ từ chơi lại từ đầu cũng được, rất nhiều thao tác cơ bản mình không biết, lập tức thăng cấp nhưng cái gì cũng không biết thì không có ý nghĩa gì, chờ level của mình cao hơn rồi mình sẽ tìm các cậu cùng chơi!” Tiêu Quả Quả vừa nói một bên im lặng rời khỏi nhân vật đã đăng ký, quay trở lại nhân vật kiếm khách lúc đầu.

Câu nói vừa rồi của Diệp Vi khiến cô cảm thấy không được tự nhiên khi chơi nhân vật xinh đẹp như tiên tử, mềm mại yếu ớt này, hơn nữa cô cũng không thích Lạc Y chỉ biết thêm máu và sản xuất thuốc này, vẫn là đổi về kiếm khách thì đơn giản hơn, cầm kiếm hung hăng giết quái.

Diệp Vi nhún nhún vai, “Cũng được, nếu là gặp vấn đề gì thì tìm mình.”

Nói xong lại bổ sung: “A, đúng rồi, cậu có thể chơi 2 nhân vật cùng lúc, mở tài khoản của mình, rồi mang nhân vật của cậu cùng đi đánh những yêu quái cấp thấp hơn, đợi lát nữa mình sẽ đưa tài khoản cùng mật mã cho cậu.”

”Ừ, cảm ơn, mình còn một cấp nữa mới ra khỏi Tân binh thôn, lúc nào cần mình sẽ dùng!”

Tiêu Quả Quả đang tiếp tục làm nhiệm vụ thì di động trên bàn vang lên, màn hình hiển thị “Bạn nhận được một tin nhắn thoại”, mở ra tin nhắn ra, là do Phương Cảnh Xán gửi tới.

Chẳng lẽ công việc có gì khẩn cấp? Tiêu Quả Quả vội vàng mở ra.

Trong di động truyền đến giọng nói trầm thấp, khàn khan có phần biếng nhác của Phương Cảnh Xán: Quả Quả, đã ngủ chưa?

Trong ký túc xá, ba người kia đang bận rộn sau khi nghe được giọng nói đó, mắt liền tỏa sáng, đồng thời nhìn chằm chằm về phía Tiêu Quả Quả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.