• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Vốn nghĩ rằng Lôi Nghị Phong không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua, sẽ có vài hành động nhưng không nghĩ mấy ngày sau, anh lại như thay đổi thành người khác, hờ hững với cô.

Cho dù trong công ty, ngẫu nhiên gặp nhau, vẻ mặt anh cũng lãnh đạm, nhìn cô như người xa lạ

Đối mặt với anh như vậy, trong lòng Tô Cảnh Lam có cảm giác mất mát không nói rõ, nhưng cô lại tự mắng mình, như thế này không phải quá tốt sao? Đây mới là bộ mặt thật của người đàn ông này, hứ, nói cái gì mà muốn cô làm người phụ nữ của anh, căn bản là người đàn ông tồi, gặp dịp thì chơi….

Cô mắng là đúng, nhưng vì sao trong lòng vẫn cứ chua xót?

Ngày ngày vẫn như trước kia trôi đi, phụ nữ xung quanh Lôi Nghị Phong cũng không ngừng thay đổi.

Xem ra, người đàn ông này đã buông tha cô, sớm tập trung mục tiêu đến người phụ nữ ôn nhu khác.

Gần đây, máy tính công ty không có vấn đề gì lớn, cô cũng được thanh nhàn tự tại, sáng nay không có việc gì, cô lén lên sân thượng công ty, thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời buổi sớm chiếu lên người thật thoải mái

Cô nhàn nhã tự tại dựa vào lan can, vừa cảm nhận những cơn gió mát vừa hưởng thụ không khí thanh tân.

Trong nháy mắt, cô rời khỏi HongKong đã gần bốn năm, mà những người thân trên danh nghĩ của cô chỉ sợ đã sớm quên sạch cô rồi.

Cô tự giễu cười lạnh, thật sự không hiểu những năm gần đây cô rốt cuộc là kiên trì cái gì. Có lẽ trên thế giới này, có một số điều cô thật sự không xứng đáng có được.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân nhè nhẹ, cô mẫn cảm nhíu mày.

Sân thượng công ty vốn rất ít khi có người đến, hơn nữa bây giờ còn đang là giờ làm việc, ai lại đến đây? Cô buồn bực trốn vào trong góc.

Ngay sau đó nghe được giọng nói rất quen thuộc …

- Rất xin lỗi sếp tổng, tôi nhất thời sơ sót mới làm cho bản thiết kế đá quý này biến mất, xin anh cho tôi một cơ hội nữa, cho tôi ba ngày! Tôi nhất định sẽ tìm được bản thiết kế hoàn hảo vô khuyết trở về.

Tô Cảnh Lam nhíu mày. Đây là giọng của Văn Sâm

- Anh cảm thấy tôi sẽ nhẫn nại mà chờ anh ba ngày sao?

Lôi Nghị Phong lạnh lùng nói:

- Buổi chiều tôi sẽ bảo phòng tài vụ thanh toán tiền lương cho anh, từ mai, anh không cần đi làm nữa.

- Sếp tổng, xin anh đừng…

- Đủ rồi! Anh trong thang mắt chặn lại tôi đưa tôi lên đây là muốn nói những lời vô nghĩa này sao?

Chiêm Văn Sâm mặt đỏ lên:

- Đó là vì sếp tổng vẫn từ chối gặp tôi, tôi bất đắc dĩ mới làm ra hạ sách này…

- Tôi không có nhiều thời gian mà nghe anh biện giải, bây giờ anh có thể về thu thập đồ dùng cá nhân đi.

Cúi người tránh ở trong góc, Tô Cảnh Lam nhìn theo khe hở thấy vẻ mặt Chiêm Văn Sâm tuyệt vọng, muốn nói cái gì nhưng lại không biết nên nói thế nào, cuối cùng, ủ rũ bước đi.

Lôi Nghị Phong mặc áo đen cao ngạo đứng trên sân thượng cũng không vội vã rời đi, gió thổi tung tóc ngắn của anh, vạt áo cũng bị gió thổi bay.

- Trốn trong chỗ tối nghe lén người khác nói chuyện không phải là việc làm của quân tử

Tiếng nói chế nhạo thình lình vang lên, Tô Cảnh Lam trong lòng thất kinh. Sao anh lại biết cô đang trốn ở đây?

Cô hiểu biết được là mình trốn không đủ nhanh, trước khi Lôi Nghị Phong bước ra sân thượng đã nhìn thấy bóng cô.

Cô ở đây cũng tốt, tự mình thấy rồi, anh đỡ phải tốn thời gian tìm cô mà đàm phán.

Nếu hành tung đã bại lộ, cô cũng chẳng cần che dấy nữa:

- Sếp tổng đừng hiểu lầm, tôi chỉ lên đây hóng gió, ngắm cảnh

Cô từ từ đến gần anh:

- Không nghĩ tới anh và cấp dưới phát sinh chuyện không vui….

- A!

Anh tà mị nhướng mày: – thật buồn cho em nhìn thấy anh lãnh khốc…

Nhìn anh cao ngạo đứng lặng trong tró, tóc rối tung, áo vest đen bay trong gió càng khiến vóc người anh hiển lộ, sơ mi trắng, caravat đen, nhất thời cô như mê hoặc trong mị lực lãnh khốc của anh,

Cô miễn cưỡng kéo lại sự thất thần của mình:

- Theo tôi biết, Văn Sâm vì Lôi thị cống hiến 6 năm tâm huyết, không có công cũng có khổ. Sếp tổng chỉ vì cậu ta làm mất một bản thiết kế mà sa thải cậu ta, hình như hơi tàn nhẫn.

- Sao nào? Em muốn cầu xin cho cậu ta?

- Chỉ là theo lương tâm mà nói thôi.

- Nhưng mà thật tiếc, đối với công việc, anh thực sự không phải là người thích nói đến tình người.

Lôi Nghị Phong đi đến trước mặt cô:

- Đối với quyết định của anh em có ý kiến gì sao?

Tô Cảnh Lam lui về phía sau, anh lại tiến lên từng bước, tim đập càng lúc càng mạnh. Nghĩ rằng nhìn thấy sự tuyệt vọng khi nãy của Văn Sâm đã khiến cô chính nghĩa mà cưỡng chế đi sự xúc động trong lòng mình, dũng cảm đối mặt với anh.

- Không biết anh có nghe qua, tướng quân quá tàn bạo lãnh đạo binh lính sẽ vì sự tự phụ của mình mà khiến toàn quân bị diệt. Sếp tổng, tôi tin anh là người sáng suốt….

- Tô tiểu thư, em lấy thân phận, lập trường gì mà muốn nói lí lẽ với anh?

Anh không khách khí cắt ngang lời cô.

Lòng của cứng cứng lại, anh lại bảo cô là Tô tiểu thư ……

Áp chế sự mất mát kia, cô ưỡn ngực đáp:

- Lập trường chủ nghĩa nhân đạo…

- A! Lôi Nghị Phong cười lạnh một tiếng: – chủ nghĩ nhân đạo dối trá

- Anh đáp ứng cho cậu ta ba ngày thì sẽ thế nào? Cô hết sự vì bạn bè mà tranh thủ.

- Khi anh đưa ra yêu cầu muốn em làm người phụ nữ của em, vậy sao em lại vô tình cự tuyệt anh.

Cô trố mắt:

- Đây vốn là hai chuyện khác nhau.

- Căn cứ vào chủ nghĩa nhân đạo mà em nói, tôi cảm thấy em cũng vô tình không kém gì tôi, thậm chí còn hơn chứ không kém.

Nghe anh kéo hai chuyện vốn không liên quan vào làm một, Tô Cảnh Lam không còn gì mà nói. Quên đi, cô nên nghĩ cách khác giúp Văn Sâm thì hơn…

Lướt qua anh, cô muốn đi xuống tầng, lại bất ngờ bị anh kéo vai lại.

- Mặt khác, anh không ngại nói cho em, Chiêm Văn Sâm sở dĩ rơi vào kết cục hôm nay tất cả đều nhờ em tặng, Cảnh Lam, nghĩ lại sự vô tình của em với anh, sẽ có biết bao người vô tội bị liên lụy đây?

Anh mỉm cười âm trầm:

- Em đoán, nếu có ngày tên Chiêm Văn Sâm kia biết kẻ đầu sỏ khiến cậu ta bị sa thải là ai, cậu bạn tốt của em sẽ nhìn em thế nào?

Cô hít một ngụm khí lạnh. Thì ra, đây không phải là hai chuyện không liên hệ, là nhằm vào cô…. Đáng giận, không trực tiếp tìm cô tính sổ mà lại xuống tay với bạn cô, sao còn gọi là anh hùng hảo hán.

- Đây là âm mưu của anh. Cô híp mắt nhìn anh.

Đối mặt với sự chất vấn của cô, anh càng cười ác liệt:

- Từ điển của anh không có hai chữ “chịu thua”, em yêu, nếu không muốn gây ra quá nhiều bi kịch, anh nghĩ em có thể phục tùng anh từ bây giờ, mà Chiêm Văn Sâm kia… Anh thấp giọng nói vào tai cô: – vận mệnh, tương lai của hắn hoàn toàn chỉ trong một ý nghĩ của em thôi.

Cô nhanh chóng hiểu ra. Mấy ngày nay anh ta án binh bất động, đuổi việc Văn Sâm, còn những lời nói khi nãy là muốn cô trở thành tình nhân của anh?

Cô vạn vạn không nghĩ tới người đàn ông này lại tính kế với cô như thế.

- Anh là người theo chủ nghĩa hòa bình không muốn miễn cưỡng bất kì ai, nếu em đã quyết định xong, tối nay, anh hi vọng có thể nhìn thấy em trong phòng ngủ của mình.

Cúi người, nhẹ hôn lên gò má tái nhợt của cô, cô quật cường lau sạch, anh lại vươn đầu lưỡi mềm mại khiêu khích vành tai cô. A! Anh thật sự thích cô giống như con thú cưng không chịu thua, khiến anh cảm thấy động lòng.

- Nhớ rõ nhé, đêm nay, chín giờ anh không nhận được cô trả lời của em, bạn tốt kia rời khỏi Lôi thị là chắc chắn.

Tô Cảnh Lam nắm chặt tay, oán hận trừng mắt nhìn bóng Lôi Nghị Phong ngạo mạn rời đi.

Quả là khiến người ta vừa yêu lại vừa hận. Ván này, cô nhận thua!

Khi Tô Cảnh Lam vừa rời khỏi khu nhà trọ đã thấy cách đó không xa có một chiếc xe xa hoa đậu ở đó, Quân Lăng mặc tây trang dựa trước xe, nhìn thấy cô, lễ phép gật gật đầu.

Cô bất đắc dĩ đi về phía anh ta.

- Sếp tổng sai tôi tới đón Tô tiểu thư đến biệt thự của anh ấy

Anh liếc nhìn cô:

- Tô tiểu thư không mang theo hành lí sao?

- Vì sao phải mang theo hành lí? Tôi không nói là muốn cùng người kia ở chung

Cô ngồi vào xe phát hiện Quân Lăng khó hiểu nhìn cô chằm chằm:

- Sao? Không mang hành lí là tội đáng chết vạn lần?

Anh hơi nhếch môi, tươi cười thấp thoáng:

- Tôi nghĩ là không

Rồi ngồi vào ghế lại:

- Sếp tổng không tàn nhẫn như cô nghĩ đâu.

- Về điểm này, tôi tạm thời không bàn luận.

- Đương nhiên

Anh thản nhiên cười, nhìn cô qua kính chiếu hậu:

- Trong đoạn thời gian sắp tới, tôi tin Tô tiểu thư cũng sẽ đồng ý với lời tôi nói.

- Ít nhất có một chuyện tôi rất hiểu… chính là trợ lí của anh ta rất trung thành với anh ta

Cô nghịch ngợm nháy mắt.

Lúc này anh cười ra tiếng:

- Đa tạ Tô tiểu thư nâng đỡ.

Cô gái này so với những dung chi tục phấn bên người sếp tổng quả thật rất có cá tính. Nhưng anh cũng bắt đầu lo lắng, thiếu gia ngạo mạn tự phụ nhà mình gặp một người phụ nữ tinh quái thế này, sau này có còn bản lĩnh mà toàn mạng rời đi.

Xe chạy lên núi Dương Minh, dọc theo đường đi, hai người câu được câu không nói chuyện phiếm, không biết qua bao lâu xe dừng lại ở một tòa biệt thự ba tầng kiểu Tây Âu.

Cửa sắt lớn có một phòng bảo vệ, bảo vệ nhận được xe, lại thấy là Quân Lăng lại xe, gật gật đầu chạy ra mở cửa.

Xe chạy dọc một đường mới vào đến trước cửa nhà, nơi này rộng như thế nào đây? Tô Cảnh Lam thật sự không tưởng tượng được, không biết tài lực Lôi thị lớn như thế nào đây

Xe dừng ở cửa lớn, Quân Lăng xuống xe mở cửa cho cô. Cô theo anh vào trong biệt thự, trong phòng khách, có vài người phục vụ mặc áo trắng đang quét tước.

Lôi Nghị Phong đã ở trong phòng khách, anh mặc áo sơ mi trắng và quần tây cũng màu trắng, thoạt nhìn như một bạch mã vương tử.

Anh đang bàn chuyện với cấp dưới qua điện thoại, thấy bọn họ tiến vào, liếc nhìn Tô Cảnh Lam một cái, khuôn mặt vốn không có biểu tình lại lơ đãng cười đắc ý.

Anh giơ tay với bọn họ ý bảo họ chờ một chút, không bao lâu đã trò chuyện xong.

Quân Lăng thức thời nói:

- Người em đã mang đến rồi, em đi trước

Nói xong quay người rời đi.

Đến khi trong phòng khách chỉ còn lại Lôi Nghị Phong và Tô Cảnh Lam, không khí trở nên ái muội.

Anh nâng tay nhìn đồng hồ:

- 8:40’, không sai, em rất có khái niệm về thời gian.

Nhìn anh, một sự tức giậ không nói rõ dần dâng lên, cô đùa cợt tà nghễ liếc nhìn anh:

- Chuyện của Văn Sâm, tôi hy vọng anh có thể cho tôi một đáp án hoàn mỹ

Trước mặt anh cô lại để ý đến người đàn ông khác như thế, Lôi Nghị Phong không nhịn được có chút không vui:

- Trước khi anh còn chưa đạt được thứ mình muốn thì em không có tư cách nói điều kiện với anh.

- Chẳng lẽ sếp tổng muốn làm một người đàn ông bất tín?

- Sếp tổng? Anh nhướng mày, từ từ tiến sát đến cô, nâng cằm cô lên, bốn mắt nhing nhau: – Cảnh Lam, em không biết cách xưng hô này sẽ khiến người khác thấy chói tai sao?

- Được rồi! Cô nhìn anh khiêu khích: – tiểu nhân, hỗn cẩu, ác bá, ba cách xưng hô này anh thấy thích cách nào nhất?

- Cần gì phải kích động như thế?

Anh yêu thích vuốt ve da dẻ non mềm của cô:

- Phá hủy không khí sẽ khiến cả hai chúng ta không thoải mái.

- Vậy chuyện của Văn Sâm…

Cô còn chưa nói xong, anh đột nhiên bế bổng cô lên:

- Từ nay về sau đừng để anh nghe được em nhắc đến tên người đàn ông khác.

Anh rảo đôi chân dài đi về phía cầu thang, Tô Cảnh Lam thử giãy dụa nhưng hai tay anh như hai kìm sắt, gắt gao ôm chặt cô.

- Lôi Nghị Phong….

- Cách xưng hô này vẫn không hay

Anh đem cô vào phòng ngủ xa hoa, giường lớn trải nệm trắng muốt.

Anh đặt cô còn đang mềm nhũn lên giường, không đợi cô làm gì anh đã giơ hai tay cô lên phía trước, nắm chặt lấy.

- Em yêu, em thấy gọi là Lôi thì thế nào? Anh thích người phụ nữ của anh gọi anh như thế…

Anh cười, nhẹ hôn mặt cô:

- Ngày mai, anh sẽ bảo Quân Lăng đến nhà em mang hành lý đến đây

Anh vẫn để ý đến việc cô đến tay không.

Xem ra, muốn để cô thuận tình cũng không phải chuyện khó, may mà tin tức của Quân Lăng đủ linh thông, tìm hiểu được cô là người coi trọng tình bạn, rất trọng nghĩa khí.

Anh biết mình lợi dụng Chiêm Văn Sâm để đạt được mục đích có phần hơi ti bỉ nhưng để đạt được mục đích thì không từ thủ đoạn. Huống chi, cũng chẳng ai bị thương tổn gì, ngày mai, Chiêm Văn Sâm sẽ thấy bản thiết kế kia trên bàn làm việc của hắn thôi.

Tô Cảnh Lam tức giận trừng mắt:

- Việc gì tôi phải đến ở cùng anh? Thực tế tôi đáp ứng anh là vì…

Anh lại hôn cô, hồi lâu sau mới buông ra, thở phì phò vào tai cô:

- Trừ “vâng” hoặc “yes” thì đừng để anh nghe được đáp án nào khác.

- Này

Cô rất muốn mắng anh nhưng khi nhìn đến đôi mắt anh, cô như mất đi khả năng nói, cảm thấy trong lòng mình như có một con nai đang vội vã muốn nhảy ra…

Đáng ghét! Cô rất không muốn thừa nhận tình cảm sâu kín trong lòng, cô lại hy vọng cùng kẻ nguy hiểm này ở chung, thật đáng ghét, đáng ghét.

- Cảnh Lam.

Lôi Nghị Phong cúi đầu xuống, khêu gợi hôn vành tai cô,:

- Tốt nhất đừng phủ nhận

- Tôi không thèm…

Anh hôn như một cơn sóng thổi quét toàn thân cô, trên người cô tản ra mùi thơm thản nhiên, mê muội khiến cho anh không ngừng được.

Cô bị bàn tay hạnh kiểm xấu kia vuốt ve khiến cả người mềm nhũn, kìm lòng không đậu mà phát ra tiếng thở dốc càng khiến dục vọng của anh dâng trào.

Chưa từng có người phụ nữ nào có thể gây cho anh cảm giác mãnh liệt như thế này, anh gắt gao ôm cô vào lòng, hôn lên từng tấc da thịt của cô. Thân thể mềm mại của cô như trời ban ân cho anh. Anh muốn cô! Anh muốn cô đến phát điên.

Khi tay anh mò đến đóa hoa ướt át, Tương Nhược Lan đột nhiên bừng tỉnh say mê.

Anh cười vừa hư hỏng lại vừa thỏa mãn, tựa như nhìn sự kinh hãi của cô mà thấy thành công:

- Cảnh Lam

Tiếng nói trầm thấp đầy sức hút thì thầm bên tai cô:

- Không nghĩ em đã chuẩn bị tốt nhanh như vậy…

Gặp quỷ! Ai chuẩn bị tốt…. Chết tiệt, hạ phúc (hơ) truyền đến cảm giác khác lạ nói cho cô biết cô thực sự không chờ được…

Hai tay cô nắm bờ vai anh, vừa muốn anh điên cuồng yêu cô vừa muốn kháng cự khiến cô như bị dày vò, không biết nên làm thế nào.

- Em yêu, em có thể xin anh thỏa mãn em…

Tô Cảnh Lam đỏ bừng mặt, hung hăng trừng mắt:

- Anh cứ việc đi hỏi xem, Tô Cảnh Lam này trên giường đã từng xin ai chưa?

Người đàn ông này rõ ràng là muốn nhìn cô thần phục anh, hừ! Không cho anh thỏa mãn.

Rất rõ ràng, lời nói này chọc giận Lôi Nghị Phong, anh thô bạo nắm cằm cô:

- Nói cho anh biết, thân thể này đã bao nhiêu kẻ từng có được?

Anh không muốn ăn dấm chua nhưng mà đáy lòng lại dâng lên sự khó chịu, hậm hực, cho dù anh không có khả năng thay đổi chuyện cô không còn là xử nữ nhưng anh rất để ý, hận không thể bắt lấy cô từ khi cô mới sinh, bắt cô làm tù binh, bất luận ai cũng đừng mơ đến việc cướp cô đi!

Thấy anh nộ khí đằng đằng, cô đắc ý tươi cười, thừa dịp anh phân tâm, thình lình đẩy anh ra, đặt thân hình cao to của anh dưới thân.

- Muốn biết quá khứ của tôi sao? Muốn biết tôi đã từng có bao nhiêu người đàn ông đúng không? Muốn chinh phục tôi sao? Cô hỏi như bắn liên châu.

Xoạt! Một tiếng, cô dùng sức xé áo sơ mi của anh, đến khi anh đang kinh ngạc, cô lại kéo quần anh ra.

Lúc này Lôi Nghị Phong, giống một người đàn ông nhu nhược sắp bị cưỡng bức.

Không, đương nhiên anh không nhu nhược, anh chỉ đang ngây người thôi.

Sau đó, diễn biến vở kịch hoàn toàn ngoài sự mong muốn của anh….

Lôi Nghị Phong nằm mơ cũng không nghĩ tới, Tô Cảnh Lam này đêm qua lại hung hăng cường bạo anh, khiến anh bực tức mà cô vẫn là một xử nữ!

Anh thật sự cảm thấy đây là kinh nghiệm đau thương nhất trong cuộc đời, trên tình trường bách chiến bách thắng, đều là bản thân đi công kích, vậy mà lại bị một người phụ nữ không có chút kinh nghiệm nào… cường bạo

Chuyện này nếu truyền đi ra ngoài, nhất định sẽ khiến anh cả đời bị sỉ nhục, nhưng mà hồi tưởng lại đêm qua, anh lại có cảm giác ngọt ngào, thỏa mãi, giống như chiếm lĩnh được toàn thế giới cũng không thể làm anh khoái lạc như vậy.

Sáng sớm, anh đầy người mỏi mệt dậy rất sớm, nhìn người phụ nữ trong khuỷu tay, xinh đẹp, xinh đẹp, tư thế bừng bừng, dáng người cực chuẩn, bất kể làm quan sát ở góc độ nào cô cũng đều là một người phụ nữ hoàn mỹ.

Trong mắt anh chỉ có cô, anh phát hiện, trong lòng anh cũng như thế.

Tung hoành tình trường nhiều năm, lần đầu tiên vì ai đó mà anh muốn dừng bước. Đây là yêu sao? Anh vừa khiếp sợ vừa mê hoặc với suy nghĩ này

Nhìn dung nhan xinh đẹp của cô, anh không kìm lòng được hôn lên đôi mi dàu của cô, vừa thương yêu vừa thâm tình đều dồn trong nụ hôn này. Anh thở dài. Ai chủ động cũng được, quan trọng là lần đầu tiên của cô là cho anh.

Cô nhẹ xoay người, cả người trần trụi, Tô Cảnh Lam khó chịu mở mắt, khi nhìn thấy anh, cô không hề thẹn thùng hay khiếp sợ như anh nghĩ.

- Mấy giờ. Cô bình tĩnh hỏi.

Anh nao nao, không thể tin được câu đầu tiên sau khi tỉnh lại của cô lại là hỏi giờ?! Anh nhìn đồng hồ báo thức đầu giường:

- Tám giờ kém 15

- A! Tôi đi làm muộn mất. Cô vội chạy vào phòng tắm xa hoa của anh.

Ước chừng năm phút đồng hồ, Tô Cảnh Lam rửa mặt chải đầu, cả người nhẹ nhàng khoan khoái đến trước mặt anh:

- Nếu anh cảm thấy mệt thì ngủ thêm đi, tôi đến công ty đi làm

Cô không nhầm chứ, những lời kịch này phải là anh nói mới đúng

Lôi Nghị Phong bị bỏ lại trên giường lớn vội nhảy xuống giường, kéo lấy côt tay cô, ôm cô vào lòng.

- Anh nghĩ em còn nợ anh một lời giải thích

Anh chỉ nệm trắng tinh có vệt hồng hồng:

- Cái đó là thế nào?

- Lôi Nghị Phong anh từng có vô số phụ nữ, đừng nói là chuyện đơn giản này cũng không biết chứ?

Tô Cảnh Lam tức giận lườm anh:

- Có cần tôi mời đến chuyên gia đến xem cái kia là cái gì không.

- Nhưng em nói cho anh là em đã từng có rất nhiều đàn ông. Anh nhíu mày nhìn cô: – hay là em cố ý muốn anh ghen?

- Anh cảm thấy một tình nhân cần đến kim chủ của mình ghen sao?

- Tình nhân…Anh tinh tế nghĩ nghĩ hai chữ này, vừa lòng cười:

- – xem ra em đã hiểu rõ thân phận mình lúc này.

Nhìn vẻ mặt đắc ý của anh, Tô Cảnh Lam không khỏi bực mình. Cô không biết mình nên xử lí quan hệ với Lôi Nghị Phong như thế nào. Thực tế, đêm qua cô cả đêm không ngủ, chỉ có mình cô biết, cùng anh trên giường, tâm tình của cô không hề bình tĩnh như vẻ ngoài này.

- Sắp tám giờ rồi, nếu anh không muốn để tôi là một nhân viên không làm tốt công tác thì buông ra, tôi muốn đi làm

Nhưng anh lại không muốn buông cô, anh ôm lấy cô từ phía sau, môi mỏng khêu gợi nhẹ khiêu khích vàng tai cô.

- Nếu muốn đến công ty, đợi ăn bữa sáng xong rồi đi cùng anh.

- Anh muốn cả tập đoàn Lôi thị biết tôi là tình nhân của anh sao?

Cô trừng mắt nhìn anh.

Hắn cười đến ác liệt:

- Đề nghị này không sai nha, ít nhất như vậy có một số kẻ không biết tự lượng sức mình sẽ không dám nảy sinh ảo tưởng gì với em.

Thấy anh như thế, cô kiên định phủ quyết, không khách khí đẩy tay anh ra:

- Không được! tôi muốn trong công ty hai chúng ta có thể như trước, nước sông không phạm nước giếng, anh đi cầu, tôi đi đường.

Đùa à, nếu bị người trong công ty biết cô và Lôi Nghị Phong có quan hệ, chắc chắn những ngày sau của cô sẽ không được bình yên nữa.

Thấy cô nói thế, Lôi Nghị Phong có chút bất mãn:

- Anh là người đàn ông của em sẽ khiến em thấy mất mặt sao?

Cô nghĩ cái gì thế? Có quan hệ với sếp tổng Lôi thị hẳn là vinh hạnh mấy đời mới tu được chứ.

- Tình nhân và bạn gái khác hẳn nhau, nếu để cho người trong công ty biết Lôi tổng lại bao nuôi một nữ nhân sửa chữa máy tính nho nhỏ, những người đó sẽ cười nhạo anh không có mắt. Vì thanh danh của anh, tôi nghĩ nên bảo trì khoảng cách thì hơn.

Lời vừa nói ra khiến Lôi Nghị Phong sắc mặt cực kì khó coi:

- Nếu em thật sự không đến công ty cùng anh?

- Hử.

- Được rồi, nếu em cố ý muốn thế thì hôm nay không cần đi làm nữa.

Thấy cô chau mày, anh nói tiếp:

- Vì em đã bị khai trừ, ngoan ngoãn ở đây làm người phụ nữ của anh đi. Về chuyện xuất đầu lộ diện cũng không cần suy nghĩ nữa.

- Này…..

- Cho em một ngày để nghĩ, muốn ngoan ngoãn ở nhà làm tình nhân hay muốn cùng anh đến công ty

Anh vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô:

- Chờ anh về rồi chúng ta lại tiếp tục.

Tô Cảnh Lam nhìn anh đi vào phòng tắm, không lâu sau, anh tắm xong cả người thơm ngát chuẩn bị đi làm.

Sau khi anh rời đi, bị cô ở trong phòng ngủ nguyền rủa đến một vạn lần là kẻ bá đạp cường thế.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay