• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sáng sớm ngày đầu xuân có chút se lạnh, Hoa Xảo Hủy bước ra khỏi tiệm Fastfood, thu chặt cổ áo lại.

Ôm một túi lớn đồ ăn sáng, đang đứng trên đường nhìn một chút xe cộ trái phải, một chiếc taxi đèn lóe sáng đã chậm rãi đến gần, cô đưa bàn tay vẫy vẫy hai cái, đón xe.

Sau khi nói cho tài xế biết địa chỉ, cô tiện tay cầm lấy tờ báo được tặng kèm của tiệm Fastfood, lật xem giết thời gian.

Nhìn thấy trên mặt báo xuất hiện ảnh chụp Ngụy Kính Nghiêu cùng Đổng Diệc Hà tham dự hội tiệc, hai người cùng cạn ly sâm panh, biểu tình nghiêm túc giống như đang nói thầm gì đó với nhau, trái ngược hẳn với tiêu đề lớn của tờ báo…

Bọn họ đã trở lại!

Hoa Xảo Hủy không khỏi bật cười.

Cách bốn tháng sau khi xảy ra tai nạn xe cộ, hai vị nhân tài khoa học kĩ thuật sáng giá, tiêu điểm của truyền thông, lại một lần nữa nhảy lên trang báo, mà lại là đầu đề. Cô biết, từ khi hai người trở về với vòng xoay xã giao, biến hóa trên thương trường, tin tức về bọn họ ngày càng nhiều.

Không xem kỹ nội dung, liếc mắt về những lời đánh giá ở phía dưới đã làm cho cô cười đến sắp tắc thở.

Hai CEO của SoPush tình cảm như tay chân.

Không hề, đó chỉ là do ảnh chụp làm người khác đoán mò, lúc ấy bọn họ chính là đè thấp âm thanh để cãi nhau, còn đem bạn đồng hành là cô tách biệt ra, để tránh cho cô bị liên lụy.

Cô ho nhẹ hai tiếng rồi gấp báo lại, không thể nhìn nữa, nếu cứ tiếp tục cô sợ mình sẽ cười to ra tiếng mất.

Xe taxi đưa cô đến So Push rồi thanh toán, cô trả phí xong liền ôm đồ ăn xuống xe.

Buổi sáng bảy giờ đại sảnh khá vắng vẻ, có vài người lao công đang lau sàn, cô khẽ nhấc chiếc giày cao gót, rất cẩn thận không để ảnh hưởng đến bộ phận quét dọn, đi về phía thang máy, sử dụng chiếc thang máy chuyên dùng cho cấp trên.

“Hoa tiểu thư, chào buổi sáng!”

Mới bước vào văn phòng, liền thấy một nhân viên tăng ca đêm, vất vả tựa lên bàn ngủ, nghe thấy tiếng giày cao gót của cô mà bị đánh thức.

“Chào buổi sáng, xin lỗi đã đánh thức anh, đến đây ăn bữa sáng”. Hoa Xảo Hủy có lỗi cười cười, từ trong túi lấy ra một phần ăn Fastfood, cà phê, hamburger cùng khoai tây chiên, bữa sáng chất lượng cao ấm áp khiến cô nhận được một nụ cười cảm kích.

“Cám ơn, tôi sắp chết đói rồi”. Nhân viên kia cảm động đến rơi nước mắt tiếp nhận. Lập tức uống hai ngụm cà phê nâng cao tinh thần.

“Đừng khách khí”. Cô mỉm cười lại, quay người bước qua phòng làm việc, đi về hướng sâu nhất của tầng trệt, theo quy định của công ty, kiểm tra vân tay, quét đồng tử mắt, mới được đi vào.

Cô bước vào nơi được gọi là trại tạm giam của công ty, nơi này đếm không xuể số máy vi tính, mỗi màn hình đều chạy một chuỗi dãy số, biểu đồ mà cô hoàn toàn không hiểu.

Bất kể là Ngụy Kính Nghiêu hay Đổng Diệc Hà giảng cho cô biết cái gì là server, cái gì là hệ thống mạng, tác dụng ra sao, lỗ tai cô cũng đều tự động loại bỏ mấy thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh đó ra chỗ khác.

Đây là những chiếc máy vi tính chưa bao giờ tắt, hơi lạnh của bộ tỏa nhiệt làm người ta phát run, các kỹ sư làm trong này cơ hồ đều muốn nhanh chóng về nhà ôm vợ ngủ.

“Sao tôi lại phải lãng phí thời gian ở chỗ này với cậu? Sao tôi lại không về nhà ôm bạn gái ngủ một giấc ngon lành? Sao tôi lại phải đem tuổi thanh xuân lãng phí vào một người đàn ông vô dụng như cậu?”

Mới tìm được một chiếc bàn trống đặt đồ ăn xuống, lấp tức đã nghe thấy tiếng oán giận khó chịu của Ngụy Kính Nghiêu.

“Ngay cả việc nhỏ này mà cậu còn làm không được, vậy mà cũng trở thành người đứng đầu nhóm kỹ thuật của SoPush.”

“Ai kêu anh tiếp nhận một hợp đồng không khả thi? Không thành công thì lại làm khó dễ tôi, không sao, khiêu chiến chứ gì, cái đề án ngày kia, ‘tuyệt đối’ không thành vấn đề, tôi ‘tuyệt đối’ sẽ giải quyết ổn thỏa trước khi đề án bắt đầu, có điều lúc tôi giải quyết thì không thể ngủ, àanh cũng đừng mong ngủ được”. Đổng Diệc Hs nghiến răng nghiến lợi oán giận, theo cơn giận, lực gõ bàn phím ngày càng lớn, như là có cục hận với nó, nhưng mỗi lẫn ngón tay đánh xuống, đều cho ra màn hình những dãy số trình tự.

“Ach xi…” Ngụy Kính Nghiêu không hứng thú ách xì một cái. “Nếu cậu có thể giải quyết ổn thỏa, vậy tôi ở đây cũng chẳng có việc gì, tôi về nhà ôm bạn gái ngủ.”

“Không, anh phải ở trong này”. Đổng Diệc Hà ngừng động tác trên tay, thật sự nghiêm túc nói với anh. “Anh chỉ cần mở miệng, là tôi đã muốn đánh anh, anh có thể tiếp tục nói chuyện, vì như thế tôi sẽ không buồn ngủ nữa, chỉ muốn nhanh chóng hoàn tất công việc rồi đánh anh một trận”.

“Cậu không cần phải chờ đến khi hoàn tất đâu, hiện tại cũng có thể, đến đây!” Ngụy Kính Nghiêu bị anh chọc giận, cái quỷ gì chứ, anh đợi cả một đêm ở trong này, lại đóng vai trò mua vui để Đổng Diệc Hà nâng cao tinh thần! Thật quá đáng, dám coi anh là trâu sao!

“Buổi sáng tốt lành, ăn sáng thôi”. Hoa Xảo Hủy thấy bọn họ lại bắt đầu ầm ĩ, chịu nín cười lấy đồ ăn ra ngăn trở, giơ bánh Hamburger lên cao che lại tầm nhìn của Ngụy Kính Nghiêu. “Kính Nghiêu, cơm chiên Dương Châu của anh, còn có canh bắp, không khí thấp như vậy, lạnh quá, mau tới đây ăn lúc còn nóng đi ”.

Giọng nói của Hoa Xảo Hủy, sao lại êm tai như vậy chứ?

“Em đã đến rồi”. Ngụy Kính Nghiêu nhìn thấy gương mặt cô liền cười đến sung sướng, rõ ràng mới vừa rồi vẻ mặt còn giận dữ khiêu chiến với Đổng Diệc Hà, thiếu chút nữa đấu võ, giờ thái độ chuyển biến nhanh chóng, làm cho người khác không thể theo kịp. “Thời tiết lạnh thế này, sao lại chỉ mặc mỗi một bộ quần áo? Cái áo khoác màu xám mày lại do em tự làm đúng không? Đẹp thì có đẹp, nhưng em xem chỗ này lạnh băng như vậy, không khí rét như vậy, em không biết phải mặc thêm quần áo ấm sao? Đừng luôn mặc mấy bộ quần áo chỉ có bề ngoài đẹp mà không có tác dụng.”

Anh cằn nhằn liên miên khuyên bảo, không có ý dừng lại, Hoa Xảo Hủy mỗi lần bị anh niệm kinh đã thành thuộc làu, đàn ông một khi bắt đầu lải nhải, so với đàn bà còn nhiều lời gấp đôi.

Bàn tay ấm áp của anh nâng mặt cô lên, ma sát hai gò má đông lạnh, cố ý làm cô ấm lên.

Có mấy ai thấy được vẻ mặt dong dài của Ngụy Kính Nghiêu? Hoa Xảo Hủy hiểu được sau những lời dong dài đó là một sự quan tâm độc nhất vô nhị, không phải với ai anh cũng đối xử như thế.

“Em đang trong giai đoạn làm việc, có đôi khi vì một chút xinh đẹp, phải trả giá nhiều thứ”. Cô hồn nhiên trả lời.

“Thắt lưng gãy cũng không sao à?” Anh nhíu mày, vẻ mặt không đồng ý, tuy rằng không quên được thời gian trước đây theo cô đến chỗ làm cùng cô kiếm thêm thu nhập, nhìn thấy những người mẫu gầy yếu phải nhét mình vào những bộ đồ không hợp, miệng còn hô: đem thắt lưng của tôi chặt đứt đi cho rồi!

“Ha ha”. Hoa Xảo Hủy gượng hai tiếng làm câu trả lời.

Bên ngoài thời tiết rất lạnh, khí lạnh trong phòng làm việc cũng lớn không kém, mặt và tứ chi của cô đều lạnh như băng, nhưng bởi vì hành động của Ngụy Kính Nghiêu mà ấm lên từ trong tim.

Anh thực sự rất để tâm đến cô, rất lo lắng cho cô, thật sự …đem cô trở thành người phụ nữ đặc biệt, quan tâm để ý.

“Sao lại đến sớm như vậy? Sao không ngủ thêm chút nữa, mởi bảy giờ thôi mà, không cần thiết phải mang bữa sáng đến đây đâu, anh có thể kêu người đi mua, em rời giường sớm như vậy, rất vất vả.”

“Không vất vả, em ngủ rất ngon”. Hoa Xảo Hủy dịu dàng cười trả lời, nắm lấy tay anh đang xoa xoa bóp bóp trên mặt cô, đem chén canh ấm áp mở ra, thay anh rắc tiêu vào, dùng thìa khuấy đều.

“Không vất vả? Ngủ rất ngon?”, Ngụy Kính Nghiêu dùng câu nghi vấn lặp lại, sắc mặt không tốt nhìn nụ cười của cô, “Ý của em là không có anh ở nhà em ngủ một mình rất ngon? Không bị làm phiền? Anh không ở nhà nha! ”

Cô ngẩn ngơ, không dự đoán được anh sẽ có phản ứng như vậy, thấy gương mặt hiện lên sự ghen tỵ rõ ràng của anh, không khỏi bật cười thành tiếng.

“Ngây thơ”. Đổng Diệc Hà rất không chọn thời điểm xen vào, xùy một tiếng khinh thường, rời máy tính đến bên cạnh bàn, lấy trong túi ra một phần Hamburger, một bên lấy một bên liếc nhìn anh.

“Này, cậu nói gì?” Bởi vì bị mắng là ngây thơ, Ngụy Kính Nghiêu quyết định khiến cho cậu ta nhìn xem cái gì gọi là ngây thơ. “Đó là đồ bạn gái tôi mua cho tôi, tôi có nói cho cậu ăn sao? Biến!”

“Tôi trả tiền được chưa? Cầm lấy”. Đổng Diệc Hà cắn bánh Hamburger, lấy ví tiền rút ra một tờ tiền giá trị lớn, còn cố ý chần chừ hỏi: “Xảo Hủy, cô thật sự ở cùng chỗ với hắn sao? Cô thật là ngốc, sao có thể đưa ra cái quyết định như vậy?”

“Vậy thì thế nào? Phụ nữ sống cùng với tôi rất ngốc sao? Cậu có ý gì? Ai thèm mấy tờ tiền dơ bẩn của cậu, tôi không có tiền chắc? Cầm lại đi”. Ngụy Kính Nghiêu nóng giận mắng cậu ta.

“Rồi rồi rồi, mỗi người đều có tiền, nhanh ngồi xuống ăn đi, đừng ầm ỹ nữa, không phải công việc còn chưa hoàn tất sao? Mau ăn xong còn đi làm việc, đừng náo loạn, còn có người đang ngủ, đừng làm phiền người khác”. Hoa Xảo Hủy đối với việc bọn họ trẻ con cãi nhau thở dài không thôi, thầm nghĩ vì sao cứ mỗi lần mình lại bị cuốn vào tranh chấp của bọn họ?

“Hừ, xem bạn gái tôi vị tha chưa, không thèm so đo với cậu… Bánh nướng không phải của cậu, bỏ xuống cho tôi!” Ngụy Kính Nghiêu khiển trách một tiếng, đoạt lấy cái bánh nướng mà Đổng Diệc Hà đang định bỏ vào miệng, trừng mắt với cậu một cái rồi đưa cái bánh đến trước mặt Hoa Xảo Hủy, khẩu khí chuyển đổi, nhẹ nhàng nói: “Của em nè, nhân lúc nóng ăn đi.”

Nhìn bánh nướng trên tay, nhìn lại anh đang say mê chiến đấu với bữa sáng, lòng cô mềm mại hẳn.

Ngụy Kính Nghiêu chưa bao giờ quên chăm sóc cô, quan tâm xem cô cần gì, thậm chí còn giúp cô tranh giành đồ ăn, thà rằng bản thân làm người xấu cũng không để cô chịu thiệt thòi.

Anh thật sự đối với cô rất tốt, làm sao bây giờ, đây thật đúng là thái độ đối đãi với bạn gái rồi.

“Mau ăn đi, không được cãi nhau nữa”. Hoa Xảo Hủy không khỏi cười dịu dàng, nhẹ giọng dặn dò hai người đàn ông thích cãi nhau kia.

Lúc này bọn họ cũng thật nghe lời cô, ngồi xuống cắn hamburger cùng khoai tây, một túi ăn sáng có ít nhất sáu phần, bọn họ hai ba phút đã giải quyết xong, còn vì một miếng khoai tây cuối cùng mà tranh nhau ầm ỹ không ngừng.

“Bạn gái tôi mua cho tôi ăn”. Ngụy Kính Nghiêu kiên trì không buông tha. “Cậu bỏ ra cho tôi!”

“Người ta có nhận anh là bạn trai sao? Tự mình đa tình”. Căn cứ vào lập trường một mất một còn của đối thủ, Đổng Diệc Hànhất định phải tranh với anh.

Lúc này cô phải nói gì đây? Nhảy ra phủ nhận hay là ngăn cản bọn họ quyết đấu? Không, vẫn im lặng là tốt nhất, lúc này nếu lên tiếng, tuyệt đối sẽ bị hai người bọn họ buộc phải trả lời, cô rốt cục có phải bạn gái Ngụy Kính Nghiêu hay không.

Hoa Xảo Hủy rõ ràng không để ý tới bọn họ, cầm một ly Latte nóng lui từng bước, mỉm cười nhìn hai người đang cãi nhau.

Thoạt nhìn là thủy hỏa bất dung, gặp mặt không đến năm phút đồng hồ sẽ cãi nhau, nhưng trong công việc lại là đồng nghiệp tốt nhất, hợp tác khăng khít, hơn nữa… Ngụy Kính Nghiêu thật sự rất coi trọng Đổng Diệc Hà.

Dựa theo hiểu biết của cô đối với vị thiếu gia này, anh sao có thể vì một người đáng ghét mà lãng phí thời gian của chính mình? Nhưng chỉ vì một câu của Đổng Diệc Hà, anh tiếp nhận hợp đồng khó, kết quả là phải thức đêm làm, có phải rất bất công không?

Anh cùng Đổng Diệc Hà một đêm không chợp mắt, anh vì cô mà đối chọi gay gắt, Đổng Diệc Hà oán giận anh mà bắt đầu khiêu khích.

“Kỳ thật ở chung cũng rất tốt”. Cô vụng trộm che miệng cười.

Dù chưa khôi phục trí nhớ, bất quá hai người ở cùng một chỗ cũng rất náo nhiệt, không khí chung quanh cũng ấm lên, hơn nữa, Ngụy Kính Nghiêu rõ ràng cũng rất vui vẻ.

Đổng Diệc Hà trở lại công ty không giống như Ngụy Kính Nghiêu cảm thấy quen thuộc, tất cả đều xa lạ, không nhớ rõ vị trí của mình, không nhớ được chính mình một tay thiết lập nên ngành lỹ thuật sáng chế.

Là Ngụy Kính Nghiêu giúp cậu ta làm quen với mọi thứ, mới có thể khiến cho Đổng Diệc Hà bắt đầu có cảm giác, một lần nữa nắm giữ địa vị chủ đội ngũ kỹ thuật.

Cho nên, Ngụy Kính Nghiêu người này, đúng là mâu thuẫn…

“Em đang cười cái gì? Vì sao lại cười bí hiểm như vậy?” Ngụy Kính Nghiêu tranh thua khoai tây, vẻ mặt không tốt đi đến bên người cô, không muốn ở gần tên Đổng Diệc Hà đáng ghét kia.

“Em đang cười, kỳ thật anh rất thích Đổng Diệc Hà, đúng không?”

“Anh không phải đồng tính luyến ái”. Anh nghiêm túc phủ nhận. “Anh thề anh thật sự không có tình ý với cậu ta”.

“Thiên tài mà cũng bị anh ta thích, tôi sao có thể xấu số như vậy!” Nghe thấy những lời này Đổng Diệc Hà cũng chen vô nói, có điều cũng sẽ không phải là lời lẽ tốt đẹp.

Hoa Xảo Hủy không khỏi phì cười, một ngụm cà phê suýt tý nữa phun ra, một câu mà cũng có thể oan giải đến tận đây, còn có thể bắt đầu tranh cãi, cô thật sự là bó tay với hai người bọn họ, thật không hổ là bạn tốt! Cô nghĩ, cho dù không nhớ rõ, cảm thấy xa lạ với nhau, nhưng cứ tiếp tục ở chung với nhau thế này, kì tích sẽ xuất hiện.

“Cậu nhất định phải phá hỏng mới chịu sao, bị tôi thích không hay ho, ý cậu là nói Xảo Hủy rất đáng thương hả?” Ngụy Kính Nghiêu siêu khó chịu cách nói của cậu ta.

“Anh cũng biết sao? Thì ra anh cũng không ngu ngốc như tôi nghĩ nha!” Đổng Diệc Hà làm bộ dáng kinh ngạc, cười nhạo người khác.

Ngụy Kính Nghiêu buông cà phê đang uống dở, bắt đầu xắn tay áo.

Hoa Xảo Hủy cười không nổi nữa, vì Ngụy Kính Nghiêu đã thật sự phát cuồng!

“Bình tĩnh bình tĩnh, chỉ là nói giỡn mà thôi, anh ấy không có ác ý”. Cô lập tức chạy đến trước mặt anh, lôi kéo tay anh, ngăn cản anh một bên xắn tay áo một bên đang đi về phía Đổng Diệc Hà.

“Cậu ta có!”

“Tôi có!”

Không hổ là đồng nghiệp tốt hợp tác khăng khít, thời gian trả lời trùng khớp, đáp án cũng ăn nhập, chờ chút, hiện tại không phải là thời điểm khen ngợi, mà là lúc phải can ngăn bọn họ ra tay.

“Được rồi, đừng náo loạn nữa, hai người bớt tranh cãi đi, Kính Nghiêu, anh đi ra”. Hoa Xảo Hủy trực tiếp kéo anh kia một cái, biết anh tuyệt đối sẽ không bỏ tay cô ra.

Ngụy Kính Nghiêu cũng không biết chính mình vì sao lại nghe lời như vậy, cô nói anh bớt tranh cãi anh liền im miệng, cô nói anh đi ra ngoài anh liền ngoan ngoãn mặc cô kéo, không nhìn Đổng Diệc Hà đang nhe răng trợn mắt khiêu khích, anh là phải đánh cậu ta một trận, nhưng vẫn là phục tùng mệnh lệnh Hoa Xảo Hủy, ngậm miệng lại.

“Em biết là mấy lời này anh sẽ không thích nghe, nhưng mà anh đã không còn nhỏ nữa, Kính Nghiêu, đừng trẻ con như vậy, có chuyện gì từ từ nói không được sao? Đổng Diệc Hà là bạn tốt của anh, đối với bạn tốt không thể như vậy…”

Anh buồn bã mặc cô quở trách, biểu tình ngoài mặt xem ra vẫn còn tức giận bất bình, nhưng trong lòng kỳ thực rất khoái trá.

Mỗi lần anh cùng Đồng Diệc Hà cãi nhau đều đem lôi cô vào, anh gặp mọi người đều nói cô là bạn gái, ngay từ đầu lòng anh đã bất an, sợ cô sẽ từ chối, phủ nhận, nói cho mọi người rằng không có chuyện này, nhưng cô không hề, chỉ toát ra biểu tình hết cách với anh, hơn nữa còn đối với hành vi ôm ôm ấp ấp của anh, cô càng ngày càng không chống cự.

“… Anh đang cười trộm cái gì vậy?” Quở trách đến một nửa, phát hiện anh căn bản không có sám hổi, ngược lại còn lộ ra biểu tình giống như mèo trộm thịt thành công, nếu là Đổng Diệc Hà, khẳng định sẽ dùng từ “mờ ám” để hình dung.

“Không có”. Anh lập tức thu lại nụ cười, hồi phục đứng đắn. “Anh đang sám hối”, mặt không đổi sắc nói dối.

Bằng không thì sao? Chẳng lẽ muốn anh nói thật, nói rằng mấy ngày trước đòi cô gội đầu giúp, lúc ở trong phòng tắm thiếu chút nữa đùa đến nóng rực cơ thể, anh vẫn còn có chút hối tiếc sao?

Nói ra khẳng định sẽ bị cô cho một cước giày cao gót đá bay!

“Anh làm trò”. Hoa Xảo Hủy đơn giản gán cho anh ba chữ, rõ ràng là không tin, cũng không hề truy vấn nữa, tay bắt lấy mặt anh, vẻ mặt khó nén đau lòng. “Mắt thâm quầng”. Đầu ngón tay quét qua vòng đen phía hốc mắt anh, giọng nói trách cứ, thương tiếc, “Anh nhất định phải ngủ một chút”.

Thực chất cô cũng không trách móc nặng nề anh vì công việc, bạn thân mà một đêm không ngủ, bởi vì biết anh thật sự, rất rất thích người bạn Đổng Diệc Hà này, cho dù họ mỗi lần gặp nhau là cãi nhau.

“Còn một chút thời gian nữa, em đi với anh”. Ngụy Kính Nghiêu lau mặt, nhưng một đêm thức trắng lại hao phí tinh thần cùng đấu với Đổng Diệc Hà, vẻ mặt khó nén khỏi mỏi mệt.

Dắt tay cô, không bị cự tuyệt, khiến anh không khỏi mỉm cười, bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của nhân viên trực đêm, kéo cô tiến vào văn phòng của mình, ở cửa phong treo biển “Cấm quấy rầy”.Vào văn phòng, anh không hề giữ hình tượng nằm trên sô pha, đầu gác vào đùi cô.

“Anh ngủ hai tiếng, hai tiếng là được rồi, em phải đánh thức anh dậy, anh đưa em đến chỗ làm”. Trước khi nhắm mắt, anh lần nữa dặn dò cô, tuyệt đối không được tự tiện rời đi. “Thừa dịp lúc này em bận tâm một chút, hợp đồng làm việc em giấu trong tủ quần áo, có một số điều kiện khá tốt, anh nghĩ em nên suy tính một chút”.

Hoa Xảo Hủy sửng sốt, cúi đầu nhìn anh, vẻ mặt của anh, ánh mắt của anh. Mọi thứ đều cho thấy anh đang nói thật.

Tâm trạng bỗng nhiên căng thẳng, cô đương nhiên biết ý của anh là đang hứa hẹn với cô, hy vọng cô ở lại, cho nên mới nhắc cô để ý tới chuyện công việc.

Cô không trả lời, chỉ cười cười ra vẻ biết rồi.

Ngụy Kính Nghiêu cũng cười đáp lại, nhắm mắt ngủ một giấc.

Taycô xuyên qua mái tóc ngắn ngủi của anh, cảm giác truyền đến bàn tay khi lướt qua những sợi tóc mềm mại, khắc hắn với tính cách của Ngụy Kính Nghiêu.

Anh tính tình rất thất thường, cuồng công việc, ánh mắt khi làm việc rất cẩn thận tỉ mỉ khiến người khác sợ hãi, ngẫu nhiên có một mặt ngây thơ, nhưng sẽ không bao giờ chậm trễ công việc.

Ánh mắt cô nhìn về phía xa, nghĩ rằng tính cách Ngụy Kính Nghiêu bắt đầu trở nên trầm ổn, hẳn là khối huyết tụ trong đầu đã dần tan ra, phải tìm một cơ hội bắt anh đi bệnh viện kiểm tra mới được, tuyệt đối không thể để anh lấy công việc ra trốn tránh.

Thật lâu ngắm nhìn gương mặt anh ngủ, phát hiện anh vẫn không ngủ say được.

Loại cảm giác này rất quái dị, là Ngụy Kính Nghiêu, lại không giống Ngụy Kính Nghiêu… giống như rất muốn làm bạn với cô, nhưng cũng không hẳn, cảm giác không giống như một đứa nhỏ, hay một chú sói lưu manh, không chỉ ngây thơ muốn thân cận với cô, mà còn muốn cô mở miệng hứa hẹn ở lại.

“Chẳng lẽ biến thành chàng trai… không đúng, anh vốn là đàn ông”. Hoa Xảo Hủy nhìn mặt anh, thở dài một cái.

Công việc bên Pháp đợi cô bốn tháng, vừa rồi nhận được mail của Stanley, trong thư khuôn mặt tươi cười nói rằng cô là một thành viên mà Rapheal đã đặt ra thời hạn cam kết lâu nhất từ trước đến nay, còn đề cập đến trang phục mùa hạ mà họ sẽ phải tiến hành, bọn họ thật sự rất bận rộn.

Cô chắc hẳn là phải trở về, nói cho Ngụy Kính Nghiêu biết sự thật, chuyện về công việc của cô không nằm ở nơi đây, nhưng vẫn là không mở miệng được, có lẽ là vì, cô thật sự cũng muốn ở lại chỗ này chăng?

Như vậy có đúng không? Có thể không? Nếu thật sự quyết tâm ở lại, nhiều năm sau anh khôi phục trí nhớ, phát hiện người bản thân muốn không phải cô, vậy phải làm sao bây giờ?

“Haiz”. Nhẹ vỗ về tóc anh, Hoa Xảo Hủy lại thở dài.

Buổi chiều sáu giờ, một chiếc xe thể thao màu bạc đã dừng tại trước tòa nhà cao ba tầng, mái nhà uốn lượn màu xanh, lan can hai bên cũng sơn một màu xanh lục.

Ngụy Kính Nghiêu đem xe vào bãi đậu, sau khi xuống xe liền hướng về phía cửa chính, ấn chuông cửa.

Một cô gái mặc áo sơ mi trắng, váy lụa đen, đi một đôi giày cao gót mở của cho anh, tiếp theo là một nụ cười ngọt ngào đến nỗi có thể chế thành mật.

“Ngụy tiên sinh, hoan nghênh”.

Xem ra khuôn mặt anh rất dễ nhận biết, có lẽ là vì cùng Đổng Diệc Hà xuất hiện trên báo chăng! Mà nụ cười của cô gái trước mắt này anh cũng không hề xa lạ, trước vụ tai nạn xe cộ anh thường xuyên tiếp nhận nụ cười ám chỉ này, nhưng sau khi xảy ra tai nạn… ánh mắt anh chợt tối, mỉm cười lại có lệ với cô ta, một mình bước vào phòng.

“Cần mua gì vậy? Quà tặng? Hay là mua cho chính mình? Tôi có thể giới thiệu giúp anh?”

“Tôi tìm một vị tên Hoa tiểu thư”. Một bước tiến vào đã thấy không khí ấm áp, khác hắn với phòng khách bên ngoài, bên trong có rất nhiều tủ thủy tinh chứa quần áo, ở trong có mấy thứ trang sức là lạ, đến gần mới thấy, giá niêm yết đã hạ thấp.

Loại này giá hạ thấp mà đã như vậy, cho thấy được những thứ khác quý đến kinh người.

“Hoa tiểu thư?” Cô gái tiếp tân không hiểu gì.

“Natasha, tôi tới đón cô ấy”. Thế này mới nhớ lại khi cô đi làm, mọi người đều gọi cô là Natasha.

“Cô ấy vẫn còn cùng nhà thiết kế thảo luận công việc, xin chờ một chút.”

Ngụy Kính Nghiêu phát hiện khi nhắc tới cái tên Natasha lừng lẫy, cô gái tiếp tân biểu tình thật khác thường.

Nói thế nào nhỉ? Có chút sùng bái, có chút kính sợ, có lẽ là vì bằng cấp thiết kế tại rapheal chăng, ngay cả anh cũng có một bộ tây trang của hãng raphael, không phải nói quá, nó thực rất quý!

Cô gái tiếp tân xoay người đi đến quầy nhấn một dãy số điện thoại, nói chuyện mười lăm giây đã cúp máy, ngẩng đầu mỉm cười với anh, “Ngụy tiên sinh, Natasha trước mắt vẫn chưa về được, nhà thiết kế mời ngài đến phòng làm việc chờ, xin hãy theo tôi”.

Anh mỉm cười đi theo cô gái lên cầu thang, khuôn mặt là tười cười, nhưng trong lòng đã bùng lửa.

Cái gì? Còn chưa về được, buổi sáng mười giờ đến tận lúc này, rõ ràng nói năm giờ chiều là có thể chấm dứt, hiện tại đã sáu giờ rồi!

Anh rất muốn mắng người đã kéo dài thời gian của Hoa Xảo Hủy, có điều không được, bởi vì…

“Tôi nghĩ cái sợi dây khóa năm centimet này có vẻ phù hợp vơi thiết kế… Không, không được, cái đó sẽ làm cho đường cong lúc cúi hay đi lại không được thoải mái. ”

Một bước tiến vào phòng làm việc chợt nghe thấy giọng nói của Xảo Hủy, so với các cô gái bình thường thì trầm thấp hơn, khàn khàn, cầm trên tay thứ gì đó đang kí hiệu vào quần áo trên người manocanh.

Ừm… kia chắc chắn không thể gọi là quần áo, chỉ là một miếng vải to khoác lên người mà thôi.

“Đúng vậy, quả là thành quả mà tôi mong muốn, thật tốt quá, Natasha, cô thật sự là giúp tôi một cái ơn lớn”. Nhà thiết kế hiển nhiên đối với thành quả thật rất vừa lòng, không nén được mỉm cười, “gặp được người cũng yêu cầu sự hoàn mỹ như mình, thật sự là quá tốt, thật hy vọng được làm việc lâu dài cùng cô”. Vừa lòng đến mức liên tiếp khen ngợi không ngừng.

“Nếu như có cơ hội… tôi hôm nay sẽ chờ đợi ở nơi này”. Hoa Xảo Hủy cười cười, không từ chối cũng không đồng ý.

Hôn má nhau, cách thức tạm biệt tiêu chuẩn, vừa quay đầu lấy túi đã nhìn thấy Ngụy Kính Nghiêu.

Thần thái anh sáng sủa, bộ tây phục màu xám trên người làm cho anh thoạt nhìn rất hoàn mỹ, tóc chải về phía sau, một chút cũng không nhận ra hôm nay anh chỉ ngủ được hai tiếng.

Anh nở nụ cười, làm cô cũng bất giác cười theo.

“Nói anh là người cầu toàn, cái câu lên án này quả thực rất không công bằng”(Cầu toàn: yêu cầu sự hoàn mỹ). Ngụy Kính Nghiêu đi đến bên cô, vô cùng thân thiết nhéo chóp mũi của cô. “Vừa rồi anh nghe thấy gì nhỉ? A! cái dây khóa dài năm centimet này, mới phù hợp với thân mình…” Anh khoa trương bắt chước giọng nói khàn khàn của cô, đương nhiên là không giống, nhưng vẫn muốn đùa cô.

“Anh rảnh sao?” Có xấu hổ, hung hăng nhéo thắt lưng anh một cái, “Ồn ào chết được.”

“Á”. Ngụy Kính Nghiêu bi thương kêu một tiếng… thật sự là không đau, anh vẫn không tiếp nhận được cảm giác đau đớn, ngay cả khi ẩu đả với Đổng Diệc Hà cũng không cảm thấy đau, nếu không người đánh nhau chưa từng thắng như anh, làm sao có thể mỗi ngày cùng Đổng Diệc Hà đánh tới đanh lui.

Hiện tại kêu cho cô nghe, đương nhiên là vì tình yêu, tình yêu đó hiểu chưa? (@K.Bee: đã thủng thưa đại ca ))

“Xin lỗi, nếu không có việc gì em đi trước”. Hoa Xảo Hủy tránh đi vẻ mặt bỡn cợt của anh, cố giữ vững trấn định. Tuyệt đối không thể trúng kế của anh, đối với tiếng kêu tội nghiệp của anh mà cảm thấy đau lòng, hỏi xem thử anh có thật sự đau hay không…. Đáng giận, người này thực sự đáng ghét!

“Đi thong thả, Ngụy tiên sinh. Thật có lỗi chậm trễ thời gian quý báu của ông, tôi bây giờ đem Natasha trả lại cho ngài”. Nhà thiết kế ánh mắt sâu xa liếc qua liếc lại nhìn hai người, còn mờ ám nháy mắt với Hoa Xảo Hủy, rõ ràng là muốn đem hai người ghép thành một đôi.

“Chỉ chờ câu này của cô, bye!” Ngụy Kính Nghiêu nghe thấy câu nói của nhà thiết kế kia, mỉm cười vớicô ta một cái sau đó nắm tay Hoa Xảo Hủy, cùng nhau bước ra khỏi phòng làm việc kiêm triển lãm buôn bán, bước chân anh rất nhanh, bộ dạng giống như đang vội vã.

“Anh vội cái gì vậy?” Hoa Xảo Hủy bị làm cho dở khóc dở cười, cô không đuổi kịp đôi chân dài của anh, lúc xuống lầu bị hụt chân một chút, cũng may lúc đó anh quay đầu đỡ cô, tiếp theo ôm lấy thắt lưng cô, nửa dìu nửa ôm cô “xách” xuống lầu một.

Cô gái trẻ tiếp đãi Ngụy Kính Nghiêu vừa rồi thấy động tác của hai người bọn họ, ánh mắt trợn tròn.

“Đi ăn cơm, anh đặt chỗ trước rồi”. Ngụy Kính Nghiêu không thèm nhìn đến sự tồn tại của người khác, trong mắt chỉ có cô, quan tâm gì đến ánh mắt của người khác, anh chỉ đặc biệt đối với cô mà thôi…

“Sao buổi sáng anh không nói với em về chuyện này? Sao lại đi nhà hàng ăn cơm?” Hoa Xảo Hủy cảm thấy kỳ quái hỏi.

Hai người ra khỏi phòng khách, tiến về phía bãi đỗ xe vừa lúc đi ngang qua một người phụ nữ xinh đẹp, dáng người thon dài, đôi tất màu trắng và mái tóc xoăn màu hồng tía.

“Nếu nói sẽ không còn bất ngờ”. Anh cười thần bí.

Phụ nữ tóc hồng nghe vậy liền kinh ngạc, nguyên bản đang muốn nhấn chuông cửa đi vào trong tiệm, nhưng lại nghe thấy giọng nói của Ngụy Kính Nghiêu, khó tin quay đầu lại.

“Bất ngờ? Anh không có công việc sao? Không cần họp sao? Không cần giúp…ở bên cạnh nhìn chằm chằm Đổng Diệc Hà để tránh việc cậu ấy chạy trốn sao?”

“Cậu ta không quan trọng, Xảo Hủy”. Anh cúi đầu cười, ôm bả vai cô đi đến xe, tự mình thay cô mở cửa xe. “Sinh nhật vui vẻ!”. Nói xong rất nhanh hôn môi cô một cái.

Hoa Xảo Hủy ngây ngốc. “Hả? Anh làm sao biết được?” A, đúng, sinh nhật của cô chính là hôm nay! Cô cũng quên rồi, nhưng anh lại biết, làm sao mà biết được?

Trong lòng cô vô cùng vui sướng, đây đúng là bất ngờ lớn, hơn nữa nhìn anh thần bí cười, từ trong xe lấy ra một chai hồng rượu cột ruy băng màu xanh lam.

“Mẹ nói cho anh biết, đây là quà tặng.”

“Hồng rượu, ủa.. là năm sinh của em!” Không phải là một đóa hoa hồng mỹ lệ, mà là một chai hồng rượu đã ủ hai mươi lăm năm. “Đây là rượu dành cho bữa tối của chúng ta?”

“Đúng, có điều không phải một chai, mà là hai hòm”. Ngụy Kính Nghiêu vươn ra hai ngón tay, thực vừa lòng thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô.

“Anh tính chuốc say em sao?”

Anh không khỏi bật cười, “Không, năm nay chỉ uống một chai.”

“Năm nay?” Cô hoang mang không thôi, nếu chỉ uống một chai, vì sao lại mua hai hòm?

“Đúng vậy, sinh nhật hàng năm của em, chúng ta đều đi nhà hàng ăn cơm, khai một chai hồng rượu năm sinh của em mà chúc mừng”. Giải thích đồng thời hẹn ước luôn với cô mỗi lần sinh nhật của cô sau này. “Huống chi anh chọn khoản rượu này, cũng không chỉ là vì năm sinh của em, còn có nguyên nhân khác.”

“Nguyên nhân gì?”

Ngụy Kính Nghiêu cười sâu xa, nói cho cô, “Mùi vị của loại hồng rượu này, giống như em.”

Không muốn nói cho cô, anh mười năm trước khi uống cái loại rượu này đã không thích, nhưng ba năm trước đây cha đưa cho anh một chai, muốn anh thưởng thức một chút, vừa nuốt xuống đã cảm thấy khác lạ, mùi vị êm dịu ấm áp đã tăng thêm phong phú, vượt qua hơn hai mươi năm ủ, làm cho hương vị hồng rượu vốn không thể nuốt này đã trở nên dễ chịu, khiến anh yêu thích không thôi.

“Thật là ngon, anh nghĩ nếu mỗi năm uống một chai, nhất định sẽ cảm thấy loại rượu này càng ngày càng thơm ngon”. Nhìn gương mặt ngà ngà của cô, anh không kìm nổi tiến đến gần má cô, yết hầu lăn lộn. “Anh nghĩ anh cũng sẽ phát hiện, anh càng ngày càng ….”

“Ngụy Kính Nghiêu! Sao anh lại ở trong này?”

…Yêu em.

Là ai dám phá hỏng lời tỏ tình của anh? Mẹ nó!

“Anh vẫn không nhận ra em sao?”

Giọng nói này, hình như anh đã nghe thấy ở đâu?

Ngụy Kính Nghiêu quay đầu, thấy một người phụ nữ bộ tóc nhuộm hồng xinh đẹp, làn da của cô ta rất trắng, mặt trái xoan hoàn mỹ, mắt to, dáng người cao gầy, đùi thon đẹp mang đôi tất da trắng, trên người là chiếc áo khoác rất thích hợp với cô ta, thoạt nhìn siêu hoàn mỹ, giống như là… loại mỹ nữ mà anh đã từng kết giao trước đây.

“Cô là?” Anh híp mắt nhìn Trình Giảo Kim kia đã phá hỏng lời tỏ tình của anh, ra vẻ khó hiểu. “Hình như đã từng quen biết, có lẽ đã gặp qua cô, nhưng thật có lỗi, tôi không nhớ rõ.”

Làm sao có thể không nhớ rõ? Người phụ nữ trước mắt này từng là bạn gái anh, anh từng thuê một căn nhà cho người phụ nữ này, tất nhiên anh sẽ qua đêm ở nơi đó, nhưng đó là chuyện nửa năm trước, vì anh không muốn mua cho cô ta chiếc nhẫn kim cương tiffany&co làm nhẫn đính ước, cô ta liền lên án anh làm cho cô ta mất mặt trước chị em, vì thế bọn họ cãi nhau ầm ĩ một trận, sau đó chia tay.

Kỳ thật tặng bạn gái một cái nhẫn kim cương cũng không vấn đề gì, chẳng qua là tiffany mà thôi, nhưng không muốn bạn gái hiểu lầm, tặng nhẫn sẽ có nghĩa là anh muốn kết hôn, định cầu hôn.

“Chúng ta đã gặp qua sao?”

Ngụy Kính Nghiêu giả ngu, kỳ thật anh nhớ rõ, nhớ rõ người phụ nữ trước mắt khi anh gặp tai nạn xe cộ đã từng đi thăm anh, cùng với một nhóm bạn gái khác của anh tranh chấp, ai mới là bạn gái chính thức của anh, ai mới được ở lại.

Nhưng đến khi nhìn thấy anh phản ứng tựa như đứa trẻ năm tuổi chậm chạp, nhóm “bạn gái chính quy” vì anh mà đánh nhau, luôn miệng nói bất luận thế nào đều yêu anh, tất cả đều chạy trốn.

Nhất là cô gái trước mắt này, đánh hung tợn nhất, cũng bỏ chạy nhanh nhất.

“Em cứ nghĩ rằng anh sẽ nhớ đến, sau đó sẽ tìm đến em, em luôn luôn chờ anh”. Cô ta làm ra vẻ thương tâm, lấy ra một chiếc khăn tay burberry lau nước mắt. “Anh vẫn chưa nhớ đến em sao? Em đã từng đi thăm anh mà…”

Anh tuyệt đối không muốn nhớ lại quan hệ đối với cô ta! Nghĩ tới quá khứ.

“Tôi thật sự không nhớ rõ, thật có lỗi, tôi còn có việc”. Nếu muốn tặng nhẫn, anh thật chỉ muốn tặng cho Xảo Hủy, chỉ là nếu anh mua, cô có thể cảm thấy anh quá vội vàng trói buộc cô hay không, có từ chối không?

Vậy xem ra không thể chọn nhẫn kim cương, bạch kim thì còn có thể, hơn nữa không quá rêu rao… Ngụy Kính Nghiêu một bên tính toán, một bên mở cửa xe giúp Hoa Xảo Hủy, đem mỹ nữ quốc sắc thiên hương bỏ lại một bên. Quay đầu đi về phía ghế điều khiển.

“Anh giúp cô ấy mở cửa xe!”. Mỹ nữ tóc hồng biến sắc, bộ dáng không thể tin được.

Ngụy Kính Nghiêu làm sao có thể mở cửa cho người khác, anh ta chưa từng thân thiết đến mức đó, hơn nữa người như anh ta, luôn vì công việc mà quên cuộc hẹn với người khác… đúng rồi, công việc!

Nhìn nhìn đồng hồ, hiện tại là sáu giờ hai mươi phút, sáu giờ hai mươi phút nha! Chỗ anh đang đứng cách công ty bốn mươi phút lái xe, nếu tiếp một người phụ nữ xấu xí như vậy đi ăn cơm, chẳng lẽ anh ta không sợ lãng phí thời gian?

Ngụy Kính Nghiêu cũng không thèm để ý tới cô ta, đem cô ta trở thành người vô hình, ngồi vào ghế điều khiển khởi động xe, dứt khoát chạy đi.

Mỹ nữ tóc hồng nhìn chiếc xe gào thét rời đi, không thể tin được anh ta lại thật sự bỏ cô một mình….

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay